Nhìn đám người này dâm đãng như vậy, nếu không nể mặt chú Triệu, thì kết quả của bọn họ này sẽ chẳng khác gì so với Dương Khai Xa là mấy.
“Tô Dĩnh Tư …!”
Không biết ai là người gọi tiếng đầu tiên, nhưng ngay sau đó những âm thanh
“Tô Dĩnh Tư, Tô Dĩnh Tư” vang lên, chấn động của sân vận động.
Ba mươi giây sau, ánh đèn ở chính giữa sân vận động sáng lên, trong làn khói mỏng, có một bóng hình duyên dáng uyển chuyển hiện ra…
Trên sân vận động một lần nữa lại sôi trào!
“Tô Dĩnh Tư ra rồi!”
Có người hét lớn, ngay sau đó là ngàn vạn tiếng hô:
“Tô Dĩnh Tư, tôi yêu bạn!”
Ánh đèn huỳnh quang chiếu vào nhau tạo thành ba chữ “Tô Dĩnh Tư”, trong bóng đêm có thể thấy rõ ràng, có vô số điểm sáng trên không trung lóe lên, tạo thành một khung cảnh xán lạn.
Khung cảnh này làm tôi nhớ tới các siêu sao của Tứ Đại Thiên Vương Hồng Kông biểu diễn!
Tô Dĩnh Tư này rốt cuộc là ai? Mà chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã chiếm được thành tựu mà cả đời người khác mơ ước!
Tiếng nhạc kết thúc, một cô gái xinh đẹp vô cùng tiến ra giữa sân khấu. Nàng chính là Tô Dĩnh Tư.
Mặc dù tôi đã có hai mỹ nhân lão bà, nhưng cũng bị sắc đẹp của cô gái này làm cho hoa mắt!
Trên đời này sao có một cô gái hoàn mỹ tới như vậy chứ!
Tôi thậm chí còn không kìm lòng được, sử dụng dị năng, biến hai mắt mình thành hai ống nhòm, để có thể thưởng thức được gần hơn ?
Đúng là giai nhân giữa chốn phàm trần.
“Hừ! Chị Vi Nhi, chị nhìn người này mà xem, nước miếng của hắn chảy ra dòng dòng! Sớm biết như vậy sẽ không cho hắn tới đây!”
Bàn tay nhỏ bé của Triệu Nhan Nghiên đã kéo tôi từ trong mộng trở về hiện thực.
“Nhan Nghiên, bản thân chị lại thấy, nếu như Tô Dĩnh Tư có thể…”
Nói tới đây, khuôn mặt của Trần Vi Nhi đã đỏ lên.
Triệu Nhan Nghiên là một người đã thành tinh, làm sao có thể không nghe ra ý tứ của câu nói này chứ, nàng liếc nhìn tôi một cái, nói:
“Em cũng không phải phản đối, chỉ sợ ai đó không có mị lực lớn như vậy để người khác theo mà thôi!”
Tôi lúc này chỉ đành phải cười khổ, người ta có nguyện ý tôi còn không muốn.
Thời điểm kiếp trước tôi có nghe nhiều về cuộc sống của những minh tinh, trông bên ngoài họ vô cùng thánh khiết, nhưng bên trong lại vô cùng dâm đãng.
Vì tiền bán đứng bản thân, bỏ rơi tình yêu nhiều vô số kể, đương nhiên cũng không thể phủ nhận trong đó có một số lời bịa đặt, phỉ bắng, nhưng tuyệt đại đa số đều có cả bức hình đăng lên, chứng cớ đã ở trước mặt, có giải thích cũng không có sức thuyết phục.
Mặc dù tôi bị sắc đẹp của Tô Dĩnh Tư làm cho tương đối thèm thuồng, nhưng tôi không muốn có một lão bà cho tôi đội nón xanh.
Tôi không có bệnh tật gì cả, nhưng lại có tư tưởng nam tử chủ nghĩa tương đối nghiêm trọng, không cần biết nữ nhân đó trước kia thế nào, nếu đã có quan hệ với mình, thì người đó phải thuộc về mình.
Cho nên tôi không bao giờ cho phép, một nữ nhân đã có quan hệ với tôi mà lại đi XXOO với người khác được.
“Xin chào tất cả các bạn ở Tùng Giang, tôi là Tô Dĩnh Tư…”
Âm thanh ngọt như đường của Tô Dĩnh Tư vang lên.
“Dĩnh Tư! Dĩnh Tư!”
Không đợi Tô Dĩnh Tư nói hết lời, ở dưới đài đã dậy sóng, những tiếng hoan hô liên tiếp vang lên, không khí cuồng nhiệt này làm cho không khí giá lạnh trong sân trở nên sôi trào.
Nhìn những người cuồng nhiệt ở bên cạnh, trong lòng tôi không khỏi có chút khinh bỉ.
Các ngươi thì thích gì ở Tô Dĩnh Tư này, các ngươi chỉ nghĩ làm sao sau khi buổi biểu diễn kết thúc thì có thể cưỡi lên được nàng. Cái ý nghĩ này chẳng phải là ăn nho mới biết nho chua đó ư?
Tô Dĩnh Tư dùng một ngón tay đặt lên miệng, toàn trường lập tức yên tĩnh đi không ít.
“Thành phố Tân Giang là một trong những trạm lưu diễn của tôi! Tôi không nghĩ tới ở phương bắc lại có nhiều người yêu thích tôi tới như vậy, tôi thật là cao hứng! Cám ơn các bạn, cám ơn các bạn đã yêu mến Dĩnh Tư, không có các bạn, Dĩnh Tư cũng sẽ không có ngày hôm nay! Ca khúc thứ nhất, “cám ơn bạn đã mến tôi”, sẽ được gửi tới các bạn…”
Theo tiếng nói của Tô Dĩnh Tư, tiếng nhạc cũng bắt đầu vang lên. Trên sân vận động lại bắt đầu vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Mặc dù hình tượng của Tô Dĩnh Tư vô cùng thanh lệ, làm cho người ta rất khó có thể liên tưởng tới những hành vi mờ ám khác.
Nhưng mà không biết tại sao, tôi lại luôn nghĩ tới cái phương diện kia, nghĩ tới Tô Dĩnh Tư trần truồng, thậm chí còn nghĩ tới cái bộ dáng uyển chuyển hầu hạ nam nhân của nàng. Lúc này, tôi đúng là cũng cảm thấy ghê sợ bản thân mình!
Không tự chủ được, tôi sử dụng dị năng nhìn thấu, nhìn xuyên qua trang phục của nàng, thấy được thân thể động lòng người.
Tôi tập trung tinh thần ở hai mắt, quần áo của Tô Dĩnh Tư từng cái từng cái biến mất, hô hấp của tôi cũng trở nên dồn dập, bởi vì trên tấm thân lồi lõm của Tô Dĩnh Tư, chỉ còn sót lại duy nhất một bộ đồ con!
Chiếc quần con trắng của Tô Dĩnh Tư hiện lên trước mắt tôi… Tôi ngất, không thể nào! Trên cái quần màu trắng kia có thêu dòng chữ màu hồng: HelloKitty!
Đây là nội khố có in hình hoạt họa?! Chẳng lẽ nàng thực sự ngây thơ? Loại người lẳng lơ đâu có mặc loại nội khố này… Chẳng lẽ tôi nghĩ sai? Cô bé này còn là một xử nữ?
Lại nhìn lên phía trên, tôi… ngất! Phía trên Tô Dĩnh Tư chỉ mặc một cái áo ngắn, chứ không phải là áo con!
Nhìn tới chỗ này, tôi không còn dám liên tưởng nữa, sắc tình dục hỏa một nửa đã bị tiêu diệt.
Chẳng lẽ Tô Dĩnh Tư này thực sự là một “đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”? Nhưng tại sao nàng lại thích màu hồng?
Tô Dĩnh Tư còn đang nhiệt tình biểu diễn trên sân khấu, không biết rằng toàn thân nàng đã bị một sắc lang nhìn thấy hết…
Sau khi hát mấy khúc ca, buổi biểu diễn được đẩy lên giai đoạn cao trào nhất… Ngay cả hai nha đầu Triệu Nhan Nghiên và Vi Nhi cũng như mê như say.
Trên toàn trường chỉ có một mình tôi không bị bầu không khí này lôi cuốn, mới rồi tôi chỉ tập trung suy nghĩ theo dâm ý, chứ đâu có nghe gì Tô Dĩnh Tư hát.
“Bài hát tiếp theo này, tôi sẽ mời một bạn yêu thích ca nhạc lên biểu diễn cùng tôi…”
Lời nói của Tô Dĩnh Tư còn chưa xong, thì dưới đài đã sôi trào! Cùng hát trên sân khấu, đây là vinh hạnh tới mức nào! Tất cả mọi người đều tới tấp giơ tay.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 139: Buổi biểu diễn