Bởi vậy, mà Trì Tuyết có khoảng thời gian khá dễ thở. Mỗi ngày đều đi làm, tan ca thì về lại căn hộ của mình, Trì Tuyết mới cởi giày ra, đã thấy bên trong sáng đèn. Kỷ Nhiên đã về từ bao giờ, đang ngồi trong phòng gỗ lách cách gì đấy. Trì Tuyết đặt đồ xuống, rồi mới đến cạnh anh.
“Anh về sớm vậy?”
Thật ra chỗ này và công ty anh khá xa nhau, chẳng hiểu sao ngày nào Kỷ Nhiên cũng phải qua đây cho bằng được. Kỷ Nhiên thấy Trì Tuyết đã ôm cô vào lòng, dẹp hết công việc sang bên.
“Anh muốn chờ em về nhà”.
Cô biết anh khá bận, cho dù mong về nhà thấy anh thật, nhưng không mong anh sẽ ngược xuôi vất vả, nên lắc đầu.
“Sau này anh về sau em cũng được mà, có công việc thì làm việc, đừng lo cho em!”
“Em quan trọng hơn công việc nhiều”.
Kỷ Nhiên ngắt lời cô, Trì Tuyết bĩu môi, nhưng nụ cười bán đứng suy nghĩ thật trong lòng cô. Nếu Thanh Hào nào đấy mà nghe được câu này của Kỷ Nhiên, có lẽ sẽ lạy anh rồi cảm động khóc đầm đìa, đây là tổng giám đốc suốt ngày gắn liền với tăng ca của anh đấy à. Nhưng anh không ở đây, Trì Tuyết thì không biết Kỷ Nhiên yêu công việc như vậy, nên cô chỉ nghĩ anh dỗ cô vui mà thôi. Kỷ Nhiên ôm Trì Tuyết, tựa đầu vào hõm vai cô, khi này mới thấy yên tâm.
“Trì Tuyết, em về nhà lại đi. Nếu em thấy thương anh thì về cùng anh đi, ở nhà không có em, buồn lắm.”
Kỷ Nhiên chán nản nói.
“Em không thích ở đó thì mình chuyển chỗ khác, anh có mấy căn nhà ở đây, còn có biệt thự nữa, em thích ở đâu thì mình ở đó. Chỗ này hơi nhỏ, an ninh cũng không tốt, buổi tối nhà bên hự hự sao em ngủ ngon được”.
“.” Ngay cả nhà bên hự hự anh cũng biết, nghe anh nói Trì Tuyết đúng là thấy chỗ này không an ninh thật. Cô nhìn quanh nhà mấy chục mét, nghĩ một chút rồi cũng gật đầu với anh.
“Để mấy ngày nữa em dọn về, bây giờ tiền thuê nhà của em còn hạn. Em ở nốt cho đỡ phí”.
“Em chuyển về đi, anh trả lại tiền thuê nhà cho em.”
“.” Trì Tuyết cạn lời, đã thấy Kỷ Nhiên lôi điện thoại ra, chuẩn bị chuyển khoản đến nơi. Cô cười khẽ, cầm lấy điện thoại của anh đặt sang bên. Bình thường Kỷ Nhiên đang cầm điện thoại, nếu ai dám giật ngang kiểu này chắc là chán sống rồi, nhưng với Trì Tuyết anh lại không tài nào giận nổi, nếu cô có vứt luôn đi chắc anh cũng không nói tiếng nào.
Trì Tuyết đặt điện thoại lên bàn, hai tay ôm choàng cổ Kỷ Nhiên, cúi đầu hôn anh. Kỷ Nhiên hơi ngạc nhiên, nhưng mỡ đã dâng đến miệng, chẳng lẽ còn không ăn? Vậy là vòng tay sang eo cô, luồn tay vào sâu manh áo. Ban đầu Trì Tuyết còn chủ động, sau đó Kỷ Nhiên đã nắm lại thế chủ động lúc nào không hay. Anh vùi sâu mấy lớp áo dày, vùi đầu vào nơi anh ưa thích.
“Trì Tuyết…”
Trì Tuyết nghe mà bủn rủn, tay chân như không phải của mình nữa. Cô chỉ biết ôm lấy anh, lặng nghe anh nói những câu tâm tình, Kỷ Nhiên không thường nói yêu cô, nhưng lần nào yêu cô, anh cũng nói trọn vẹn những lời ngọt ngào nhất.
Đến khi Trì Tuyết nằm sát anh, môi kề môi, tay nắm chặt ra giường nhàu nát, vẫn nghe thấy tiếng anh thở thì thầm bên tai những lời âu yếm nhất. Trì Tuyết chợt nghĩ, có khi anh đã soạn sẵn, chỉ chờ lúc này đem ra dỗ ngọt cô mà thôi.
“Em không chú tâm”.
Kỷ Nhiên trầm giọng, thề với Chúa giọng anh khi này quyến rũ đến lạc cả cảm xúc, Trì Tuyết ôm anh, hôn hôn anh như tạ lỗi. Kỷ Nhiên lúc này mới nguội lại, Trì Tuyết thấy dáng vẻ như đứa trẻ này của anh, mới ôm chặt anh hơn, vuốt ve làn da nóng hổi.
Đàn ông luôn ấm áp hơn phụ nữ, nên giữa trời đông này ôm Kỷ Nhiên cứ như một lò sưởi ấm vậy. Trì Tuyết âu yếm vuốt nguôi được Kỷ Nhiên, nên anh càng nhẹ nhàng hơn, luồn tay vào tóc, hết hôn lại ngân, đắm đuối say mê.
“Bây giờ thì sao?”
“Gì cơ?” Kỷ Nhiên hỏi lại.
“Em đã đủ chú tâm hay chưa?”
Trì Tuyết kề sát tai anh, hôn khẽ trên vành tai, ướt át. Kỷ Nhiên lạc lối, yêu chết sự quyến rũ của cô.
“Chưa đâu. Mới bắt đầu thôi”.
Vậy là hôm đấy, Kỷ Nhiên dành hẳn một đêm để dạy Trì Tuyết, làm sao mới là chú tâm. Đến sáng hôm sau, Trì Tuyết càng thấm thía hiểu được, thế nào mới là không nên tin chuyện giường của đàn ông. Bởi vì cứ lên giường rồi, cho dù vấn đề đúng đắn thế nào cũng sẽ đổi thành chuyện không đàng hoàng cả, Trì Tuyết xoa xoa vết đỏ trên cánh tay nõn nà, khóc không ra nước mắt.