“So sánh thì vẫn kém vợ của anh, cô ta ngay cả hàng tôi đã dùng rồi còn muốn.”
Tống Hoài Thừa nâng kéo bả vai của cô, lon sữa bột “keng” một tiếng rơi xuống mặt đất. Tuy rằng không phải cả người ngã xuống, nhưng Cố Niệm vẫn đau lòng.
Cánh tay phải của cô bị anh kéo rất đau, nhưng cô lại không kêu.
Tống Hoài Thừa cảm nhận được lòng bàn tay chạm đến da thịt cô hình như có cái gì đó, anh nhìn qua. Nâng cánh tay kia lên, một vết thương lồi lõm vắt ngang trên tay.
Dưới bóng đêm nhìn vết thương kia có chút không rõ ràng, nhưng dù sao anh cũng ở bên cô bảy năm, tất cả những gì của cô anh đều cảm thấy quen thuộc.
Phương Hủ Hủ mơ hồ nhìn thấy Cố Niệm đứng ở bên ngoài, cô đi ra, “Cố Niệm, sao lại không vào nhà?” Lại vừa nhìn thấy Tống Hoài Thừa đứng ở ngoài. Cô thầm mắng một tiếng.“Khốn khiếp!” Nói xong bắt đầu quơ lấy một thùng nước, không nói hai lời liền hất nước lên người Tống Hoài Thừa, động tác vừa nhanh vừa chuẩn.
Cố Niệm vừa thấy tư thế kia của Phương Hủ Hủ, vội vàng tránh đi ngay.
Phương Hủ Hủ đã nói rồi, nếu như có một ngày, cô ấy mà có cơ hội thì sẽ hung hăng giúp Cố Niệm chà đạp Tống Hoài Thừa một lần.
Hôm nay cơ hội tới rồi.
Quần áo Tống Hoài Thừa ướt hơn phân nửa, anh chật vật đứng tại chỗ, thứ nước màu đen kia rơi từng giọt từng giọt từ bộ quần áo tinh xảo hoạt xuống dưới đất.
Phương Hủ Hủ vẻ mặt trào phúng, “Tống tiên sinh, làm sao vậy? Vừa rồi Cố Niệm làm chuyện gì có lỗi với anh à? Giết vị hôn thê của anh hay là đoạt tài sản của nhà anh?”
Tống Hoài Thừa lạnh lùng quét qua cô một cái, không muốn để ý tới cô, “Cố Niệm, chính cô cũng hiểu rõ mọi chuyện.”
Đêm nay, phụ huynh của học trò nghe thấy có động tĩnh nên tò mò đi ra xem.
Cố Niệm vội vàng tiến lên, “Không có gì, đừng náo loạn. Có phụ huynh ở đây, cẩn thận bị ảnh hưởng.”
Phương Hủ Hủ hừ lạnh, “Tống Hoài Thừa, người ở trên trời đang nhìn, Cố Niệm không thiếu anh cái gì, mà là anh thiếu cô ấy, cả đời này anh trả không nổi đâu.”
Cố Niệm giữ chặt tay cô, kéo cô vào bên trong, “Đừng nói với anh ta, mình không muốn cãi cọ nữa, bởi vì anh ta không đáng.”
Tống Hoài Thừa nắm chặt tay, vẻ mặt tức giận. Một câu cuối cùng của cô vẫn còn vang vọng bên tai anh, trong nháy mắt giống như bị đổ một chậu nước đá đông lạnh vào người.
Bởi vì anh không đáng!
Khi Tống Hoài Thừa về nhà, ánh đèn trong phòng khách sáng lên. Chu Hảo Hảo nghe thấy động tĩnh, từ phòng bếp đi ra nhìn thấy anh như vậy, “Làm sao vậy?”
Tống Hoài Thừa không trả lời cô ta, đi vào toilet tắm rửa.
Chu Hảo Hảo không biết chuyện gì đã xảy ra nên tâm lý có chút bất an, cô ta nắm chặt tay, trong lòng bất an không thôi. Sau ngày cô ta gặp Cố Niệm, trong lòng cô ta liền không yên.
Lúc Tống Hoài Thừa đi ra, Chu Hảo Hảo bước đến, cầm khăn thay anh lau tóc, cô ta không hỏi anh gặp chuyện gì.
Tống Hoài Thừa cầm điện thoại, rất nhanh bấm số gọi cho Từ Hành.
Từ Hành đang đi xã giao, Tống Hoài Thừa nghe được tiếng nói bên kia, “Cậu đi ra bên ngoài, tôi có vài điều muốn hỏi.”
Từ Hành bất mãn oán giận vài tiếng, nhưng vẫn đi ra bên ngoài,“Chuyện gì, cậu nói đi.”
“Năm đó thuốc của Cố Niệm có vấn đề gì?” Giọng nói của Tống Hoài Thừa trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi, lưng Chu Hảo Hảo bất chợt cứng đờ.
Đầu óc Từ Hành còn có chút hỗn độn,“ Đang êm đẹp sao lại nhắc tới vậy? Cậu nhìn thấy cô ta? Cô ta nói cái gì với cậu?”
“Cậu chỉ cần nói cho tôi biết kia rốt cuộc thuốc kia có vấn đề hay không?”
“Cậu phát điên cái gì? Cậu và cô ta đã ly hôn, hiện tại cô ta chính là đã chết và không có quan hệ với cậu! Bốn năm rồi, bây giờ cậu hỏi cái này còn ý nghĩa gì? Tống Hoài Thừa, còn có mấy tháng nữa cậu sẽ kết hôn với Hảo Hảo, cậu có để Hảo Hảo trong lòng hay không?”
“Thuốc kia có vấn đề hay không?” Tống Hoài Thừa lại hỏi một lần nữa, ngữ khí dọa người.
Từ Hành cười lạnh một tiếng, “Là Cố Niệm nói cái gì với cậu à. Cậu xem vài năm nay, Hảo Hảo đều luôn ở bên cậu. Sau đó cô ta cố tình đến, cậu lại bắt đầu thay đổi. Được, tôi nói cho cậu, thuốc kia không có vấn đề, một chút vấn đề cũng không có! Tống Hoài Thừa, nếu trong lòng cậu còn có Cố Niệm, cũng đừng có cho Hảo Hảo hy vọng.”
Cúp điện thoại, Tống Hoài Thừa thâm trầm ngồi tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Là Cố Niệm cố ý, là cô cố ý làm cho anh hối hận, làm cho anh đau lòng sao?
Như vậy cô thành công rồi!
Chu Hảo Hảo cuối cùng tuyệt vọng ra tiếng, “Hoài Thừa, không nghĩ đến cô ta nữa có được không? Anh và cô ta đã ly hôn, hai người căn bản là không có khả năng.” Cô ta mạnh mẽ nắm lấy tay anh. “Hoài Thừa, chúng ta sẽ kết hôn.”
Cô ta cũng không dám hỏi, anh yêu Cố Niệm phải không? Anh không quên được Cố Niệm có phải hay không?
Tống Hoài Thừa chậm rãi nhíu chặt lông mày, trong đáy mắt là một mảnh lạnh như băng.