– Anh… ổn mà.
Nhìn biểu cảm của anh thì không ổn tý nào, Thiên Duy nhăn mặt nhưng cũng thôi tra hỏi anh. Cậu buông anh ra đến bên bàn lấy thức ăn cho anh. Tư Nam thở phù ra nhưng mặt vẫn chưa hết đỏ. Anh đưa tay lên mặt, để dưới mũi, che hết phân nữa mặt.
Thiên Duy bảo:
– Anh lên giường nghĩ đi, tôi múc ít cháo ra cho anh.
Tư Nam nói giọng run run:
– Được.
Tư Nam nhanh chóng bước lên giường, ngồi trên giường quay sao nhìn Thiên Duy đang khom người múc cháo cho anh. Anh dịu người lại, dựa người lên gối, suy tư:
– { có người chăm sóc đúng là tốt thật}
Thiên Duy đưa cháo đến cho anh, cẩn trọng để bàn ăn lên giường rồi đặt cháo lên. Sau đó, cậu ngồi đối diện anh. Tư Nam cảm nhận độ nóng, cháo vừa mới nấu, anh đưa muỗng múc phân nửa muỗng, thổi thổi một chút rồi đưa vào miệng ăn mốt cách ngon lành.
Thiên Duy suy nghĩ gì đó, cậu bảo:
– Hay là anh đừng đến phòng tập nữa.
Tư Nam bảo:
– Sao vậy? Em không cần lo đâu anh khỏe lắm, chỉ là do công ty vừa mới được vực dậy nên mới…
Thiên Duy nghiêm nghị nhìn anh:
– Vì vậy, tôi mới bảo anh không cần đến. Anh không cần lo cho những diễn viên mới đâu, họ rất tài năng.
Tư Nam bỏ chiếc muỗng xuống, anh nhìn Thiên Duy nói một cách nghiêm túc:
– Cảm ơn em lo cho anh, nhưng khi anh đến phòng tập với mọi người anh cảm thấy rất vui. Mọi người giúp anh nhận ra nhiều điều, nhất là em. Tư Nam nhìn cậu, anh nói tiếp. Mọi người làm anh nhớ đến khoảng thời gian anh mới vào ngành diễn dù mệt nhọc dù phải bận rộn đến tối chưa xong nhưng lại có cảm giác thỏa mãn, có cảm giác vui vẻ khó ta. Thật sự, nếu lúc đó anh gặp mọi người thì có lẽ…
Tư Nam muốn nói gì đó nhưng anh bị nghẹn lời không thể nói. Thiên Duy cũng chẳng thể nói gì thêm, cậu không biết trước đó anh đã gặp chuyện gì mà biến anh thành ra như vậy.
Thiên Duy nói với anh:
– Anh cứ cách ngày mà đến phòng tập, còn nữa nếu mệt thì dừng lại không được cố quá, tôi sẽ theo sát anh và ngăn anh lại nếu anh quá sức.
Tư Nam tró mắt nhìn:
– “ Theo sát anh” ý em là em sẽ luôn bên cạnh anh đúng không?
Thiên Duy không hiểu anh có hàm ý gì, anh ngẫm nghĩ, sau đó liên nói:
– Có lẽ thế.
Tư Nam vui mừng vô cùng:
– Nếu vậy chúng ta sẽ mãi ở chung như vậy, để em có thể theo sát anh.
Thiên Duy có cảm giác có gì đó sai sai, cậu nói như muốn tách lại anh một cái:
– Ý tôi là theo sát anh trong khoảng thời gian một tháng này thôi.
Tư Nam nghe xong rủ xuống, hai tay chỉ chỉ vào nhau tuổi thân:
– Ra vậy.
Thiên Duy nhìn anh không nhịn cười được, cậu e hem một tiếng:
– Để xem tâm trạng của tôi sau đã mới tính tiếp. Cậu nói đùa với anh vài câu. Ah, nếu vậy anh phải trả thêm tiền lương cho tôi ở khoảng này.
Tư Nam vui mừng, cười cười, nắm tay câu:
– Em yên tâm, anh sẽ trả lương cho em hậu hĩnh.
Thiên Duy đứng hình:
– Tôi chỉ nói đùa thôi. Cậu nhìn chén cháo rồi chỉ vào nó bảo. Anh ăn nhanh đi không thì sẽ nguội mất.
– Vâng. Anh tràn đầy hạnh phúc, bảo.
Chuyển cảnh sang bên ngoài của phòng bệnh. Dương Hoàng (chú Hoàng) và An Anh đang áp mặt vào trong nhìn cảnh tình tứ của họ.
Chú Hoàng cười mãi không thôi, thầm nghĩ:
– { giỏi lắm con trai của ta}
An Anh thì nhẹ nhõm hơn cô nghĩ:
– { phù, xem ra có người trị được sếp rồi}
Thư kí Kim đeo kính râm vờ đọc báo ngồi trên ghế, cậu nghĩ:
– { tôi không quen họ, tôi không quen họ}
Tuy nhiên, cậu lại không biết việc nhìn đeo kính râm lại thu hút người nhìn hơn vì họ nghĩ cậu giống kẻ xấu hơn. Mọi người nhìn cậu với ánh mắt kỳ thị, xì xào to nhỏ.