Xem Kỳ Ngôn mở máy, nhập code, liền có vô số cửa sổ lướt nhanh trước mắt, Lục Phong Hàn dựa bàn, tầm mắt đặt ở xoáy tóc trên đỉnh đầu Kỳ Ngôn, nói: “Người lần trước đến là Vincent, học chuyên ngành thu thập tình báo ở trường quân đội Đệ Nhất. Cậu ta bảo không thể vượt được tường lửa chắc chắn của Turan.”
Kỳ Ngôn đang gõ lệnh, không nghĩ là Lục Phong Hàn sẽ nhắc đến Vincent. Cậu đáp: “Người thiết kế tường lửa này là Auguste, đã nói cho tôi biết lỗ hổng của tình tự này ở đâu.”
Auguste?
Hình như có quan hệ tốt nhỉ?
Tự nhiên Lục Phong Hàn có ác cảm với cái người chỉ mới biết tên này: “Cậu biết người đó?”
Lúc này, Kỳ Ngôn đã hack vào mạng nội bộ của Turan, đăng nhập máy tính của Tilia.
Cậu trả lời: “Ừ.”, rồi bổ sung, “Bại tướng dưới tay.”
Lục Phong Hàn mới có ác cảm, chưa được bao lâu đã chẳng còn.
Chỉ là bại tướng dưới tay.
“Dữ liệu đã bị Tilia xóa có thể khôi phục lại.”, Kỳ Ngôn phục chế một phần dữ liệu, rồi rời khỏi mạng nội bộ Turan.
Cậu xem nhanh như gió: “Tilia kiểm tra hệ thống điều khiển tự dộng của xe huyền phù, phát hiện có sự xâm nhập.”
Cậu chỉ ra một đoạn số liệu lạ, nói cho Lục Phong Hàn: “Chỗ này bị cấy vào một đoạn mã tên “kíp nổ”, giấu rất kĩ, kiểm tra bình thường sẽ không thấy. Trình độ của Tilia rất khá.”
“Kíp nổ?”, tay phải Lục Phong Hàn chống cạnh bàn, tay trái đặt trên lưng ghế của Kỳ Ngôn, cúi sát người xem đoạn mã mà cậu chỉ: “Công dụng của nó là gì?”
Ánh sáng màn hình chiếu lên mặt anh ta, làm cho ngũ quan hơi tối, có chút lệ khí.
Vì tư thế của anh quá gần, ngón tay Kỳ Ngôn hơi cuộn lại, sau hai giây mới đáp: “Nó xuất phát từ quân Phản Loạn, bọn chúng dùng nó để mưu sát người trên Bảng Đen. Sau khi hệ thống điều khiển bị cấy vào, quân Phản Loạn có thể theo dõi, tùy thời cướp quyền điều khiển, tạo tình huống sự cố xe huyền phù.”
“Còn khó bị phát hiện?” Lục Phong Hàn nghiêng mặt nhìn cậu.
Gần quá.
Kỳ Ngôn né tránh ánh mắt của anh, nhìn màn hình: “Đúng. Vì phòng ngừa việc Liên Minh giải được, “kíp nổ” vẫn luôn trong tay quân Phản Loạn, không lọt ra ngoài.”
Điều này có nghĩa là việc Disson gặp sự cố là do phân Phản Loạn làm ra.
Giả thiết rằng Disson cung cấp tin tức cho quân Phản Loạn.
Nhưng người chết thì không còn chứng cứ.
Hơn nữa nếu Disson là phản đồ, vậy cái người vừa mới nhậm chức tổng chỉ huy đem quân lui về hành tinh Turin, nhường 23 hành tinh lại cho quân Phản Loạn, Wise có vai trò gì?
Có khi nào Disson không phải phản đồ, nhưng vì biết một ít bí mật mà bị diệt khẩu?
Thấy anh suy tư, Kỳ Ngôn ngồi chờ, chờ hồi lâu liền mở miệng: “Tôi muốn đi ngủ.”
Lục Phong Hàn chưa hoàn hồn hoàn toàn: “Sớm thế? Mà thôi, ngủ sớm dậy sớm tốt cho cơ thể.”
Nửa người của Kỳ Ngôn gần như sát rạt vào Lục Phong Hàn, anh di chuyển một cái là chạm liền.
Cậu nhắc nhở: “Anh tránh ra trước.”
“Sao?” Lục Phong Hàn hồi hồn hoàn toàn, phát hiện là mình một bên chống tay lên bàn, một bên đặt tay lên ghế, làm thành một nửa vòng tròn đặt Kỳ Ngôn bên trong.
Kỳ Ngôn như con thú nhỏ, bị nhốt bên trong vòng, đứng ngồi không yên.
Lục Phong Hàn lúc này mới đứng thẳng: “Muốn đi ngủ?”
“Ừa, đêm qua ngủ muộn quá nên mệt.’
Thấy vết đỏ trên gáy cậu đã nhạt, anh đáp: “Được, ngủ đi mai tôi gọi.”
Ngày 6 có một tiết học chung, phòng giảng lớn chứa mấy trăm sinh viên, chẳng còn chỗ ngồi.
Dựa vào thiết bị cá nhân tìm thấy vị trí, Kỳ Ngôn và Lục Phong Hàn ngồi xuống.
Hạ Tri Dương và Trần Minh Hiên ngồi phía trước, thấy cậu đến liền vui vẻ chào hỏi: Sớm!”
Kỳ Ngôn mới ăn xong, tinh thần uể oải, ừ ngắn gọn.
Hạ Tri Dương nhìn ra, hỏi Lục Phong hàn: “Cậu ấy bị bệnh?”
Lục Phong Hàn có lệ: “Hôm qua cậu ấy ngủ không ngon.”
Kỳ Ngôn lặng lẽ liếc Lục Phong Hàn – hôm qua cậu đi ngủ lúc 11 giờ.
Hạ Tri Dương rất tin lời Lục Phong Hàn, không nói chuyện với Kỳ Ngôn nữa, lôi kéo Trần Minh Hiên cùng chơi game.
Chưa bắt đầu học nên trong phòng hơi ồn, Kỳ Ngôn chống cằm, nghe thấy có người gọi tên thì quay đầu, thì thấy một nam sinh mắt một mí, tóc đen đứng cạnh.
Kỳ Ngôn phản ứng chậm: “Gọi tôi?”
“Tôi tên là Mondrian.”, Cậu ta giới thiệu tên, không trì hoãn, “Tôi dùng mấy ngày để phân tích PVC93, đại khái hiểu ý nghĩa của nó. Cậu từ bỏ việc giảm nhiễu trong RN3 để làm mất đi một phần dữ liệu chất lượng thấp, từ đó nâng cao tính chính xác của khai thác dữ liệu. Thay vào đó, cậu sử dụng PVC làm logic cơ bản, nhấn mạnh mối tương quan nội bộ giữa các dữ liệu và cải thiện tốc độ và độ chính xác của việc khai thác thông qua phương pháp này. Nhưng tôi không thể hiểu được là cậu làm thế nào để sửa PVC thành ngắn gọn, thậm chí còn giúp cho máy tính quang học loại nhỏ vẫn vận hành được.”
Kỳ Ngôn suy nghĩ, cảm thấy thời gian trước khi vào học quá ngắn, không thể giải thích hết, đề nghị: “Cậu cho tôi cách liên hệ, tôi gửi quá trình đơn giản hóa vào thiết bị đầu cuối của cậu, cậu nhìn thử, không hiểu chỗ nào có thể hỏi tôi.”
“Có thể sao? Cảm ơn cậu!” Mondrian không giấu được sự kinh ngạc, cậu ta vốn cho rằng thái độ của Kỳ Ngôn sẽ rất lạnh lùng, cậu ta còn chuẩn bị tâm lí phải đi hỏi rất nhiều lần.
Sau khi trao đổi thông tin liên hệ, Mondrian rời đi, Hạ Tri Dương liền quay đầu: “Người đó là Mondrian, cùng là năm 2. Lúc học năm nhất cậu ta xin được hai hạng mục độc quyền, chấn kinh phàm nhân bọn tui! Nghe nói ba mẹ của cậu ấy đều là nhà khoa học có tên trên Bảng Đen, mấy năm trước đã bị quân Phản Loạn ám sát. Nhưng cậu ấy rất mạnh mẽ, tuyên bố mặc kệ có gì xảy ra thì vẫn sẽ tiếp tục làm nghiên cứu khoa học.”
Kỳ Ngôn gật đầu, nhớ đến ánh mắt khi Mondrian nói đến PVC93 – rất sáng.
Hạ Tri Dương nhắc tới Bảng Đen, không quên khen ngợi: “Mấy năm gần đây các loại trình tự, công cụ, mô hình mới gì đó, người mở nguồn nhiều nhất là Y thần!”, cậu ta ngập tràn ý chí chiến đấu, “Nếu về sau tui làm được thứ gì đó, tui cũng sẽ mở nguồn.”
Kỳ Ngôn cổ vũ: “Cố lên.”
Trần Minh Hiên mê chơi game chọt một dao: “Bước đầu tiên mà ông có thể làm là – ít đi hai con C mỗi khi thi.”
Buổi sáng ngày hôm sau, thời tiết âm u, mưa rơi.
Thiết bị đầu cuối cá nhân có chức năng tạo một cái dù bằng không khí, khi đi vào mưa có thể che mưa được.
Kỳ Ngôn thích tiết trời ẩm ướt khi mưa, Lục Phong Hàn đành mở dù, che cho cậu đi dạo trong mưa.
Trên đường, Lục Phong Hàn nhắc nhở: “Kỳ Ngôn, cậu hôm nay quên uống thuốc.
Anh cho là Kỳ Ngôn chỉ tạm thời không nhớ, nhưng hiện tại anh đoán là cậu không chỉ là không nhớ đến chuyện uống thuốc này.
“Tôi uống rồi.” Kỳ Ngôn miêu tả tỉ mỉ: “Tôi ăn bánh mì xong, nhờ anh đem bình thuốc lại, lúc đó anh còn bưng lại cho tôi một ly nước. Tôi uống xong thuốc mà ly nước còn dư lại một phần ba.”
Giọt mưa bắn tung tóe tại trên mặt đất, bốn phía tiếng mưa rơi rào rạt, cảnh vật cũng trở nên mơ hồ.
Lục Phong Hàn nắm lấy cán dù, nhìn Kỳ Ngôn: “Sáng nay tôi không có lấy thuốc, cũng không rót nước giúp cậu.”
Kỳ Ngôn thong thả chớp mắt.
Trong đoạn ký ức này, Lục Phong Hàn giống như hiện tại, đều mặc một cái áo trắng nên mới làm cậu tin tưởng.
Cho nên, đoạn ký ức này là giả sao?
“Cậu nhớ nhầm rồi, đi thôi, trễ rồi.” Lục Phong Hàn không nói gì thêm, nghiêng dù che cho Kỳ Ngôn, tay áo bên trái có ướt mưa cũng không để ý.
Kỳ Ngôn nhìn anh: “Anh có mang theo thuốc không?”
“Có, tôi sợ cậu quên nên có để trên xe, xíu uống.” Trong lòng Lục Phong Hàn than nhẹ, nói: “Có nước nữa, đừng lo.”