Mà lúc này hưởng thụ ấm áp của thân tình một chút, thủ đoạn chế thuốc tốt nhất thực tế là Lâm Minh muốn nhìn thấy sinh hoạt của phụ mẫu an nhàn, bộ dáng càng trẻ tuổi, càng làm cho Lâm Minh cảm thấy hết thảy cực khổ đều đáng được.
– Phụ thân, mẫu thân, xem ai về đây!
Lâm Hiểu Cáp như con chim sơn ca vui sướng vừa vào cửa đã lao vào phòng, không thể chờ đợi được báo tin vui.
Trong phòng đôi phu thê quần áo ngay ngắn, thoạt nhìn chỉ hơn ba mươi tuổi, trên gương mặt đã từng khắc đầy đường nét của thời gian đã hoàn toàn bị các loại linh dược rửa sạch, tiếp tục sống mấy ngàn năm cũng không thành vấn đề.
– Con đã về!
…
Mấy ngày sau đó Lâm Minh đắm chìm trong tình thân.
Thời gian ấm áp làm cho Lâm Minh cảm giác tâm linh bình tĩnh không hiểu, những sát ý và xao động trước kia dần bình thường lại, ẩn ẩn Lâm Minh cảm giác chiến lính sắp đột phá.
Vốn thời điểm Thần Hải trung kỳ thì chiến linh đã đạt tới hoàng kim viên mãn, tới bích hồn phải khổ tu nhiều năm, thủy chung không cách nào phóng ra, hiện tại ngược lại trong bình thản Lâm Minh cảm thấy bích hồn chiến linh sắp đột phá. – Ma Quang, ta cho ngươi một bộ thân thể, có thể tạo điều kiện cho ngươi đoạt xá.
Lâm Minh gọi Ma Quang.
– Thân thể
Con mắt Ma Quang sáng ngời, nó mất đi thân thể nhiều năm, năm đó nó nói khoác chính mình là Ma Quang Thánh Chủ, nhưng trên thực tế nó đang khoác lác thực lực mà thôi, nó chỉ đại khái đạt tới Thần Biến Thần Quân, không có thân thể nên thực lực của nó có hạn.
– Nhanh cho ta xem!
Ma Quang hưng phấn nói.
Lâm Minh duỗi vung tay lên, bố trí Hồng Mông không gian, cách ly hết thảy, sau đó lấy thân thể ma lang ra.
Ma lang dữ tợn, lộ ra răng nanh sắc bén, sau lưng mọc ra đôi cánh như lợi đao, Ma Quang nhìn thấy nội âm cả kinh.
– Khá lắm, tam nhãn ma lang, ta không nhìn lầm a!
– Thân thể ma lang này chẳng những cường đại như sắt, hơn nữa có được thiên nhãn tuệ nhãn, trời sinh có được năng lực nhìn thấu pháp tắc nhất định, trí tuệ có thể so với nhân loại, tinh thần lực thực tế rất cường đại, ngươi không ngờ bắt được một con tam nhãn ma lang, thứ này cầm đi chợ đêm bán được giá trên trời đấy.
Ma Quang có chút không thể tin được nhìn qua ma lang này, cũng có khả năng là Lâm Minh mua, tóm lại chỉ cần phù hợp với nó mà thôi.
Lâm Minh nói:
– Coi như thoả mãn sao?
– Thoả mãn, đương nhiên thoả mãn, nhưng mà ta đoạt xá nó quá khó khăn.
– Không ngại, ta có thể giúp ngươi.
Lâm Minh có hoàng kim viên mãn chiến linh, lại có Thần Mộng pháp tắc, lý giải linh hồn cũng đạt tới mức cực cao, trợ giúp Ma Quang đoạt xá một con tam nhãn ma lang căn bản không thành vấn đề.
Mà trên thực tế có Lâm Minh trợ giúp, đoạt xá đúng là thuận lợi.
Một ngày sau đó một con cự lang màu xanh lớn như con trâu rừng tùy ý chạy nhảy trong Lâm gia, thỉnh thoảng nó tru lên “Ngao ngao”, còn tùy ý cười gian, một màn này khiến cho người chung quanh vây xem. Thời gian một tháng qua đi…
XÍU…UU!!
Trong hậu viện Lâm gia, Phượng Huyết Thương bay ra, dùng ngự linh thuật gia trì lên Phượng Huyết Thương, một cây thương như có linh tính, nó nhẹ nhàng linh hoạt cắt một lá liễu, thương mang lập loè, lá liễu bị Lâm Minh điêu khắc chạm rỗng đường viền, chính giữa lá liễu điêu khắc phượng hoàng sống động.
Trường thương một trượng này có thể tùy thời hủy diệt núi cao vạn trượng, bay giờ đi chạm khắc lá liễu, nhưng mà chạm khắc rất tinh tế, kỹ xảo khống chế cực này quá gợn người.
Lâm Minh tùy ý dùng ngự linh thuật điều khiển chiến linh, nó sắp nhanh chóng đột phá bích hồn.
– Ca ca giỏi quá!
Trong hậu hoa viên của hoàng cung, Lâm Hiểu Cáp nhìn thấy Lâm Minh luyện công, vỗ tay hô lên.
Lâm Minh mỉm cười, quay đầu nhìn qua bên người Lâm Hiểu Cáp còn có ba thiếu nữ, ba thiếu nữ này là khuê mật của Lâm Hiểu Cáp, có thể kết bạn với Lâm Hiểu Cáp đương nhiên không thể là người bình thường, những thiếu nữ này là công chúa Cửu Đỉnh Thần Quốc, một là đệ tử xuất sắc nhất Bạch tộc, thậm chí là người được chỉ định làm tộc trưởng, cuối cùng nhất là cháu gái của cường giả Thần Hải Thiên Kính chân nhân đã quy ẩn, trong người có đan điền dị chủng, thiên phú không kém Tư Đồ Yêu Nguyệt, nhưng bởi vì nàng mười sáu tuổi, tuổi mhor hơn mới không có tham gia Chu Tước Thần Quốc Vũ Đạo Trà Hội.
Nhìn thấy Lâm Minh nhìn qua thì mấy thiếu nữ tâm thần bất định, nhỏ tuổi nhất cái thì đôi má nóng lên, các nàng là khuê mật của Lâm Hiểu Cáp cho nên mới có thể tiến vào hậu hoa viên của Lâm gia, nhìn thấy Lâm Minh luyện công, nếu không quả quyết không có cơ hội này.
Sự tích của Lâm Minh không cần nhiều lời, mấy thiếu nữ đối với Lâm Hiểu Cáp đều áy mộ tận đáy lòng, có thể có ca ca như thế.
– Nghe nói Lâm chân nhân sắp đi?
Một thiếu nữ trong đó hỏi Lâm Hiểu Cáp.
– Đúng vậy a, ca ca ta hay sắp đi rồi, ngày mai sẽ khởi hành, nhưng mà ca ca đá đáp ứng mang ta theo, nhưng phải tạm biệt các ngươi…
– Nha…
Nghe được Lâm Hiểu Cáp trả lời khẳng định, trong lòng mấy thiếu nữ ẩn ẩn thất vọng, Thần Vực trong truyền thuyết có tình cảnh nào? Các nàng cũng hy vọng có thể đi xem một chút, đáng tiếc các nàng không có quan hệ nào với Lâm Minh.
Cứ như vậy thời gian đến ngày mai, Lâm Minh cuối cùng ở hạ giới bốn năm cũng chấm dứt.