“Làm sao thế, cô gọi nói gì hả?”
“Ừm, nói về nhà ngoại đi, các cô chú đang nấu ăn ở đấy.”
“Vậy đế tớ chở cậu đến đó.”
Khá nhanh sau đó đã đến trước cửa nhà ngoại của Tô Băng Linh, cô xuống xe tạm biệt Vương Hạ Vũ rồi đi vào bên trong.
Vào nhà mọi người hỏi ai đưa cô đến, Tô Băng Linh cũng thật thà mà khai tên Vương Hạ Vũ ra. Mẹ Mộc nheo mày trách mắng cô:
“Vậy sao con không kêu thằng bé vào luôn?”
“Đúng đó đúng đó, lâu rồi chưa gặp lại thằng bé. Giờ thằng bé trông như thế nào nhỉ?”
Cô Ba hùa theo lời Mộc Lam, mọi người còn lại đều gật đầu tán thành. Tô Băng Linh đang lấy chén đũa chuẩn bị cùng ra ăn với nhà thì bị nói đến ngu người, cô không biết mình có phải con ruột của mẹ không hay là tên kia mới chính là con ruột của mẹ…
“Vậy để con gọi cậu ấy quay lại.”
“Nhanh lên không thằng bé chạy đi xa bây giờ.”
Tô Băng Linh uất ức chu chu mỏ, tay bấm gọi cho Vương Hạ Vũ theo lời mẹ. Khi Hạ Vũ nghe Băng Linh nói quay lại vào nhà ngoại cô cùng ăn, anh cực kì vui vẻ và trả lời rất nhanh.
Gọi xong Tô Băng Linh đi lên nhà ngồi vào cùng mọi người, vừa ngồi xuống đã bị tiếng chuông điện thoại reo lên làm phiền.
Cô đưa tầm mắt ra phía trước cửa nhà đã thấy có bóng dáng lấp ló ở đó, bất lực đứng dậy đi ra dắt anh vào bên trong.
Lúc vào lại bên trong Tô Băng Linh ngồi xuống lại chỗ ban nãy mình vừa ngồi, Vương Hạ Vũ cứ thế mà ngồi vào chỗ còn trống bên cạnh cô.
Vì nhà khá đông thành viên nên khi tụ họp về đây mọi người chỉ thích ngồi luôn xuống sàn, một phần là cho mát mẻ một phần cũng là thích rộng rãi. Đồ ăn được trưng bày ra ở giữa, còn mọi người sẽ ngồi thành một vòng tròn xung quanh.
Trong bữa ăn các cô chú toàn quan tâm đến Vương Hạ Vũ, gắp cho anh quá trời thức ăn bỏ vào chén còn đứa cháu ruột trong nhà thì bị ngó lơ.
“Uầy dạo này lớn thế! Nãy con bước vào cô còn tưởng ai.”
“Nay cao sắp hơn chú luôn rồi haha.”
“Giờ cao lớn quá rồi, nhớ khi còn nhỏ con với con bé Linh Linh cứ dính lấy nhau… Ủa mà bây giờ hình như vẫn vậy mà nhỉ?”
“…”
Hết cô Tư nói lại đến cậu Hai, rồi lại đến cô Út. Mọi người luân phiên nhau nói với Vương Hạ Vũ, anh cố gắng bắt kịp theo để trả lời từng câu hỏi của cô cậu.
Cứ tưởng Tô Băng Linh chẳng ai thèm để tâm đến, nhưng không mấy đứa nhỏ thay nhau gắp thịt, cá vào chén của cô. Tô Băng Linh cảm động muốn rơi nước mắt, tay gắp lại cho bọn trẻ.
Mấy anh chị hơn Tô Băng Linh vài tuổi cũng bắt đầu hỏi chuyện cô.
“Sao dạo này em không ghé ngoại chơi.”
“Bữa nào đi uống cà phê đi, mấy tuần rồi chưa đi với nhau.”
“Tí nữa đi luôn, đang rảnh mà. Em đi được không Linh Linh?”
“Đương nhiên là được rồi ạ.”
Nhóm anh chị bàn chuyện với nhau xem lát nữa sẽ đi quán nào, Tô Băng Linh hào hứng trở lại. Cười cười nói nói đáp lại mấy câu hỏi anh chị đặt ra.