“Chỉ có điều ta cũng không chắc có thành công hay không, mà việc tìm kiếm rất mất thời gian, có thể là vài tháng, vài năm…hoặc là cả đời người.”
Dạ Huân Thiên vui mừng ra mặt, ánh mắt hắn ngập tràn hy vọng:
“Cho dù có dùng cả đời, ta cũng nguyện ý, chỉ cần nàng ấy còn hy vọng sống, ta nguyện dùng cả đời để tìm nàng, đem nàng về bên mình.”
Ở lãnh cung, người ta cuối cùng cũng dập lửa xong, kiểm đếm số người thì mới phát hiện ra Ba Ba Mạc Tỏa đã bị chết cháy mà họ chỉ biết là cháy mất xác, thành than luôn rồi nên không nhìn thấy.
Còn một người nữa cũng đã chết, đó là Lương Quý phi, cô ta đã treo cổ trong phòng ngủ của mình.
Chuyện có người chết trong lãnh cung là chuyện thường tình, không hóa điên cũng tự tử, nên mọi người rất nhanh cũng cho qua chuyện này, chỉ ngán ngẩm một điều, cái nơi lạnh lẽo này lại có thêm hai vong hồn rồi.
Thời gian sau.
Sức khỏe của Dạ Huân Thiên đã bình phục hoàn toàn, trên buổi thượng triều bình thường, hắn trước mặt văn võ bá quan công bố một tin tức làm tất thảy triều thần ai nấy cũng một phen chấn động.
Dựa theo ý chỉ hắn viết, hắn quyết định nhường lại ngôi cho đệ đệ mình, là Dạ Thiên Hội, năm nay 15 tuổi, còn mình sẽ ngao du thiên hạ, tiêu dao tự tại.
Ý Dạ Huân Thiên muốn đi khắp nơi tìm cô, giao lại ngai vàng cho đệ đệ mình, dù sao nếu đúng ra thì cậu mới chính là con trai thực sự của Dạ Kình Nhất.
Ý chỉ vừa hạ xuống, Dạ Kình Nhất đã đi từ ngoài vào nói:
“Hoang đường, thật sự hoang đường, sao con có thể bỏ mặc đất nước mà tự ý làm càn vậy, còn đâu là uy nghiêm của một bậc đế vương.”
Dạ Huân Thiên nét mặt nghiêm nghị, ý chí rắn chắc như bàn thạch:
“Ý con đã quyết, không gì thay đổi.”
“Thiên Nhi, con đã quên hết lời răn dạy của ta về cốt cách của một bậc quân vương rồi sao, một bậc quân vương phải luôn mang trong tim hình hài đất nước, chứ không nên màng đến nhi nữ thường tình.” Ông cũng chỉ vì không làm được điều đó, khi quan tâm đến Lương Yến Uyển quá nhiều, hổ thẹn điều đó nên ông mới nhanh chóng truyền ngôi cho hắn như vậy.
Dạ Huân Thiên nói:
“Dạ Thiên Hội thông minh tài chí, học lực hơn người, văn võ song toàn, là người được trẫm giao trọng trách gánh vác giang sơn, trẫm tin tưởng đệ ấy.”
“Sao lại có chuyện đó được… vì một nữ nhân rời bỏ ngai vàng, hết sức hồ đồ.”
“Mặc kệ nó đi.”
Lúc này Thái hậu Lương Yến Uyển bước từ bên ngoài vào.
“Nó là con trai tôi, tôi không thể để nó đau khổ vì không có tình yêu được, tôi không muốn nó phải đau khổ như cha mình, đến chết cũng không được hạnh phúc, bị người khác hãm hại.”
Dạ Kình Nhất cau mày, khó hiểu nhìn bà. Các bá quan triều thần xung quanh cũng ngơ ngác nhìn nhau đặt nghi vấn.