“Cháu không muốn!”
“Dì tới không phải để thương lượng lại chuyện này với cháu, đây là mệnh lệnh. Đối tượng kia là tư lệnh quân đội, năm nay mới hai mươi chín tuổi – tuổi trẻ có triển vọng. Là bạn bè thân thiết của anh hai cháu, cũng từng vào sinh ra tử, tính cách hoàn toàn đáng tin! Hơn nữa cậu ấy còn có thân hình cân đối, vạm vỡ và đẹp trai hết chỗ nói. Cháu trốn tránh đã lâu như vậy, không quan tâm đến điều gì cháu không thích. Dì thấy chàng trai này xem ra không tồi đâu, hôm nay cháu phải đi gặp mặt một lân mới được!”
“Cháu vừa mới ly hôn mà đã vội đi xem mắt ngay, như vậy có ổn không?”
“Có gì mà không ổn, quần áo dì đều chọn cho cháu cả rồi, nếu cháu còn không đi, dì chỉ còn cách trói cháu lại rồi kéo đi thôi!”
Hứa Trúc Linh thật sự không có cách nào từ chối ý tốt của Quý Thiên Kim, cuối cùng đành phải đồng ý.
Xem mắt thì cũng được thôi, nhưng địa điểm phải là nhà riêng của cô ấy, như vậy cô sẽ thấy thoải mái hơn một chút.
Đồng hồ điểm mười một giờ, cô liền đi ra khỏi phòng bếp và buộc phải thay chiếc váy hở vai mà Quý Thiên Kim đã chuẩn bị từ trước.
Cũng may là trong nhà bật điều hòa, nếu không trong cái thời tiết cuối thu này chắc sẽ chết cóng như một con chó mất.
Cô vẫn luôn giữ tai nghe điện thoại với Quý Thiên Kim, chủ yếu là vì dì sợ cô ấy sẽ bỏ trốn.
Không lâu sau, một người đàn ông cao lớn bước vào cửa hàng, đúng như Quý Thiên Kim đã nói, anh ta có một cơ thể săn chắc, dáng người không nhỏ, rất cứng rắn. Ngay cả khi anh ta mặc trang phục bình thường cũng không thể che giấu khí chất nam tính và chính trực, tựa như một thanh kiếm đã được tháo vỏ bọc bên ngoài ra vậy.
Người kia nhìn thấy mình, liền lịch sự chào hỏi: “Xin chào, tôi là Hình Quân Lâm, cô chính là em gái của Quý Thiên Kim, Hứa Trúc Linh đấy sao?”
“Ừm, tôi là…”
Chân tay Hứa Trúc Linh có hơi bối rối, buổi xem mắt đột ngột này làm cô có chút khó xử.
“Không cần ngại đâu, cô ngồi xuống đi, để tôi đi gọi đồ ăn.”
Hình Quân Lâm là một người khá lịch thiệp, anh hỏi cô muốn ăn gì trước sau đó mới gọi món.