Huyền Thiên sờ lên đầu Tam Nhãn nói:
– Tam Nhãn, đã ăn qua võ giả rồi sao?
Tam Nhãn nhẹ gật đầu.
Có võ giả tiến vào dãy núi Sư Lĩnh để săn giết yêu thú nên tự nhiên là sẽ có võ giả táng thân ở trong miệng yêu thú.
Tam Nhãn là bá chủ dãy núi Sưu Lĩnh nên từ khi mới ra đời từng bước từng bước lớn dần đã gặp được rất nhiều võ giả nhân loại, trên cơ bản đều không thể tránh được cái miệng to như chậu máu của nó.
Thanh âm của Huyền Thiên có chút phát lạnh nói:
– Ngay bây giờ ta dẫn ngươi đi ăn cho đủ.
Đối với Âm Minh cốc thì Huyền Thiên quyết quyết định là rửa sạch.
Ngoại trừ một ít cao thủ ra thì Huyền Thiên thật đúng là không muốn động thủ với người của Âm Minh cốc, thực lực của Huyền Thiên đã đến bực này thì võ giả bình thường cũng chỉ như con kiến hôi nhỏ yếu mà thôi.
Một người muốn diệt trừ một ổ kiến thì tiện tay bón chết mấy con cũng không có vấn đề gì, nhưng số lượng kiến đông nên muốn tự ra tay để bóp chết từng con thì nhất định sẽ rất phiền toái và nhàm chán.
Lúc này nếu như có một bình nước sôi thì hắn nhất định sẽ không cân nhắc một chút nào mà đem bình nước sôi đổ vào trong tổ kiến chứ không phải tiếp tục ngồi giết một con lại một con.
Lần này Huyền Thiên chính là muốn xách bình nước sôi đi đổ vào trong tổ kiến.
Tam Nhãn chính là bình nước sôi.
Có Tam Nhãn thì Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên liền giảm bớt nỗi khổ bôn ba, hai người ngồi ở trên lưng Tam Nhãn, trực tiếp bay đi về hướng bắc bộ Thiên Châu.
Ngày 20 tháng 4 Huyền Thiên đi tới Âm Minh quận, toàn bộ ngũ đại hoàng giả Long Thiên Du, Khúc Thanh Tiểu, Liễu Yên Trần, Hỏa Mục Trần, Hỏa Mạch Phần đã đếm hội họp cùng với Huyền Thiên.
Âm Minh cốc, truyền ra khí tức của tổng cộng mười hai hoàng giả cường đại.
Ở Vân Châu bọn họ là hoàng giả nhất cấp thì chắc chắn sẽ không kiêu ngạo như vậy, bình thường đều la thu liễm khí tức.
Nhưng mà khi đến Thiên Châu thì bọn họ có cảm giác sự ưu việt đã tới rồi, địa phương này mấy ngàn năm cũng khó mà có một vị hoàng giả, mà bọn họ lại là mười hai người nên so với thời đại thương cổ Thiên Châu đến nay thì số lượng hoàng giả còn nhiều hơn vài lần.
Đối với Thiên Châu mà nói thì bọn họ có một loại cảm giác cao cao tại thương, cũng giống như vương giả Thiên Châu ở tại Thần Châu đại địa vậy, ở trong mắt hoàng giả Vân Châu thì Thiên Châu cũng chỉ giống như một vùng quê nghèo mà thôi.
Ở Vân Châu thì bọn họ làm hoàng giả cũng là đại nhân vật, đến Thiên Châu thì bọn họ lại là người cao nhất, quyền sanh sát hầu như là ở trong lời nói của bọn họ mà thôi.
Bọn họ muốn ai sống thì người đó có thể sống, bọn họ muốn ai chết thì người đó…. Sẽ… phải chết!
Một khi sức lực của một người đã đạt đến trình độ cường đại nhất định và không có đồ vật gì đó có thể ước chế hắn thì liền cực dễ dàng sinh ra cảm giác tự cao tự đao, liền giống như là hoàng đế ở thế tục là cao nhất vậy.
Đến trình độ này thì trừ phi là loại thánh nhân trời sinh tốt đến tận cùng xương tủy thì mới có thể tiếp tục vì người thiên hạ mà suy nghĩ, người bình thường cơ bản là sẽ sinh ra tà niệm lệch tâm, mà vốn chính là người có tà niệm lệch tâm đến trình độ thế này mới có thể bành trường đến trạng thái không thể vãn hồi được.
Lời nói của bọn họ đều là mệnh lệnh, không cho phép người khác nói ra chữ không.
Mười hai vị hoàng giả nào sau khi đi vào Âm Minh cốc của Thiên Châu thì sẽ không chủ động đi tìm Huyền Thiên mà là nói ra một câu, muốn Huyền Thiên ngoan ngoãn đem Hỗn Độn Thánh Đỉnh cùng Lôi Chi Thánh Đỉnh hiến dâng lên.
Liền với một câu nói như vậy: nếu như không hiến dâng lên thì sẽ đại khai sát giới, bất luận là thân nhân, bằng hữu của Huyền Thiên ở Thiên Châu hay Thần Châu thì một người cũng trốn không thoát.
Trực tiếp chạy đến Thần Châu chém giết thì nói không chừng Huyền Thiên dưới tình thế cấp bách sẽ chạy trốn, thực lực của Huyền Thiên có thể so sánh với hoàng giả, nếu như trốn thì với hai tôn thánh đỉnh trong tay, bọn họ sẽ không thể nào thuấn di đến gần được, muốn đuổi theo sẽ là rất phiền toái.