Lập tức từ phía sân huấn luyện, một tốp sáu người mặc áo đen tiến về phía dãy nhà hậu cần, họ không chần chừ bắn về phía làn khói trắng đang không ngừng khuếch tán, lập tức hạ gục ba người của hai nhóm đi đầu.
– Mau cứu họ ! – Điền ra lệnh.
– Khoan đã ! – Kiệt căng thẳng nói. – Đừng nổ súng …
Tạch tạch tạch !
Kiệt chưa kịp dứt lời, Điền đã bắn liền ba phát súng, nhanh chóng hạ gục một người mặc áo đen. Đồng thời ba phát súng đó cũng làm lộ vị trí của nhóm Kiệt, năm người ban đầu của đối phương tản ra đối phó với cả ba nhóm, lại có thêm những người mặc áo đen từ các hướng khác nhau phối hợp, vây hãm nhóm Kiệt và hai nhóm kia lại.
Kiệt thấy thế cục dần không ổn, băng đạn chỉ còn một nửa, những người khác cũng chả có nhiều hơn cậu, ai nấy đều sợ sệt nấp sau bức tường bao bên ngoài hành lang của dãy nhà hậu cần. Xung quanh dần bị người của đối phương vây hãm, đạn bắn về phía cả nhóm ngày càng nhiều, e rằng mọi người không thể cầm cự được lâu hơn nữa.
Đột nhiên Kiệt nhìn thấy một quả lựu đạn khói rơi xuống trước mắt mình, một luồng khói trắng xì ra xộc vào phổi, hơi cay khiến nước mắt nước mũi trào ra giàn dụa.
– Tôi không chịu nổi mất ! – Tuấn Anh ho khan nói. – Phải rút lui thôi !
– Mau rút lui vào nhà ăn ! – Một đồng chí đề nghị, mọi người không ai phản đối, lập tức lợi dụng làn khói trắng để qua mắt “địch”, bí mật bò trườn trốn vào nhà ăn.
Khói trắng dần khuếch tán khắp nơi, lại có thêm hai quả nữa rơi xuống khiến khói trắng đậm đặc như sương mù, tầm nhìn giảm xuống đáng kể. Dù mọi người có tường bao ngoài che chắn nhưng trước cửa nhà ăn lại không có tường hay chướng ngại vật để che, đạn bắn tới một cách lung tung loạn lạc, Kiệt sợ mình vô tình trúng đạn vào chỗ hiểm mà bị loại khỏi vòng sát hạch mất.
– Hự ! – Sang đi đầu đột nhiên rên lên một tiếng.
– Sao vậy đồng chí Sang ? – Điền lo lắng hỏi.
– Tôi trúng đạn ở chân rồi. – Sang khó nhọc nói. – Không bò trườn nổi nữa !
– Đồng chí cố lên. – Một đồng chí khác bò tới khích lệ Sang. – Tới được nhà ăn là thoát khỏi đây rồi !
Người kia vừa dứt lời, một đường đạn bắn tới, trúng thẳng vào một bên thái dương của chiến sĩ, thuốc mê lập tức ảnh hưởng lên não bộ, người kia không chịu được liền gục xuống hôn mê. Nói thì chậm, chuyện diễn ra lại nhanh, tất cả mọi người hú hồn, tim nhảy ngược lên cổ họng, bàng hoàng trước điều vừa xảy ra.
– Mau đi tiếp ! Đừng dừng lại ! – Kiệt không chần chừ một giây, lập tức thúc giục những người khác.
Không ai dám nán lại giây phút nào, khẩn trương bò trườn vào trong nhà ăn. Đạn không ngừng bắn tới, có viên bắn sượt qua tóc, có viên bay ngang qua bả vai, khiến thần kinh ai nấy đều căng thẳng tột độ.
Ngay khi người cuối cùng vừa bò vào nhà ăn, lập tức Kiệt vội đứng lên, cầm lấy một cái bàn ăn rồi lật chiếc bàn nằm nghiêng qua một bên, đẩy mặt bàn ăn hướng ra bên ngoài, vừa để chặn cửa vừa dùng làm khiên đỡ đạn. Uy lực của đạn gây mê đặc dụng không mạnh bằng đạn thường, không đủ xuyên thủng mặt bàn, đạn đập vào mặt bàn vang lên tiếng Cốp cốp khó chịu, nhưng thuận lợi chắn đạn cho mọi người. Bên trong nhà ăn không bị khói trắng tràn vào, xung quanh đều là không khí tươi rói mát mẻ, Kiệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong sạch của từng ngụm khí hít vào phổi, tưởng chừng bản thân như được sống lại một lần nữa.
“Địch” nghe tiếng đạn đâm vào mặt bàn, biết nhóm của Kiệt đã trốn thoát thành công, lập tức ngừng công kích bọn họ, chuyển qua tấn công mục tiêu khác. Kiệt lắng nghe bên ngoài vẫn vang lên tiếng súng nổ, nhưng không còn tiếng Cốp cốp kia nữa, liền thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bản thân vừa thoát chết trong gang tấc.
– Đồng chí Sang, đồng chí không sao chứ ? – Điền lo lắng hỏi.
– Tôi không sao, chỉ thấy tê ở chân thôi. – Sang nói. – Thấy hơi khó đi một tí, sợ làm ảnh hưởng tới mọi người.
– Mọi người mau kiểm tra lượng đạn dự trữ đi. – Tuấn Anh đề nghị.
Trong nhóm chín người, chỉ có năm người có súng là Kiệt, Sơn, Tuấn Anh, Điền và Sang, đều là những người cùng nhau đi từ đầu tới giờ. Kiệt kiểm tra băng đạn, thấy đạn chỉ còn nửa băng, những người khác cũng chẳng khá khẩm hơn được bao nhiêu, sợ rằng sẽ không chịu nổi một cuộc đấu súng từ đối phương mất.
– Lẽ ra đồng chí Điền không nên nổ súng. – Một chiến sĩ nói. – Một người của tôi “hi sinh”, một người bên đồng chí bị trúng đạn ở chân như vậy, lượng đạn của chúng ta cũng chẳng còn nhiều, kiểu gì cũng sẽ bị loại mất !
– Bây giờ không phải lúc để than vãn hay oán trách ai đâu. – Kiệt vuốt chóp mũi, quệt giọt mồ hồi lăn dài trên sống mũi. – Phải sống sót cái đã.
Chiến sĩ kia nghe Kiệt nói vậy, thôi không trách móc Điền nữa. Anh ta ngồi bệt xuống đất, lo lắng nói :
– Bốn người tụi tôi thậm chí còn chẳng có súng cũng không có đạn, sẽ chẳng thể tự bảo vệ mình được, kiểu gì cũng bị “tiêu diệt” mất.
– Nếu không muốn bị loại, vậy phải liên tục di chuyển, không được nán lại tại chỗ quá lâu. – Kiệt nói. – Nghỉ ngơi vậy đủ rồi, giờ đi tiếp thôi, kẻo “địch” lại tập kích vào đây đấy.
Kiệt vừa dứt lời, chợt thấy một quả lựu đạn khói bay vào nhà bếp, không kịp nghĩ ngợi gì vội quát lên :
– Lựu đạn khói ! Mau rút lui !
Cộp !
Xèo xèo xèo !
Luồng khói trắng một lần nữa phụt ra, hơi cay xộc vào mọi người, Kiệt lân này đã có kinh nghiệm, vội kéo áo lên che mũi, tránh hít phải thử khói trắng cay xè kia.
– Chân tôi không đi được ! – Sang ho khan nói. – Mau cứu tôi với !
Kiệt thấy tình thế cấp bách, cõng thêm Sang sẽ làm chậm tốc độ của mọi người, bèn đề nghị :
– Đồng chí Sang ! Đồng chí cứ giả chết đi ! Khi nào mọi chuyện an toàn thì chúng tôi sẽ quay lại cứu đồng chí sau !
– Không được ! – Điền phản đối. – Đối phương đều là bộ đội đặc công, có thể có khả năng phân biệt người “chết thật” với “giả chết”. Bỏ lại đồng chí Sang, sợ rằng đồng chí ấy sẽ gặp nguy hiểm mất !
Điền vừa dứt lời, một loạt đạn bắn tới, trong làn sương trắng mờ ảo bên ngoài thấy vài bóng người mặc đồ đen đang tiếp cận nhà ăn tập thể.
– Mau đi thôi ! – Kiệt sốt ruột nói, tiếc đạn không dám bắn trả người kia. – Đồng chí Điền, đồng chí muốn cõng theo ai thì tùy đồng chí thôi, nhưng đừng cản đường của người khác !
– Đồng chí quá đáng lắm rồi đấy ! – Điền trừng mắt nói với Kiệt, đoạn cúi xuống xốc nách Sang. – Đồng chí Sang, để tôi cõng cậu.
– Cảm ơn tiểu đội trưởng ! – Sang nhìn Điền với vẻ biết ơn, túm lấy vai Điền rồi trèo lên.
Kiệt đứng thẳng người, bắn hai phát vào một bóng đen ẩn hiện trong làn sương nhưng không trúng, tiếc đạn bắn ra mà không có kết quả, cuối cùng không nổ súng phản kháng nữa. Cậu đứng dậy, đỡ những người khác đứng lên, gấp rút tìm đường rút khỏi nhà ăn.
Vừa lúc đó, Kiệt thấy Sang trên lưng Điền đang quăng ánh mắt chán ghét về phía mình, xem chừng đang cảm thấy sai lầm vì ban đầu đã lựa chọn tin tưởng cậu. Cậu tặc lưỡi mặc kệ, lời khuyên đưa ra nhưng không ai nghe theo, bây giờ quan trọng là thân ai nấy lo trước đã, cậu còn chưa đảm bảo an toàn cho mình, hơi đâu mà lo lắng suy nghĩ của người khác.
Loạt đạn dồn dập bắn đến, đối phương cũng áp sát cửa nhà ăn, mọi người không ai dám chần chừ, lập tức lui vào sâu bên trong.
Nhà ăn tập thể có hai cửa vào, một cửa hướng vào bên trong khu vực kí túc xá, lối còn lại hướng ra khu vực bếp núc. Từ nhà bếp đi ra là vườn rau tăng gia sản xuất, phía bên kia là một khu vực trồng nhiều cây cổ thụ, vừa thuận lợi để cho mọi người ẩn nấp, nhưng cũng là nơi dễ để người của đối phương phục kích cả nhóm.
Kiệt không quan trọng trước mắt là cái gì, chuyện ưu tiên cần làm là thoát khỏi nhà ăn cái đã.
Khi vừa chạy vào nhà bếp, Kiệt nghe phía sau có tiếng bàn ăn bị xê dịch, rồi loạt đạn dồn dập bắn tới. Kiệt quay người, nhắm vào một bóng đen rồi bóp cò nổ súng. Nói thì chậm, sự việc lại nhanh trong chớp mắt, Kiệt bắn hai phát đã hạ gục người đi đầu của nhóm đối phương. “Địch” lập tức bắn trả lại, cường độ ác liệt hơn ban nãy, Kiệt không dám nán lại lâu, kéo ba lô chắn đạn từ phía sau lên cao quá đầu, khẩn trương rời khỏi nhà bếp.
– Hự ! – Đột nhiên Kiệt nghe thấy giọng Sang rên lên từ phía sau.
– Đồng chí ráng cầm cự ! – Điền thở hồng hộc trấn an. – Sắp an toàn rồi !
Mọi người cố gắng hạn chế nói chuyện, tập trung toàn bộ sức lực chạy dọc theo vườn tăng gia sản xuất. Đạn không ngừng đuổi theo từ phía sau, nhưng càng lúc càng yếu dần, khi mọi người vừa chạy đến khu vực trồng cây cổ thụ thì đối phương đã không còn bắn nữa, nhưng chẳng ai dám nán lại lâu, men theo con đường lát đá nhỏ chạy xuyên qua rừng cây tăm tối.
Xung quanh chỉ toàn là cây cổ thụ, xung quanh chỉ là một màn đêm tối âm tĩnh lặng đến rợn người, tựa hồ cả thế giới chỉ tồn tại âm thanh duy nhất là tiếng thở hổn hển và tiếng bước chân dồn dập chạy trên con đường lát đá của cả nhóm. Từng cơn gió đêm lạnh lẽo thổi tới, phả vào chiếc áo ướt sũng của mọi người khiến ai nấy đều lạnh đến thấu xương, cảm giác không thể chịu đựng nổi nữa, nhưng không ai dám dừng lại, cố gắng tránh xa kí túc xá đại đội tân binh càng nhanh càng tốt.
Chạy một hồi, cuối cùng phía trước xuất hiện mấy căn nhà cùng khoảng sân nhỏ nằm im lìm giữa rừng. Kiệt đi đầu nhìn quanh một lượt kiểm tra, xác định đó là một trong số những căn tin của quân đội, bốn phía không có dấu hiệu con người phục kích, cảm thấy có chút an toàn, bèn ra hiệu cho mọi người nghỉ ngơi ở đây.
– “Địch” không đuổi theo tới đây chứ ? – Sơn bất an hỏi.
– Không dám nói trước. – Kiệt thở dốc nói. – Nghỉ một lát rồi di chuyển tiếp thôi.
Cách đó không xa, Điền mệt mỏi đỡ Sang ngồi xuống một chiếc ghế nhựa trong căn tin, vừa đỡ vừa thở, căn bản không có hơi sức để hỏi han Sang. Sang được đặt xuống ghế, cứ như người mất hồn, bị xê dịch một tí liền nghiêng qua một bên, cuối cùng ngã phịch xuống đất, bất tỉnh nhân sự.