“Con dâu…” Phu nhân thấy cô rời đi, lập tức cuống lên, vốn định nói gì đó liền bị Cố Đình Sâm ngăn lại.
“Được! Tôi quay về sẽ đánh gãy chân tên tiểu tử này!”
“Ông đánh chân con trai làm gì!”
Phu nhân vội nói.
“Cần cái chân chó của nó làm gì?”
Cố Đình Sâm tức giận bừng bừng nói: “Con dâu cũng không giữ được, con trai cũng không cần nữa! Chuyện thừa kế của nhà chúng ta cũng không cần đến nó nữa, không phải đã có Cố Gố tiếp quản gia nghiệp rồi sao? Cố Hy cũng được! Dù sao đã có người tiếp quản đời thứ ba rồi còn cần cái thứ rác rưởi này làm cái gì nữa?”
“Năm nay đã 32 tuổi rồi! Chuyện li hồn lại còn lên cả hotsearch, thể diện nhà họ Cố đều bị mất sạch cả rồi! Trúc Linh, nếu như cháu là vì chúng tôi, vậy thì đôi vợ chồng già chúng tôi sẽ nhận sai với cháu, quả thực là bị người hạ thuốc gây ảo giác, đầu óc không tỉnh táo. Tôi không chỉ nhận tội với cháu, mà còn đi nhà họ Quý nhận tội, tôi xin lỗi nhà thông gia.”
“Nhưng thằng con này cũng cho cháu nhiều uất ức, chúng tôi thành thật nhận sai, nó cũng không tránh khỏi bị trừng phạt! Về nhà sẽ xử lý theo gia quy, đánh gãy chân chó của nó. Đến cả con dâu của mình cũng giữ không nổi, làm sao có thể giữ được mạng của chính mình?”
“..” Phu nhân nghe xong liên sững sờ, giọng trầm xuống vài giây mới phản ứng kịp, lập tức phụ họa nói: “Đúng! Cần phải đánh gấy cái chân chó. Một người đàn ông đến con dâu cũng giữ không nổi, sao có thể giữ được mạng của mình? Sau khi quay về, cái chân chó của ông cũng đừng giữ nữa, đánh gấy hết đi!”
Cố Đình Sâm nghe xong tim bỗng rưn lên, nhưng nghĩ đến chuyện luyến tiếc trẻ con thì không bắt được sói * ông đành cắn răng gật đầu.
*Ý chỉ muốn đạt được mục đích thì phải chịu trả một cái giá tương đương.
Vẻ mặt hai người ban đầu đầy vẻ áy náy, lúc này chuyển sang hung tợn, muốn quay về đánh gấy chân của Cố Thành Trung.
Hứa Trúc Linh bỗng chốc hoảng sợ, lập tức ngăn cản: “Nghiêm trọng rồi nghiêm trọng rồi, chỉ là ly hôn thôi mài”
“Người đàn ông kết hôn lần hai thà chết đi còn hơn! Thật mất mặt!” Cố Đình Sâm tức giận bừng bừng đáp.