Chẳng hiểu sao Lục Tây Lăng lại thấy bực dọc, anh tắt màn hình, bỏ điện thoại sang một bên, không trả lời tin nhắn nào nữa.
Vừa qua mười rưỡi, ông bà Lục đều không cầm cự nổi nữa, cả hai đều có lòng đón giao thừa, nhưng tuổi tác đã cao, đành cho Lục Tây Lăng và Lục Sênh mỗi người một bao lì xì, sau đó rửa mặt đi ngủ.
Đúng theo quy củ trong nhà, con cháu có gia đình rồi mới không được nhận lì xì.
Lục Sênh ngả ra sofa, “Anh.”
“Làm sao?”, Lục Tây Lăng liếc sang nhìn.
Lục Sênh lắc đầu, “…Không có gì.”
Lục Hiệt Sinh và Lăng Tuyết Mai đã qua đời, là những từ cấm kỵ trong nhà họ Lục.
Lục Tây Lăng hiểu em gái, chỉ liếc mắt một cái đã hiểu biểu cảm sầu muộn của cô nàng vào lúc này là vì điều gì.
Lục Tây Lăng thản nhiên hỏi: “Muốn đi chơi không?”
“Đi đâu? Năm nay hủy bắn pháo hoa mà?”, Lục Sênh có phần bất mãn, “Với lại hai anh em mình đều uống rượu, ai lái xe? Tài xế cũng nghỉ rồi còn gì.”
Lục Tây Lăng thoáng trầm mặc.
Dòng suy nghĩ như trôi đi.
Qua một lúc lâu, Lục Tây Lăng lấy lại tinh thần, im lặng giây lát, cuối cùng cầm điện thoại gọi cho Châu Tiềm.
“Đã uống rượu chưa?”
Châu Tiềm nói: “Buổi trưa có uống, tối thì không ạ.”
“Thế thì đến đây đi, lái xe hộ một chuyến.”
“Được ạ.”, sau khi đồng ý, Châu Tiềm lại dè dặt cười hỏi, “Lục Sênh có đấy không ạ?”
“…Tự cậu đến nhìn một cái là biết rồi, không phải à?”
Châu Tiềm là người nhà của họ hàng đằng xa với Lăng Tuyết Mai, cũng xuất thân nghèo khổ, gian nan học xong đại học rồi bắt đầu đi theo Lục Tây Lăng. Ông nội Lục rất không thích nhìn thấy Châu Tiềm, cũng giống như không thích nhìn thấy bất cứ người nào của nhà họ Lăng, nhưng Lục Tây Lăng đã dùng quen rồi, ông cũng chẳng thể can thiệp.
Chưa đến hai mươi phút, Châu Tiềm đã gọi điện tới báo đang ở cổng.
Lục Tây Lăng đứng dậy, nói với Lục Sênh: “Đi thôi.”
“…Đi đâu?”, Lục Sênh không hiểu.
“Đi ra ngoài.”
Trước giờ Lục Sênh vẫn luôn không thích ở nhà, nghe Lục Tây Lăng nói vậy, cô nàng chẳng cần hỏi nhiều mà lập tức bật dậy khỏi sofa.
Châu Tiềm đứng chờ ở ngoài cổng. Khoảnh khắc cánh cổng mở ra, hai mắt anh ta sáng rực, cất lời chào Lục Sênh trước: “Cô Lục, năm mới vui vẻ.”
Lục Sênh mặc một chiếc áo khoác lông vũ trắng, một chiếc váy đen dáng dài và đôi giày đế bằng, trang điểm tông màu tươi tắn, trông vô cùng xinh đẹp.
Lục Sênh nhìn Châu Tiềm, “Năm nay anh không về quê ăn Tết à?”
“Vâng.”
“Sao không nói sớm, nếu không có thể đến nhà tôi luôn rồi.”
Châu Tiềm chỉ cười, chỉ vào chiếc xe đỗ ở phía trước, “Đi thôi.”
Lục Tây Lăng ấn nút mở khóa xe, Lục Sênh chạy tới mở cửa xe trước.
Lục Tây Lăng quẳng chìa khóa cho Châu Tiềm, chỉ dặn đúng một câu: “Đến Thanh Mi Uyển.”
Châu Tiềm sửng sốt.
Khi có người lái xe, Lục Tây Lăng luôn ngồi ghế sau.
Lục Sênh muốn mở list nhạc mình thích, bèn ngồi luôn vào ghế phó lái.
Cơ hội tốt ngay trước mắt, thế nhưng Châu Tiềm lại như ngậm hột thị, cả quãng đường chỉ nói với Lục Sênh có vài câu vớ vẩn.
Mở cửa sổ ra, Lục Sênh gác tay lên khung cửa hóng gió một lát rồi hỏi: “Đang đi đâu đây?”
“Thanh Mi Uyển.”
“Đến đấy làm gì?”
“Không phải cô Hạ đang ở đấy ư?”
“Con bé về quê ăn Tết rồi.”
Châu Tiềm không dám chắc, quay đầu sang nhìn, ý là để Lục Sênh tự hỏi.
“Anh, Thanh Thanh không về quê à?”
Lục Tây Lăng chẳng buồn nhấc mí mắt, “Mày nói chuyện nhỏ tiếng một chút có được không?”
Ồn ào suốt cả quãng đường.
Lúc này, Lục Sênh định gọi cho Hạ Úc Thanh một cú điện thoại, nhưng ngẫm nghĩ một lát lại thôi.
…
Hạ Úc Thanh ngồi trên mặt thảm trong phòng khách xem phim.
Lúc chuông cửa vang lên, cô đứng bật dậy theo bản năng, bước lên mấy bước, rồi bỗng ý thức được một chuyện: Vào lúc này, ai còn đến gọi cửa?
“Ai đấy?”
Ngoài cửa không có ai thưa, mà trực tiếp có tiếng bấm mật mã.
Tim Hạ Úc Thanh bỗng như bị treo lơ lửng.
Dường như cô nhận ra mình đang mong chờ điều gì.
“Tít” một tiếng, cửa mở, cô gái mặc áo trắng váy đen tiến vào đầu tiên, nở một nụ cười rạng ngời hơn cả ánh dương ngày đông, “Surprise!”. Tiên Hiệp Hay
Hạ Úc Thanh khó kiềm chế nổi cảm giác vui sướng, ánh mắt lướt qua Lục Sênh, nhìn về phía người đứng sau cô nàng.
Anh mặc một chiếc áo len xám, chiếc măng-tô đen vắt trên khuỷu tay, gương mặt chẳng có mấy biểu cảm. Khí chất cương trực lạnh lùng như vậy, nếu không phải đã quen biết, có lẽ sẽ chẳng dám đến gần anh.
Dường như Hạ Úc Thanh không khống chế được mà phải nhìn anh thêm mấy giây, sau khi nhận ra bèn dời tầm mắt, nhìn sang Lục Sênh, mỉm cười hỏi, “Sao mọi người lại đến đây?”
“Còn hỏi nữa! Đều tại anh trai chị… Còn cả em nữa! Sao lại giấu chị?”
Hạ Úc Thanh cười áy náy, “Xin lỗi mà.”
“Em ăn tối chưa?”, Lục Sênh đẩy cô đi vào trong.
“Ăn rồi ạ.”
“Gọi đồ ăn ở ngoài à?”
“Tự nấu chứ!”
“Ăn gì đấy?”
“Canh xương nấu ngô, thịt gà kho tàu, cải xanh xào thịt khô…”
“Phong phú thế…”
“Vâng! Dù sao cũng là Tết mà!”
Hai người ghé đầu thủ thỉ, gần như câu nào cũng là câu cảm thán.
Lục Tây Lăng bắt đầu hối hận vì dẫn cả Lục Sênh đến đây.
Lục Sênh cười bảo: “Em biết không, chị lại cứ nghĩ là em ăn mì tôm cơ đấy.”
“Em không thảm thế đâu!”
Lục Tây Lăng nhìn vào phòng khách, trên màn hình tivi đang tạm dừng bộ phim chiếu Tết ăn khách của năm ngoái, trên bàn bày hoa quả, hạt dưa, đồ ăn vặt, liếc mắt nhìn một lượt thì có vẻ rất rực rỡ.
Ngoài ra, còn có một cuốn sổ.
Hạ Úc Thanh để ý thấy ánh mắt Lục Tây Lăng, liền đi đến, cầm cuốn nhật ký nhét vào ba lô, thuận tay dọn đống vỏ trái cây và vỏ hạt dưa.
“Mọi người ngồi đi ạ.”, Hạ Úc Thanh nói, “Để em đi đun nước.”
Nói xong, cô thoáng ngượng, bởi vì nghe ra giống như mình đang đảo khách thành chủ.
Lục Sênh ngồi xuống sofa, vớ lấy cái gối ôm, “Nếu biết trước là đến đây, chị sẽ mang một ít đồ chơi, chỗ này của em chẳng có gì cả.”
Đôi mắt đảo một vòng, bỗng nhiên cô nàng ngoắc tay, “Châu Tiềm, giúp một việc nhé.”
Châu Tiềm đứng bật dậy, cười hỏi: “Cô Lục cần gì?”
“Lúc vào đây thấy có mấy nhà sáng đèn đấy, anh đi hỏi xem có mạt chược hay tú không, mượn một bộ về đây.”
Châu Tiềm tỏ vẻ khó xử, nhưng vẫn nhận lời.
Lục Tây Lăng đứng trong phòng ăn, nhìn lướt vào bếp.
Hạ Úc Thanh đang đứng trước bồn rửa bát.
Anh đứng yên tại chỗ, chẳng biết đang nghĩ gì, cứ thế nhìn chằm chằm bóng lưng kia một lúc lâu, cuối cùng nhấc chân đi vào trong.
Hạ Úc Thanh đổ bỏ nước thừa trong ấm, lấy một ấm nước mới. Trong tiếng nước chảy ào ào, cô nghe thấy có tiếng bước chân tới mỗi lúc một gần. Quay đầu nhìn lại, là Lục Tây Lăng.
Cô nhoẻn miệng cười, chào một tiếng, rồi lại quay đầu về, nhìn chằm chằm vào vòi nước.
Tiếng bước chân dừng lại ngay phía sau.
Ấm đã đầy, Hạ Úc Thanh tắt vòi nước đi.
Một cánh tay của Lục Tây Lăng duỗi ra, làm cô thoáng khựng lại. Anh đón lấy ấm nước trong tay cô, đặt lên cái đế đã cắm điện ở bên cạnh.
Hạ Úc Thanh không có việc gì làm nên hơi mất tự nhiên, bất giác xắn ống tay áo lên.
Lục Tây Lăng đứng sau cô, “Ban ngày làm gì?”
“Xem phim, đọc sách, nói chuyện phiếm với bạn bè ạ..”, Hạ Úc Thanh báo cáo chi tiết.
Có một làn hơi lành lạnh như sương, quấn lấy hơi thở của cô, khiến cô bỗng nhiên không dám ngoảnh đầu lại.
“Lục Sênh gửi cho cô bao nhiêu tiền lì xì?”
“188 ạ.”
Giây tiếp theo, Hạ Úc Thanh nghe thấy có tiếng sột soạt.
Cánh tay Lục Tây Lăng lại duỗi ra từ phía sau, cầm theo một phong bao lì xì, “Bạn nhỏ, năm mới vui vẻ.”
Hạ Úc Thanh thoáng sửng sốt.
Lục Tây Lăng nói: “Nhận đi.”
Cô hoàn hồn, đưa tay nhận lấy.
Chất giấy cứng, bốn chữ “Vạn Sự Như Ý” in bằng mực vàng.
“… Cảm ơn chú Lục.”, Hạ Úc Thanh thấp giọng nói.
Từ phòng khách vọng vào tiếng của Lục Sênh: “Thanh Thanh! Hai người làm cái gì trong bếp thế?”
“Ra ngay đây ạ!”, Hạ Úc Thanh xoay người, lại lập tức lùi về nửa bước, thắt lưng đè vào mép kệ bếp… Cô không ngờ Lục Tây Lăng lại đứng gần như vậy, thậm chí chỉ cách cô chưa tới một bước chân.
Cô biết Lục Tây Lăng rất cao, dù cô có cao tới một mét bảy, nhưng thỉnh thoảng đi cùng anh, lúc nói chuyện vẫn phải ngẩng đầu nhìn lên. Có điều không ngờ là, còn cao hơn cô nghĩ rất nhiều, vì đứng gần ở khoảng cách này, bỗng dưng lại có một cảm giác áp lực vô hình.
Cô không biết vì sao mình còn chẳng dám ngước mắt lên nữa.
Anh đâu phải một người đáng sợ.
Là do cô bị ảo giác ư? Hôm nay Lục Tây Lăng có gì đó không giống mọi khi. Mà cụ thể là gì thì lại chẳng biết được.
Rõ ràng cô vẫn dựa vào những kinh nghiệm trước đây để giao tiếp với anh, nhưng lại có cảm giác bối rối đến kỳ lạ.
Cũng may, Lục Tây Lăng lùi lại, sau đó xoay người rời đi.
Cô khẽ thở phào một hơi.
Chỉ trong chốc lát, nước đã sôi, Hạ Úc Thanh bưng cái bình ra, rót ba cốc nước ấm.
Lại không lâu sau, Châu Tiềm đã quay về, không mượn được mạt chược, chỉ có một bộ bài.
Lục Sênh hỏi: “Thanh Thanh, em biết đánh bài không?”
“Từng học chơi đấu địa chủ với bạn cùng phòng ạ.”
Lục Sênh cười, “Mấy đứa dạy hư em rồi!”
Cô nàng đưa tay chỉ vào Lục Tây Lăng và Châu Tiềm, “Hai anh, ai chơi?”
Châu Tiềm nhìn về phía Lục Tây Lăng.
“…”, Lục Tây Lăng không nhìn nổi cái vẻ nhát gan này của anh ta, “Cậu đánh đi.”
Ba người ngồi xuống mặt thảm, vây quanh bàn trà.
Châu Tiềm tráo bài, để Lục Sênh chia.
“À, đúng rồi…”, Châu Tiềm hỏi, “Bao nhiêu tiền một ván?”
“Một trăm đi.”, Lục Sênh nói.
Mí mắt Hạ Úc Thanh giật một cái, cô cười mếu máo, “Hai người bắt nạt em à!”
Lục Tây Lăng cúi đầu nhìn cô, rồi bảo: “Thua tính cho tôi.”
“Thế thì phải tăng giá.”, Lục Sênh nhìn sang Châu Tiềm, “Chúng ta kết hợp, cho anh tôi thua còn mỗi cái quần thì thôi.”
Một bên là người trong lòng, một bên là ông chủ. Châu Tiềm rơi vào thế khó xử, nhưng cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, “Được!”
Lục Tây Lăng nhướng mày.
Ván bài bắt đầu.
Lục Sênh đã hạ quyết tâm, đương nhiên Lục Tây Lăng phải giúp Hạ Úc Thanh, hình thành cục diện hai phe đối lập.
Lục Sênh lại chợt liếc mắt… Ba người họ đều ngồi dưới đất, chỉ mỗi Lục Tây Lăng là ngồi trên ghế sofa sau Hạ Úc Thanh. Cô nàng liền duỗi tay ra, tóm lấy cánh tay Lục Tây Lăng, dùng sức kéo anh xuống, “Ngồi như ông tướng thế hả? Định nhìn trộm bài à?”
Động tác của cô nàng quá đột ngột, bất ngờ đến mức không kịp đề phòng. Lục Tây Lăng vội giang tay vòng qua Hạ Úc Thanh, dùng sức chống lên mép bàn, mới không đè vào người cô.
Anh nhích người lùi lại, gập một chân, ngồi xuống cạnh Hạ Úc Thanh rồi nói với Lục Sênh: “Cần thiết không? Nhắm mắt anh cũng thắng được mày.”
Trái tim lạc mất hai nhịp của Hạ Úc Thanh lại chầm chậm nhảy nhót rộn ràng.
Lúc này, cánh tay cô kề sát bên cánh tay Lục Tây Lăng, chỉ cần hơi liếc qua khóe mắt là đã nhìn thấy đầu gối của anh, thấy ống quần màu xám, và đôi tất đen cao cổ.
Châu Tiềm ra bài trước, đôi 3, Lục Sênh ra tiếp một đôi 4.
Hạ Úc Thanh đang định ra đôi 7, Lục Tây Lăng bỗng đè ngón tay cô lại, từ sấp bài rút ra một đôi K.
Đầu ngón tay anh rất ấm, để lại xúc cảm trên tay cô mãi một lúc vẫn chưa tan hết.
Châu Tiềm và Lục Sênh do dự, đều bỏ lượt, quyền chủ động ra bài rơi vào tay Hạ Úc Thanh.
Hạ Úc Thanh luôn phải ngẫm nghĩ một lúc mới đuổi kịp tư duy ra bài của Lục Tây Lăng, chẳng hạn như một đôi hay cặp ba, tại sao lại phải xé lẻ ra để đánh.
Không phải họ luôn chiếm thế chủ động, nhưng bên trái là một đôi, bên phải là một quân bài lẻ, đánh từng bên một, cuối cùng Hạ Úc Thanh phát hiện ra, trong tay cô còn đúng một dây bảy quân, chỉ cần đánh một lần là thắng luôn.
Lục Sênh và Châu Tiềm không phục, tráo bài, chơi lại ván nữa.
Càng đánh càng thua, mười ván chỉ thắng được ba.
“Đánh nữa không?”, Lục Tây Lăng hỏi Lục Sênh.
“…”, Lục Sênh nhớ đến nỗi sợ hãi khi bị trí thông minh của Lục Tây Lăng chi phối từ nhỏ đến lớn.
“Em nghỉ một lúc đã, nạp ít đồ ăn vặt bồi bổ trí não rồi chơi tiếp. Em không phục.”, Lục Sênh bỏ bài lại, khều đống đồ ăn vặt, lấy ra một cái kẹo sữa.
Hạ Úc Thanh ngồi nhích sang bên cạnh, sau đó đứng dậy, cười bảo: “…Em ra ngoài cho thoáng một lát.”
Suốt cả quá trình, Lục Tây Lăng đều ngồi cạnh cô, cô cầm bài, anh rút bài, thỉnh thoảng phải đảo lá bài, sợ cô không cầm chắc, anh lại cầm lấy cổ tay cô.
Mới đầu cô còn nghiền ngẫm cách đánh của anh, về sau CPU của đại não mỗi lúc một chậm chạp, dường như đã bị những chi tiết nhỏ nhặt ấy chiếm cứ, cảm giác thiếu oxy dần dần trở nên rõ ràng.
Hình như cô càng muốn biết tại sao trực giác cứ mách bảo hôm nay anh rất khác thường, thì lại càng có nhiều chi tiết chứng minh đúng là anh cực kỳ không bình thường.
Hạ Úc Thanh đẩy cửa, đi ra sau vườn.
Trong vườn chỉ còn lại đám cỏ dại khô úa.
Cô duỗi thắt lưng, hít một hơi thật sâu, nạp căng bầu không khí se lạnh vào phổi, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại được.
Phía sau bỗng vang lên tiếng mài bật lửa.
Dây thần kinh của Hạ Úc Thanh lại trở nên căng thẳng. Ngoảnh đầu nhìn lại, Lục Tây Lăng đang đứng dựa ở cửa.
Cách bóng đêm, anh nhìn cô và hỏi: “Thắng được bao nhiêu?”
“…Vẫn chưa đếm ạ.”
“Vui không?”
“Có ạ!”, thật ra không phải vì tiền, mà chủ yếu là vì, “Đã nhiều năm rồi, đây là cái Tết vui nhất của cháu.”
“Nhưng mà… cũng hơi hụt hẫng.”, Hạ Úc Thanh tự ngẫm tâm trạng của mình lúc này.
“Tại sao?”
“Không biết sau này có vui được như thế này nữa hay không.”
Lục Tây Lăng nhìn vào mắt cô. Sáng ngời, trong veo, luôn có thể khiến người ta liên tưởng đến những vì sao.
Mọi thứ thuộc về cô đều là những hình ảnh rõ ràng, trực tiếp như vậy.
Mùa hạ, tươi tốt, màu xanh.
“Đương nhiên.”, giọng điệu của Lục Tây Lăng vẫn điềm tĩnh như trước, “…Không phải là có tôi đây à!”. Anh không nghĩ nhiều, vốn dĩ chỉ là không muốn đánh vỡ khoảnh khắc vui vẻ của cô. Nhưng tiếng nói vừa dứt, chính anh cũng phải sửng sốt.