“Con biết bạn trai của con gái dì. Vừa khéo gặp nhau ở nhà hàng, không ngại nếu con dùng bữa chung chứ?”
Sở Quân có vẻ ngoài xuất chúng, tóc tai lẫn cách ăn mặc đều được cắt gọn tỉ mỉ, nụ cười nho nhã lễ độ, hào quang quanh người chẳng khác nào ngôi sao nổi tiếng. Mẹ Dư dù hãy còn nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“Dường như vừa rồi mọi người có tranh cãi gì đó?” Hắn cười hỏi.
Chương Hiểu không để mẹ Dư trả lời mà gấp gáp nắm góc áo Sở Quân, nói: “Không có, không có. Chúng ta, chúng ta đi trước đi…”
Sở Quân bỏ tay cậu ra, nhìn thẳng mẹ Dư, hỏi: “Quý cô đây có điều kiện tốt thế này, sao Chương Hiểu lại không động tâm chứ? Không biết con gái của dì với cậu ấy bắt đầu quen nhau từ bao giờ?”
Mẹ Dư lấy điện thoại ra, mở hình đưa cho hắn xem. “Ba tháng trước, con dì gửi ảnh cho dì, nói nó có bạn trai rồi, muốn từ chối hôn sự dì đã sắp xếp cho nó. Về sau dì hỏi nó với bạn trai đã tiến triển đến đâu rồi, khi nào kết hôn thì nó không chịu trả lời. Dì nghe thế mà sốt ruột, sợ nó bị đàn ông đùa giỡn…”
Sở Quân tỏ ra thờ ờ lướt ngón trỏ trên màn hình. Chương Hiểu có vóc người cao gầy, mặt mũi sáng sủa, Dư Phương Diệp xinh xắn đoan trang, nói cười duyên dáng. Thoạt nhìn, trông hai người thật sự rất xứng đôi.
“Ồ.” Sở Quân “ồ” một tiếng có lệ, “Vậy dì không cần lo đâu, con hiểu rõ Chương Hiểu mà. Với chỉ số thông minh của cậu ấy, đến giờ chỉ bị người khác đùa giỡn thôi, không đùa nổi người khác đâu.”
Trả điện thoại cho mẹ Dư xong, hắn hất cằm mỉm cười. Nụ cười này chỉ dừng ở khóe miệng, ánh sáng trong mắt lại dần tắt lịm. Người phụ nữ trung niên ngồi ở đối diện như cảm giác được mình bị dã thú nguy hiểm nào đó nhìn chằm chằm, toàn thân cứng ngắc.
“Nhưng mà, nếu xét theo yêu cầu của dì, Chương Hiểu quả thật không phải đối tượng thích hợp. Cậu ấy không xe, không nhà, không hộ khẩu, dù dì có bán con mình cho cậu ấy cũng không bán được bao nhiêu tiền.”
“Mày… Mày nói cái gì? Bán con gì hả?” Mẹ Dư sốt sắng, giọng nói bén nhọn.
“Người mà dì sắp xếp hôn sự chắc hẳn là kẻ có tiền nhỉ. Nhân lúc con gái còn đang ở tuổi xuân sắc đổi chút của dạm hỏi, đó không phải buôn bán thì là gì?”
“Tao… Tao là mẹ của nó. Tao lo cho hạnh phúc của nó.”
“Ha ha…” Ý cười trên môi hắn càng sâu, “Một người có hạnh phúc hay không lại không phải do mình nhận xét mà cần người khác đánh giá thay à? Một người bị buộc phải làm chuyện mình không thích, đó được kêu là hạnh phúc à?”
“Mày, mày… Sao mày có thể nói vậy!” Mẹ Dư tức tối, muốn đứng lên chỉ thẳng mặt Sở Quân chửi ầm.
“Mấy người không thích Chương Hiểu, muốn đá cậu ấy đi sớm. Bởi lẽ, nếu từng có “vết tích” sẽ khiến con gái bà “mất giá trị”, sau này không dễ bán nữa.”
“Đừng nói nữa…” Dư Phương Diệp bật thốt, gương mặt lạnh lẽo.
Sở Quân khinh thường đánh giá cô, nói:” Cô đã trưởng thành đến chừng này tuổi mà vẫn không thể nắm giữ cuộc đời của mình à? Đổi chỗ làm, đổi số điện thoại cũng không biết?”
“Anh nói thì dễ, nào ai có thể làm được…” Dư Phương Diệp khổ sở đáp.
“Lúc thành niên tôi đã làm rồi.” Sở Quân nói.
Hắn đứng lên, cài lại nút áo khoác, động tác vẫn nho nhã lễ độ như cũ, không chút rối loạn.
“Rất xin lỗi vì đã quấy rầy thời gian dùng cơm của mọi người, bữa này xin để tôi trả thay cho lời xin lỗi. Và, nếu bà không muốn bán con gái mà muốn tìm cho cô ấy một đối tượng kết hôn phù hợp, Chương Hiểu… Là đối tượng thích hợp.”
Nhìn bóng lưng Sở Quân rời đi, lòng Chương Hiểu như bị đánh một đòn nặng, nước mắt thiếu chút nữa không kiềm được mà trào ra hốc mắt. Chỗ ăn vẫn đang rơi vào vòng xoáy rối rắm, Dư Phương Diệp và mẹ vẫn chưa tìm được tiếng nói chung, đang đồng thời nhìn cậu. Cậu biết, mình phải nói cái gì đó để hòa giải, nhưng cậu thật sự không thể nhịn nổi nữa.
“Xin lỗi… Tôi đi trước.”
Cậu vội vã đuổi theo bóng dáng kia.
Trong lòng dùng toàn bộ sức lực để cầu xin, xin rằng cậu còn có thể đuổi kịp.
– Còn tiếp –