Quan quân nói ra một tràng tiếng Đột Quyết rất lưu loát, khiến Thạch Câu Lan không khỏi bất ngờ, nàng không khỏi nhìn kỹ vị quan quân trẻ tuổi này.
Thấy hắn chỉ tầm hai mươi bốn tuổi, dáng vóc cao lớn, vầng trán cao rộng, khuôn mặt rất có nét, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ nghiêm nghị của đấng nam nhi, bình tĩnh, diện mạo hắn không phải người Đột Quyết, hắn cũng như những quan binh Đại Đường khác, đều là người Hán.
Vị Đường tướng đó chính là Lý Khánh An, hắn đóng quân ở Thám báo Doanh nửa năm, tuần tra sự an toàn của biên giới, lập công và được thăng làm Lữ soái của Thám báo Doanh, quản lý một trăm người, những năm nay kỹ thuật cung tên của hắn càng tinh xảo hơn, hơn nữa còn học được tiếng của người Đột Quyết, thời gian một năm, Lý Khánh An đã trưởng thành hẳn, tính cách của hắn càng thêm bình tĩnh và cứng cỏi, dần dần trở thành một danh tướng của An Tây.
Tát Nhĩ Đạt trái lại cảm thấy không kỳ lạ gì, trong biên quân các tộc người lẫn lộn, người Hồ biết nói tiếng Hán, người Hán biết nói tiếng Hồ là điều rất bình thường, hắn dâng lên Quan Điệp rồi cười nói:
– Chúng ta là những thương nhân đến từ Thạch Quốc, tới Trường An để kinh doanh, xin hỏi quý tính đại danh của tướng quân?
Tuy Đường Quân không làm hại Hồ thương, nhưng cũng không nên đắc tội, khôn khéo một chút có thể kiếm được một đội hộ vệ miễn phí không biết chừng! Người Túc Đặc trời sinh có đầu óc thương nhân lúc nào cũng có thể nghĩ tới việc kinh doanh được.
– Ta họ Lý, không phải tướng quân gì cả.
Lý Khánh An nhìn Quan Điệp của Thạch Quốc, giọng vẫn cứng rắn, nói:
– Phu Mông đại soát có lệnh, những Hồ thương nhập cảnh đều phải phái người đến bẩm báo trước, các ngươi không biết sao?
Tát Nhĩ Đạt cười khắc khổ, nói:
– Lý tướng quân, chúng ta vừa từ Thạch Quốc tới, sao mà biết mệnh lệnh của Phu Mông đại soái, mong tướng quân thông cảm! Truyện “Thiên Hạ “
Hắn chuyển ngay dùng Hán ngữ nói rất thuần thục, biểu lộ bản thân chính là thương nhân thường qua lại Đại Đường, Lý Khánh An nghe hắn biết nói tiếng Hán, sắc mặt liền hoà nhã hơn.
– Mệnh lệnh của đại soái là tốt cho các ngươi, cuối hạ đầu thu năm ngoái người Đột Kỵ Thi xâm phạm biên giới cướp bóc, các ngươi đều là những thương nhân mang những vật quý báu, đó cũng chính là mục tiêu của bọn chúng, hơn nữa các ngươi lại đem theo nhiều thiếu nữ trẻ tuổi như vậy.
Nói đến những thiếu nữ trẻ tuổi, Lý Khánh An liếc qua Thạch Câu Lan đang đứng phía sau Tát Nhĩ Đạt, Thạch Câu Lan bị ánh mắt sắc lẹm loé qua, tim nàng không ngừng đập, dường như vị quan quân này đã thấy rõ được thân phận của nàng.
Nhưng ánh mắt của Lý Khánh An chỉ nhìn lướt qua, hắn trả lại Quan Điệp cho Tát Nhĩ Đạt, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm nói:
– Mở hòm đồ ra coi, chúng ra phải kiểm tra.
Tát Nhĩ Đạt ngẩn người ra, đội kiểm tra này là có ý gì đây, hắn hiểu hơn bất cứ ai, trên mặt hắn hiện lên nụ cười khắc khổ, xem ra, cái gọi là miễn phí là không thể rồi.
Hắn liền quay lại đoàn thương nhân thông báo, trong đoàn thương nhân vang lên những lời xôn xao nhỏ, mọi người đều tỏ vẻ kháng nghị, nhưng sự kháng nghị của bọn họ đều không có ý nghĩa gì cả, Lý Khánh An vẫy tay, những binh sĩ từ trên ngựa tiến tới, dùng cái móc đâm vào trong những cái hòm trên người lạc đà, một cái hòm bị đứt dây, những đồ trong hòm rơi xuống, bên trong có hàng trăm ngân khí rơi oà xuống, chủ nhân dang rộng tay chân ôm lấy đống ngân khí, nước mắt nước mũi chảy ra mang theo những câu nguyền rủa, hai mươi thiếu nữa Hồ nương sợ đến lạnh run, giống như đám sơn dương đang đợi làm thịt vậy. Truyện “Thiên Hạ “
Thạch Câu Lan phẫn nộ, nàng chạy tới trước mặt Lý Khánh An, xiết chặt nắm tay nói lớn:
– Các ngươi làm như vậy, có khác nào cường đạo không?
Lý Khánh An nhìn lướt nàng từ trên xuống dưới, cười híp mắt nói:
– Có khác chứ, cường đạo sẽ cướp những đồ đạc của các ngươi, còn bọn ta chỉ kiểm tra mà thôi, cường đạo sẽ lột sạch quần áo trên người ngươi, nhưng bọn ta chỉ thưởng thức dung mạo của ngươi mà thôi.
Khuôn mặt Thạch Câu Lan ửng đỏ lên, nghiến răng chửi:
– Ngươi không phải là quân nhân, ngươi là đồ vô lại!
Khuôn mặt Lý Khánh An trầm hẳn xuống, lạnh lùng nói:
– Cô nương, nàng không nên cản trở việc quân đội chấp pháp, như vậy sẽ nguy hiểm tới sự an toàn tính mạng của nàng đó.
Tát Nhĩ Đạt sợ tới mức tiến tới lôi Thạch Câu Lan, xin lỗi tới Lý Khánh An:
– Lý tướng quân, cháu gái ta lần đầu tiên xuất môn, không hiểu quy củ, mong tướng quân thông cảm.
Lý Khánh An hừm một tiếng, không để ý tới hắn, lúc này, một vị Đội trưởng cưỡi ngựa tới, chắp tay bẩm báo:
– Tướng quân, không có vật cấm bên trong.
– Tốt! Cho ngừng việc kiểm tra.
Lý Khánh An lại liếc Tát Nhĩ Đạt nói:
– Vẫn luật cũ, các huynh đệ cần rượu và tiền, mỗi người năm trăm văn, nếu muốn chúng ta hộ vệ, mỗi người bỏ thêm hai quán tiền nữa.
– Việc này…
Tát Nhĩ Đạt do dự một lát.
– Chúng ta phải thương lượng một lát.
Tát Nhĩ Đạt chạy về bàn với đám thương nhân, Thạch Câu Lan vẫn nóng mặt nhìn chằm chằm Lý Khánh An, Lý Khánh An liền cười tao nhã, rất lễ phép mà hành lễ với nàng.
Thạch Câu Lan trừng mắt nhìn hắn, ngẩng đầu nhìn lên không trung, không thèm để ý tới hắn.
Lúc đó Tát Nhĩ Đạt chạy tới, hắn đem một bọc tiền giao cho Lý Khánh An, áy náy nói:
– Mọi người quyết định không cần quý quân hộ vệ, đây là năm mươi bạch ngân, có giá trị hơn sáu mươi quán tiền, là tiền rượu thịt của các ngài.
– Ngươi quả biết tính đó.
Lý Khánh An một tay cầm lấy túi tiền, quay người lên ngựa nói:
– Vậy tốt, các ngươi cầu Thái Dương thần bảo hộ nhé!
Hắn nhìn thật sau vào Thạch Câu Lan, cười lạnh lùng nói:
– Cô nương, nàng sẽ sớm biết được, sự khác biệt giữa cường đạo và bọn ta ở đâu?
– Đi thôi!
Lý Khánh An vẫy tay, đoàn Đường Quân kỵ binh vụt đi như một trận bão táp