“Vậy thì ngài thông minh đến thế nào vậy, đại nhân?” Tôi chế giễu, “Ngài ém nhẹm đi tất cả mọi chuyện một cách kín bưng thì có giúp ích gì sao?”
Khoé miệng xinh đẹp của công tước nứt ra một tia mỉm cười tàn nhẫn, “Ha.” Hắn dùng âm thanh lạnh như băng nhẹ nhàng nói với tôi, “Quả thật không có trợ giúp gì, giống như cậu thân là bác sĩ, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn vợ mình chết đi vậy, một chút trợ giúp cũng không có.”
Ba cặp mắt còn lại lập tức chuyển hướng sang tôi, trong phòng ăn giống như đang chôn thuốc nổ, chỉ cần chạm một cái liền phát nổ. Mặt tôi hết trắng rồi lại xanh, tiếp đó đập bàn vang lên một tiếng “bốp”, ném khăn ăn lên bàn: “Đại nhân… Ngài đúng là nên xuống địa ngục đi.”
Tôi không quay đầu lại mà vọt ra khỏi phòng ăn, thứ ác ma sau lưng phát ra khiến người ta căm ghét cười gằn.
Tại sao hắn nhất định phải nói lời như vậy?
Đúng vậy, hắn thành công chọc giận tôi, tôi vô cùng tự nhiên mà rời khỏi phòng ăn, có thể thuận lợi đến phòng của tiểu thư Bernstein, hắn và linh mục sẽ dễ dàng lôi kéo cô ta và vị hôn phu của cô.
Những thứ này đều là diễn xuất, là giả!
Nhưng mà… Tại sao hắn nhất định phải nói lời như vậy?
Cả người tôi run rẩy, cảm thấy mình sắp mệt lả. Tôi khắc chế mình không được đi về phía bọn họ mà nói, “Gặp quỷ đi.”, sau đó mới từng bước một âm thầm đi vào phòng khách ở phía đông tầng hai.
Tôi nguyền rủa hắn! Khi tôi bắt đầu tìm chứng cứ, tôi vẫn tràn đầy lửa giận nguyền rủa hắn: Tên động vật máu lạnh đáng chết đó!
Cả ngày sau đó, tôi hệt như một pho tượng mà ngồi trước cửa sổ.
Mặt trời đầu hè từ màu vàng mông lung chuyển sang màu trắng nhức mắt, cuối cùng thành màu đỏ nhạt. Tôi nhìn thấy công tước đưa linh mục lên xe ngựa, lái ra cửa, lại nhìn thấy Leoches chậm rãi chăm sóc sân cỏ.
Tôi lẳng lặng chờ, mãi sau khi trời tối, tiếng gõ cửa dồn dập cuối cùng cũng vang lên.
Tôi mở cửa, công tước đi thật nhanh vào, đem cửa đóng lại cái rầm.
“Đã tìm được chưa?” Hắn vội vàng nhìn tôi.
Tôi lấy từ trong túi ra một sợi giây nhỏ thả vào dưới ánh đèn: “Đây là tôi cắt ra từ khăn choàng của tiểu thư Bernstein.”
Công tước đem chiếc tua rua màu xanh kia đặt bên cạnh: Màu sắc và chất liệu giống nhau như đúc, rất rõ ràng, không cần phải nói thêm gì nữa.
Công tước phiền não đập bàn một cái, dùng một chất giọng kén chọn hỏi: “Chỉ có cái này thôi sao? Thứ tôi muốn còn chưa đủ.”
Hẳn là không muốn để tình nhân của mình đóng vai hung thủ rồi, nếu đúng thì tai tiếng lớn thế nào chứ: Bởi vì muốn độc chiếm “tình yêu” và tiền tài của công tước Cernando mà dẫn đến mưu sát!
Tôi cười lạnh lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng ném đến trước mặt hắn: “Vậy thì anh nhìn cái này một chút đi.”
“Đây là cái gì?” Hắn kinh ngạc xốc chiếc khăn tay lên, một ít bột màu trắng rơi xuống mặt bàn. Hắn đưa ngón tay ra dính lấy một ít, đưa lên gần chóp mũi.
“Dừng tay!” Tôi chợt bắt cổ tay hắn lại, “Anh không sợ có độc sao?”
“Độc?” Ánh mắt hắn nhìn tôi thoáng qua chút hoài nghi, “Làm sao cậu biết nó có độc?”
“Bởi vì…” Tôi ghét ánh mắt hoài nghi đó, “… tôi đã từng hai lần nhìn thấy tiểu thư Berntein mang nó theo bên người. Còn nhớ không? Khi anh thông báo cho tôi việc mở dạ tiệc vào ngày thứ hai sau tang lễ, tôi rất tức giận nên vội vã lên lầu, tôi đụng phải cô ấy ở khúc cua, chiếc khăn tay cuộn thành bọc màu trắng rơi trên mặt đất, lúc cô ấy nhặt nó lên trông rất hốt hoảng. Còn nữa, lúc ở dạ tiệc cô ấy cũng một mực nắm lấy nó, đặc biệt là lúc nhìn thấy anh và phu nhân Berry khiêu vũ, cô ấy thiếu điều muốn xé nát khăn tay đi. Nếu quả thật là Bernstein hạ độc, thì thuốc độc kia không chừng là quấn trong khăn tay này.”
Sắc mặt công tước hoà hoãn đi nhiều, hắn cười cười với tôi: “Xin lỗi, mấy hôm nay có nhiều chuyện khiến thần kinh tôi căng thẳng.”
“Anh định làm thế nào? Còn không báo cảnh sát à?”
“Không. Tôi thay đổi chủ ý rồi.” Hắn ngồi xuống ghế, lấy tay lau sạch thứ bột kia, “Tôi để linh mục thay đôi đi tìm tên cảnh sát nát rượu kia, sau đó sẽ đi tìm thám tử Splett, đó là một người đàn ông khôn khéo, hơn nữa cũng rất thân thiết với tôi.”
“Hắn nhất định có thể kín đáo xử lý chuyện này, giúp ngài giảm tổn thất uy tín xuống thấp nhất.” Tôi nhịn không được mà đùa cợt.