Hàn Lập nhấc tay hướng phía sau vẫy vài cái, nhất thời xung quanh hắc sắc sơn phong xuất hiện một quầng sáng mờ bao phủ, kịch liệt thu nhỏ lại, sau vài cái chợp động, liền hóa thành ngọn núi cao nửa trượng.
Sau một tiếng oanh, hắc sắc sơn phong biến mất không thấy.
Phía dưới lộ ra một cái hố lớn dưới đáy là tiểu Hồng đang nằm bất động.
Mà ở một bên Diệp Sở đã sớm chuẩn bị, hắc sắc sơn phong vừa biến mất, vươn tay xòe ra năm ngón.
Năm đạo thúy mang chợt lóe bắn xuống, nháy mắt đã bay đến khoảng không phía trên hắc phượng.
Vài đạo thúy mang ”xùy” vài tiếng sau đó bạo liệt mở ra, hóa thành một tấm lưới lớn màu xanh, trùm lên hắc phượng.
Lập tức nàng một tay bấm đốt niệm chú, trong miệng lẩm bẩm.
Tấm lưới màu xanh linh quang chớp động, lập tức thu nhỏ thể tích. Không thể tin được chính là, hắc phượng ở bên trong cũng theo tấm lưới mà nhỏ lại, trong nháy mắt biến thành bộ dáng dài nửa thước.
Diệp Sở ngừng miệng chú ngữ, một tay hạ trảo, võng ti màu xanh biếc liền hóa thành một đoàn lục quang bay lên không.
Quang đoàn này chớp động vài cái, liền không chút chần chừ bay vào tay áo nàng, hoàn toàn biến mất bóng dáng.
” Lộ trình phía sau, Hàn mỗ có việc khác trong người, không thể đi cùng hai vị.” Hàn Lập cười một tiếng, đột nhiên ôm quyền, nói ra câu khiến hai cô gái sửng sốt.
” Hiện tại chưa đi qua nhất tuyến thiên, vẫn thuộc phạm vi mộc tộc, đạo hữu đi cùng chúng ta là tốt nhất.” Bạch bào thiếu nữ có chút kinh ngạc nói.
” Không được! Hàn mỗ thật sự có chuyện quan trọng khác, không tiện đi cùng các vị, xin cáo từ.” Hàn Lập kiên quyết lắc đầu, ôm quyền hướng nhị nữ, thu lại bảo vật và Đề hồn thú, hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay đi.
Trong nháy mắt, bóng độn quang của Hàn Lập hiện ra phía chân trời, nhưng lập tức biến mất không còn bóng dáng.
Thấy Hàn Lập ra đi dứt khoát như vậy, bạch bào thiếu nữ cùng Diệp Sở liếc mắt nhìn nhau.
” Hắn cũng thông minh, lai biết lập tức bỏ đi? Chẳng lẽ đoán được, chúng ta ở bên ngoài có người khác tiếp ứng.” Thiếu nữ nhíu mày, có chút buồn bực nói.
“Có thể. Cho dù không phải thế, cũng chứng minh kẻ này cẩn thận, chưa từng lộ ra sơ hở. Nếu không gia chủ cử thêm người tới, chúng ta hẳn là có hi vọng lưu lại đối phương.” Diệp Sở ánh mắt chớp động nói.
“Sở tỷ tỷ, vừa rồi ngươi dùng bí thuật truyền âm, không cho ta động thủ. Ngươi đã là tu sĩ Luyện Hư hậu kỳ đại thành, hơn nữa còn ta, chẳng lẽ không bắt được người này sao? Lúc này có khi phượng chi linh kia cũng không cần trao đổi.” Bạch bào thiếu nữ tựa hồ đối với việc này vẫn canh cánh trong lòng.
” Nếu đánh bại người này ta tự nhiên có phần thắng lớn. Nhưng diệt sát hoặc bắt giữ, ta lại một điểm nắm chắc cũng không có. Thiếu chủ cũng đã kiên thức qua thần thông của kẻ này, chẳng những chỉ vài lần đối mặt đã bắt giữ được yêu nữ hắc phượng tộc, cuối cùng còn bố trí kiếm trận có thể thủy diệt thông thiên linh bảo loại bảo vật bực này. Hơn nữa hắn còn một đầu linh thú tà môn, coi Luyện hư cấp Quỷ vương không ra gì. Cho dù ta ra tay, cũng vô pháp giải quyết dễ dàng đầu vô tướng quỷ vương. Xem người này vừa rồi khi đối địch, vẫn thoải mái bình tĩnh, khẳng định còn có sát chiêu. Huống hồ chân long huyết còn trong tay đối phượng vạn nhất người này hủy đi, Chúng ta thật mất nhiều hơn được. Thiên phượng chi linh cho dù có quý hiếm, còn có cơ hội tìm được. Nhưng chân long huyết, cả nhân tộc phỏng chừng cũng chỉ có Lũng gia mới xuất hiện. Lại càng không biết bao lâu mới có người như Lũng Đông, truyền thừa huyết mạch tinh thuần như vậy.” Diệp Sở giải thích.
” Mấy thứ này ta cũng biết. Người này thần thông cùng bảo vật đúng là không phải nhỏ. Nếu Sở tỷ tỷ ra tay không nắm chắc, chúng ta lúc trước cũng không có làm sai. Gia chủ biết chúng ta lấy được Chân long huyết, cũng sẽ không trách tội việc này. Chân long huyết là đại sự, không cho phép chúng tá mạo hiểm. Cũng may người này cũng coi là thức thời, không bức chúng ta phải động thủ. Được rồi, chúng ta đi thôi, vừa rồi động tĩnh lớn như vậy, chắc chắn thu hút mộc tộc tới.” Bạch bào thiếu nữ trầm mặc hồi lâu mới bất đắc dĩ nói.
Diệp Sở gật đầu, tay áo run lên, lại thả ra mộc điểu thật lớn kia.
Nhị nữ hóa thành hai đạo độn quang bay lên thân thể mộc điểu, nó lập tức hóa thành một đoàn lục quang, vỗ cánh phá không rời đi.
Cơ hồ trong lúc đó, thân thể Hàn Lập đang ở trên cao ngàn dặm.
Hắn một phen phi độn, một bên khóe miệng hé ra nụ cười quỷ dị, trong mắt ẩn ẩn vẻ hưng phấn.
Bỗng nhiên hắn vừa độn quang vừa hé miệng, phun ra Hư thiên đỉnh.
Hàn Lập nâng đỉnh, nhẹ nhàng vuốt một cái, nhất thời tiểu đỉnh lộ ra một khe hở mắt hắn chợt lóe lam quang, từ khe hở bắn ra hai đạo kim ảnh, mỗi cái xoay tròn, sau đó dừng lại bên trên đỉnh, rõ ràng là phệ kim trùng lớn bằng ngón tay cái.
Hàn Lập mỉm cười, lại hé miệng, hia luồng linh khí tinh thuần bỗng phun ra, bám vào hai linh trùng.
Hia phệ kim trùng kim quang sáng chói, một lát bành trướng lớn thành nửa thước, dị thường dữ tợn.
Đến.
Thanh âm chú ngữ trầm thấp từ miệng Hàn Lập truyền ra, hai đầu trùng lớn đột nhiên hé miệng, huyết quang chợt lóe, từng sợi đỏ tươi lớn băng ngón tay phun ra trên không trung.
Hàn Lập hai mắt sáng ngời, tay kia một trảo, đã đem vật phun ra tóm vào trong tay.
Khi xòe năm ngón tay ra, trâm tâm bàn tay hiện ra rõ ràng hai vật dài một tấc phân biệt là huyết long và huyết phượng.
Hàn Lập vậy mà thần không biết quỷ không hay lưu lại một chút chân long cùng chân phượng huyết.
Hia người Diệp Dĩnh dù cẩn thận vạn phần, cũng quyết không thể ngờ Hàn Lập có trong tay Phệ kim trùng trưởng thành, nếu không tuyệt đối không dễ dàng cho Hàn Lập lưu lai chân linh huyết như vậy.
Dù sao chân linh huyết nếu không có bảo vật đặc thù, vậy không thể phân tách được mảy may.
Hàn Lập xem xét huyết long cùng huyết phượng trong lòng bàn tay bộ dáng đang muốn bay lên, năm ngón tay thanh quang lóng lánh, đem ha vật này gắt gao cấm chế, trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Làm sao sử dụng hai chân linh huyết này, Hàn Lập thật đúng là không có ý đinh lấy. Nhưng có thể khẳng định, chân linh huyết này quý hiếm dị thường, chỉ sợ gia trị quyết không dưới thần đan tiên được.
Đáng tiếc kiến thức của hắn về chân linh thế gia cùng chân linh huyết mạch không nhiều lắm, cầm trong tay huyết long và huyết phượng đang quấn lấy nhau, tay áo run lên, thu vào mộc hạp sau đó dán lên một đạo phù triện.
Ngân quang chợt lóe, mọc hạp biến mất.
Làm xong tất cả, Hàn Lập mới xoay người nhìn lại phía xa, hai mắt theo bản năng bắt đầu híp lại.