Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Không sai, chính là Thiên uy! Thạch tiểu tử, còn đánh nữa không? Không đánh liền ngoan ngoãn giao linh dịch ra đây!
– Chỉ là Thiên uy còn không đủ!
Thạch Hoàng lắc đầu, hắn nhanh chân phóng về phía Lăng Hàn, trên người có một đạo ánh sáng mịt mờ bao phủ.
– Ta vận chuyển bí pháp của bộ tộc ta, trong vòng một canh giờ vạn pháp bất xâm, nếu trong đoạn thời gian này không thể đánh bại ngươi, ta bái phục chịu thua!
Lần này, hắn cũng không có phóng to hình thể, chính là hình thái tiểu nhân, nhưng một quyền vung ra, lực lượng ngưng tụ đến một điểm, lực phá hoại càng thêm đáng sợ.
Lăng Hàn dật động Thiên uy đánh tới đối phương, quả nhiên, Thiên uy cũng không cách nào tạo thành ảnh hưởng với Thạch Hoàng, xem ra đúng như hắn từng nói, ở trong vòng một canh giờ hắn vạn pháp bất xâm.
– Ha ha, một canh giờ muốn đánh bại ta?
Lăng Hàn cười to, đây thực sự là đùa giỡn.
Hắn đồng dạng vung quyền, đánh tới Thạch Hoàng.
Trước đó nắm đấm của Thạch Hoàng có thể so với cái giếng, nhưng hiện tại nhỏ như móng tay, so với nắm đấm của Lăng Hàn, to nhỏ hoàn toàn kém xa, ngay cả trẻ con cũng không tính.
Nhưng nếu ai coi thường, vậy tuyệt đối sẽ ăn vị đắng.
Trạng thái bản thể mới là mạnh nhất, đối với bất kỳ sinh linh nào cũng áp dụng.
Ở hình dáng này, không thể nghi ngờ thể phách của Thạch Hoàng sẽ càng mạnh hơn, mà lực lượng tập trung, lực phá hoại cũng càng lớn hơn.
Oành!
Hai nắm đấm va vào nhau, quyền lực của Thạch Hoàng toàn bộ tập trung ở một điểm bộc phát, hình thành xung kích đáng sợ.
Thẻ!
Trong cơ thể Lăng Hàn truyền ra thanh âm, là xương vai trật khớp.
– Thật lợi hại!
Lăng Hàn gật gù, tiện tay chỉnh xương trở về vị trí cũ, lực xung kích của cú đấm này thực đáng sợ, tuy không thể đập gãy thần cốt của hắn, nhưng tạo thành ảnh hưởng tương đối.
Thạch Hoàng khiếp sợ đến miệng mở lớn, ở dưới trạng thái bản thể của hắn, chân thật một quyền, lại chỉ có thể đánh Lăng Hàn trật khớp?
Ta dựa vào, chúng ta đến cùng ai là Thạch Linh a!
Thạch Hoàng nghiêm nghị nói:
– Nhân tộc, ngươi có tư cách để ta sử dụng Phá Kim Tam Quyền!
– Rất mạnh sao?
Lăng Hàn cười hỏi.
– Trong Ngũ Hành Sinh Linh, kim chủ nhuệ sát, thạch chủ phòng ngự, nhưng cha ta không cam lòng, sáng chế Phá Kim Tam Quyền, cho rằng lực công kích của Thạch Linh tộc ta đồng dạng có thể vượt qua Kim Linh tộc.
Thạch Hoàng nói.
Hắn vận chuyển quyền thế, tuy chỉ cao ba tấc, nhưng tản mát ra khí thế cực kỳ kinh người, ầm ầm ầm, đại địa bên người hắn từng tầng từng tầng rơi xuống, phảng phất có một bàn tay vô hình chen theo.
Đây chỉ là vận chuyển quyền thế mà thôi, nếu như bị chân thật oanh một quyền, vậy lực phá hoại sẽ đến đáng sợ đến mức nào?
– Dám tiếp sao?
Thạch Hoàng nói, mang theo cực kỳ ngạo khí.
Đây chính là quyền pháp của một vị Thánh Nhân sáng tạo, nếu không phải hắn có Thạch Linh huyết mạch, căn bản không thể vận chuyển ra. Đúng vì như thế, uy lực của quyền pháp này rất kinh thiên động địa.
– Có gì không dám?
Lăng Hàn tràn ngập tự tin.
Trong cùng cấp, ai có thể đánh tan thể phách của hắn? Coi như có, nhiều lắm là tạo thành một ít tổn thương, hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh liền có thể khép lại.
– Nhân tộc, sau trận chiến này, coi như ngươi thua, cũng có tư cách làm bằng hữu của ta.
Thạch Hoàng cười nói, hắn yêu thích người dám cùng hắn cứng đối cứng.
– Được!
Lăng Hàn gật đầu, hắn ngược lại cũng thích loại tính cách ngay thẳng như Thạch Hoàng.
– Quyền thứ nhất!
Thạch Hoàng vọt tới, nhảy lên thật cao, nhưng bởi vì quá nhỏ, hắn nhảy lên cao đối với Lăng Hàn mà nói cũng chỉ là vị trí trước mặt, sau đó một quyền đánh tới.
Lăng Hàn ra quyền đón nhận, oành, thân thể nho nhỏ của Thạch Hoàng nhất thời bùng nổ ra lực lượng đáng sợ, đánh Lăng Hàn bay ra ngoài.
Oành, Lăng Hàn bay mấy chục trượng mới rơi xuống đất, rách gan bàn tay, máu me đầm đìa.
Không hổ là bí pháp do Thánh Nhân sáng tạo, lợi hại!