Trần Cảnh tức giận phất tay ra hiệu cho thị vệ kéo Tề Tiểu Khả xuống nhưng Lý Huệ bên cạnh đã nhanh chóng ngăn lại.
“Ngừng tay! Hoàng thượng bớt giận, nô tài này mới đến nên không hiểu lễ nghi. Vừa rồi là do thần thiếp trách mắng hắn nên hắn mới kích động như vậy. Mong Hoàng thượng rộng lòng bỏ qua việc này, để thần thiếp dạy dỗ lại hắn.”
“Nhưng hắn có hành vi muốn giết nàng, người như vậy nếu giữ lại sợ chỉ là mầm hoạ!.”
“Hắn tuổi còn trẻ nên có chút bốc đồng, Hoàng thượng cần gì phải chấp nhất với một nô tài. Cứ lưu lại một mạng cho hắn sau này có thể sai khiến, hơn nữa chỗ của thần thiếp còn thiếu người dùng.”
“Được đều nghe theo nàng.”
Diễn xong một màn tình chàng ý thiếp, Trần Cảnh quay đầu hướng về Tề Tiểu Khả mà nói:”Hôm nay Hoa phi nương nương đã xin cho ngươi nên trẫm tạm thời giữ lại mạng chó của ngươi, tội chết có thể miễn nhưng vẫn phải trừng phạt thích đáng. Người đâu! Lôi hắn ra đánh năm mươi trượng. Đồng thời coi như lời răn đe những tên nô tài ngoài kia!.”
“Tuân lệnh!.”
Thị vệ hướng Trần Cảnh phao một cái lễ xong liền theo lệnh lôi Tề Tiểu Khả ra ngoài. Thị vệ đưa đến một cái ghế dài, thấp ngang đùi, bên cạnh là cung nữ thái giám đang quỳ thành hàng. Thị vệ đẩy Tề Tiểu Khả nằm sấp xuống ghế dài, cô phản khán đứng dậy nhưng bọn thị vệ nhanh tay hơn khống chế được cô, hai tên giữ lấy vai, hai tên còn lại lấy đến hai cái cây to dài đứng phía dưới chân.
“Thi hành!.”
Tiếng nói vừa dứt, ở mông truyền đến một cảm giác đau điếng cả người. Tiếp theo là tiếng hô đều đều của tên thị vệ, cứ mỗi lần hô là một trượng giáng xuống mông Tề Tiểu Khả, hai tên thị vệ cứ liên tục thay phiên nện từng trượng lớn vào mông cô. Mỗi một trượng là một nỗi đau thấu xương, từ phần mông truyền đến xương sống sau đó chạy dọc khắp cơ thể, nó khiến toàn thân Tề Tiểu Khả run rẩy, đầu đổ đầy mồ hôi nhưng tuyệt nhiên cô không rên la một tiếng nào cả. Lúc này Tề Tiểu Khả chỉ muốn để cho bọn họ đánh cô đến chết càng tốt, ngọc bội đã không còn, chẳng còn gì nữa cả. Trong lòng tràn đầy nỗi bi thương và đau khổ, nội tâm cô đang gào thét, chúng nó từng chút từng chút xâm chiếm lấy suy nghĩ cô. Tề Tiểu Khả đang tự trách bản thân mình, nếu như mình không hấp tấp chạy đến chỗ Lý Chiêu Hoàng, muốn nhanh chóng nhìn thấy nàng thì đã không đánh rơi ngọc bội, như vậy nó cũng sẽ không bị hủy. Cái đau thể xác và nỗi đâu tinh thần đang cáu xé tâm hồn của Tề Tiểu Khả.
Những người khác im lặng như tờ, mặt người nào người nấy trắng bệch không còn máu. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một người thái giám khi bị đánh nhưng lại ngoan cố chống cự, thậm chí không rên la một tiếng nào. Đây là âm thầm đối đầu với Hoàng thượng, sẽ là đại tội khi quân. Tiếng hô cứ như vậy liên tục, gậy vẫn cứ thuần thục đánh xuống cho đến khi tên thị vệ hô đến lần thứ năm mươi. Bọn họ dừng lại, giải tán hết mọi người, lúc này ai cũng muốn mau mau chóng chóng làm tốt việc của mình, tránh lại bị như vậy. Tề Tiểu Khả khó khăn lăn một vòng ngã xuống khỏi ghế dài, cơ thể cô không còn chút sức lực nào nữa. Nhìn thấy người kia chật vật muốn đứng dậy, Vân Tình vội chạy tới đỡ lấy Tề Tiểu Khả đứng dậy.
“Ngươi đúng thật là đồ đầu gỗ, tự chuốt hoạ vào thân!.”
“Cảm ơn tỷ, làm…phiền tỷ…đưa…ta về phòng…được không?” Lúc này Tề Tiểu Khả không còn đủ sức để nói chuyện nữa..
“Ngươi ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn cao ngạo. May mà còn có ta đến giúp ngươi, nếu không ngươi đã sớm đi chết rồi!.” Vân Tình trách mắng.
“Ha, đúng là…tỷ rất tốt a…”
“Được rồi đừng nói nữa, đợi lát nữa về đến phòng ta lấy thuốc cho ngươi bôi.” Vân Tình đỡ Tề Tiểu Khả đi về phía phòng nghỉ.
Tuy Vân Tình tính tình hơi trẻ con lại còn giận dai, tên này đã từng trêu chọc nàng nhưng nàng vẫn là một người tốt bụng nên không thể để tên hỗn đản này bộ dạng sống dở chết dở nằm ở ngoài trời, đành phải giúp đỡ đưa Tề Tiểu Khả quay về.
—–Hết Chương 14—–
Tác giả: Há há, rốt cuộc nam phụ bách hợp cũng xuất hiện rồi. Sau này phải xử hắn thế nào đây mọi người. Mà nói đi cũng phải nói lại, Huệ quá đáng ghê đánh mông Khả ca ra như thế thì sau này sao làm ăn gì được nữa đây a~~~

Trương Hinh Dư cast Lý Huệ

Nam phụ bách hợp Trần Cảnh