Đến trưa, Nam Mẫn đã kiểm tra hết tất cả các phòng ban của trụ sở chính tập đoàn một lượt.
Tập đoàn Nam Thị bắt đầu kinh doanh từ ngành trang sức đá quý, chuyên sản xuất hàng xa xỉ, bố Nam Mẫn, Nam Ninh Tùng là người sáng lập, sau đó mở rộng việc kinh doanh sang các lĩnh vực khác như khách sạn, trường đua ngựa, đồ cổ, thực phẩm, điện ảnh và truyền hình cũng như bất động sản vân vân. Quy mô rất lớn, có thể nói là độc chiếm thị trường cả thành phố Nam, vàng bạc đá quý Nam Thị vẫn là công ty phân phối kim cương lớn nhất thế giới được DT chỉ định phân phối đặc biệt, còn là bên cung cấp kim cương riêng của công ty khai thác khoáng sản RG, một bước lên mây.
Ngoài tập đoàn Nam Thị ở thành phố Nam, chỉ có tập đoàn Dụ Thị ở thành phố Bắc có được vinh hạnh đặc biệt này, hai tập đoàn cách nhau một con sông, đến nay vẫn là nước sông không phạm nước giếng.
Nhóm nhân viên nơm nớp lo sợ ngồi ở bàn làm việc của mình công tác, thỉnh thoảng lại liếc qua, bất giác dừng tầm mắt của mình ở chỗ tổng giám đốc mới: “Ồ, tổng giám đốc Nam của chúng ta có dáng người đẹp thật!”
Khác với bộ đồ màu trắng đơn giản hôm qua, hôm nay Nam Mẫn mặc một bộ tây trang màu xanh đen cùng với quần tây vừa người, tôn lên dáng người mảnh khảnh, xinh đẹp nhưng vẫn không mất đi khí chất, sự giỏi giang và chói mắt của mình.
Có nhân viên không kiềm chế được, bàn tay nhỏ bé lén lút chụp “tách” một tấm sau lưng Nam Mẫn, đăng lên mạng xã hội: “Trông cái bóng lưng của boss mới này, ai cũng muốn quỳ xuống phục tùng cô ấy!”
Nhân viên đó là một người khá nổi tiếng trên mạng, người hâm mộ lên đến hơn hai trăm ngàn người, bình thường cũng hay khoe khoang, lần này vừa đăng lên đã nhận được rất nhiều lượt thích, bình luận và chia sẻ.
Bình luận có rất nhiều người khen: “Ù uây, đây là nữ tổng giám đốc hàng thật giá thật trong truyền thuyết đó ư! Dáng người và khí chất này có thể đánh bại nhiều sao nữ lắm nha!”
“Chị gái có thể gặp được người đẹp tổng giám đốc mỗi ngày, hâm mộ quá đi!”
“Cong rồi, bê đê tới nơi rồi!”
“Một lòng hướng về người đẹp tổng giám đốc, mai tôi sẽ đến tập đoàn Nam Thị nộp hồ sơ xin việc!”
Nam Mẫn vào tới phòng làm việc lập tức cởi giày cao gót, thay dép lê, phó tổng giám đốc Tưởng Phàm đi sau lưng cô đóng cửa lại, thấy thế lại không nhịn được cười nói: “Đi từ sáng đến trưa, chắc đau chân lắm nhỉ”.
“Lâu rồi không mang giày cao gót nên không quen lắm”.