Yến Linh đang lùa cơm, nghe vậy ngạc nhiên nhìn cậu.
Những người khác gọi cái tên ‘Linh Nhi’ yếu ớt này thì cậu đều thấy bình thường, nhưng tại sao Thịnh Tiêu vừa gọi là cậu liền cảm thấy cả người xốp xốp tê tê như mới bị sét đánh.
Yến Nguyệt im lặng nãy giờ, lặng lẽ gắp một miếng cá bỏ vào chén Yến Linh.
Yến Linh thấy vậy nhưng không vui, chỉ hung dữ trừng Yến Nguyệt.
Yến Nguyệt tủi thân quá trời.
Nó đi theo Yến Hàn Thước tu luyện kiếm đạo nhiều năm, đã không còn là thằng bé mít ướt ngày xưa nữa, thân hình cao gầy rắn chắn, trông còn biết đánh đấm hơn thân thể kiều quý mềm mại của Yến Linh.
Nhưng khi bị Yến Linh hung dữ trừng mắt, Yến tiểu kiếm tu lãnh khốc vô tình Nguyệt đỏ hoe hai mắt, suýt chút nữa bật khóc.
Yến Linh tức giận vỗ đầu Yến Nguyệt rồi gắp ăn miếng cá trong chén, lúc này Yến Nguyệt mới vui vẻ.
Thịnh Tiêu luôn chú ý Yến Linh, thấy vậy khó hiểu nhíu mày, hai huynh đệ nhà này tương thân tương ái lắm mà, đã xảy ra chuyện gì mà thành ra như vậy?
Đến sau khi cơm nước xong xuôi, lúc Yến Nguyệt đi rửa chén thì Thịnh Tiêu mới hiểu ra.
Nguyên nhân không sâu xa, Yến Nguyệt xấp xỉ mười sáu tuổi đã bắt đầu khổ tu hàng năm, sau mấy tháng đi theo Yến Hàn Thước rèn luyện, thân hình của nó cao lên không ít, bây giờ có xu hướng sắp vượt qua Yến Linh.
Khó trách Yến Linh tỏ ra tức giận đến mức thất khiếu bốc khói.
Yến Linh nhăn mặt kéo Thịnh Tiêu quay về sân nhỏ của mình, nhỏ giọng thì thầm: “Hôm qua Hề Tuyệt mới vừa chế giễu ta.”
Không phải chế giễu Yến Nguyệt cao hơn cậu, mà là chế giễu cậu bị đẹt, sợ là sau này không cao lên nữa.
Thịnh Tiêu mỉm cười xoa đầu cậu: “Sẽ không đâu, đệ còn nhỏ, vẫn còn cao lên.”
Bởi vì cậu nghi ngờ vì mình luôn bị mọi người trong Chư Hành Trai và các trưởng bối xoa đầu từ nhỏ đến lớn nên mới không cao nổi, bây giờ Yến Linh không cho phép người khác xoa đầu mình nữa, vô thức muốn đẩy tay Thịnh Tiêu ra, nhưng nghĩ lại vẫn không làm, chỉ ngước đầu nhìn Thịnh Tiêu: “Có thật không?”.
Thịnh Tiêu: “Thật.”
Yến Linh chỉ cần được an ủi, nghe vậy lập tức vui vẻ lại.
Thịnh Tiêu hầu như dùng hết ngày nghỉ cả năm ra để ở lại Yến Ôn Sơn chơi với Yến Linh, nhưng cậu lại không biết gì cả, còn tưởng làm việc ở Giải Trĩ Tông thật sự rất nhàn hạ, sáng hôm sau dẫn Thịnh Tiêu xuống núi chơi.
—Không dẫn theo Yến Nguyệt.
Xem ra vẫn còn chưa hết giận.
Mùa xuân ấm áp hoa nở, cả Yến Ôn Sơn đều tràn ngập sức sống.
Yến Linh cố ý xuống núi ở hướng bắc, trên đường đi tiện tay hái thảo dược mới mọc, hơn một tiếng sau mới xuống tới chân núi, trong gùi nhỏ chất đầy thảo dược, còn có một buội tuyết liên mới nở.
Yến Linh mặc một thân áo trắng đeo gùi nhỏ sau lưng, nhìn trông giống vị cao nhân lánh đời.
Sau khi ‘cao nhân’ đến trấn nhỏ dưới Yến Ôn Sơn, chuyện đầu tiên làm là đi mua kẹo mạch nha hình quả dưa ăn.
Cậu cầm hai que nhỏ gắp kẹo ăn, lúng búng nói: “Nháo nhiệt nhá nha, nhó nhễ nhội nhao?”
Thịnh Tiêu gật đầu: “Ừm.”
Dòng người trong trấn nhỏ nối hàng dài không dứt, tụ ba tụ năm cực kỳ nhộn nhịp, Yến Linh cũng hí hửng đi theo hóng náo nhiệt.
Hai người rảnh rỗi đi dạo chơi cả ngày, trời tối rồi mà Yến Linh vẫn chưa muốn về, nghe nói buổi tối còn có bắn pháo bông nên kéo Thịnh Tiêu tới một nơi vắng người ngồi đợi.
Thịnh Tiêu thấy cậu đi chơi cả ngày không biết mệt, cũng không nói nhiều tránh làm cậu mất hứng, kiên nhẫn ngồi bên cạnh Yến Linh cùng nhau chờ.
Chỗ này quá vắng, xung quanh không có một bóng người, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng dế kêu trong bụi cỏ.
Yến Linh tháo hoa tai xuống, lắng nghe sự yên tĩnh xung quanh.
Nhưng không lâu sau, bên tai bỗng vang lên âm thanh hoa nở quen thuộc hôm nào, Yến Linh nhíu mày quay đầu nhìn sang liền thấy bên bờ đê đối diện có một đôi nam nữ đứng nắm tay nhau, hình như đang nói lời tỏ tình.
“Kìa!” Yến Linh chọt Thịnh Tiêu: “Mau nhìn!”
Thịnh Tiêu thấy Yến Linh lại tháo hoa tai xuống, lập tức thầm niệm quyết tịnh tâm, nghe tiếng Yến Linh gọi liền quay đầu nhìn theo hướng cậu chỉ, không khỏi sững sờ.
Hai tai của Yến Linh rất thính, nghe thấy thiếu niên kia đỏ mặt lắp bắp nói ‘Ta thích muội’, thiếu nữ xinh đẹp cúi đầu, lặng lẽ gật đầu đồng ý.
Sau đó hai tiếng hoa nở vang đùng đùng bên tai Yến Linh.
“A!” Yến Linh đột nhiên giống như biết được gì đó, mở to hai mắt lấp lánh nhìn Thịnh Tiêu: “Âm thanh hoa nở! Ta biết rồi!”
Thịnh Tiêu thầm nghĩ không xong, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Biết gì?”
Yến Linh đắc ý nói: “Hoa nở chính là yêu mến, trước kia ta chưa nghe kỹ, hóa ra là có ý nghĩa này.”
Thịnh Tiêu mím môi, bàn tay giấu trong tay áo rộng khẽ siết chặt lại.
Yến Linh vui vẻ một hồi, bỗng sực nhớ ra gì đó, nhíu mày đứng lên: “Nhưng cũng không đúng, ca cũng có âm thanh hoa nở mà… Thì ra không phải là yêu mến sao?”
Thịnh Tiêu: “…”
Thịnh Tiêu suýt chút nữa tắt thở, chỉ cảm thấy đầu dưa của Yến Linh còn lâu mới thông suốt nổi.
Yến Linh vẫn còn ngồi đó suy nghĩ âm thanh hoa nở rốt cuộc là gì.
Thịnh Tiêu bất giác phát hiện ra một vấn đề: “Linh lực Thiên Diễn trên khắp Thập Tam Châu đều đã biến mất, Tương văn của đệ vẫn còn dùng được?”
Yến Linh bị dời chú ý, cũng thắc mắc: “Ta cũng không biết nữa, có thể là do hạt Thiên Diễn Châu này của ca còn tác dụng?”
Thịnh Tiêu nhíu mày nhìn Thiên Diễn Châu đeo trên cổ tay của Yến Linh.
Hạt châu chữ ‘Chước’ này còn giữ lại một lượng lớn linh lực Thiên Diễn, trong nhất thời không thể tiêu tán hết được, đoán chừng có thể duy trì thêm một, hai ngày nữa là cùng.
Thịnh Tiêu chỉ hy vọng linh lực Thiên Diễn trong hạt châu này mau hết lẹ lẹ dùm, tránh cho bị Yến Linh phát hiện ra đầu mối của ‘âm thanh hoa nở’.
Yến Linh xem pháo hoa bắn xong cũng chưa nghĩ ra ‘âm thanh hoa nở’ là có ý nghĩa gì, sau khi cùng Thịnh Tiêu quay về Yến Ôn Sơn, cậu chạy lạch bạch đến chỗ Hướng phu nhân nhờ giải đáp thắc mắc.
“Mẹ ơi, hôm nay con nghe được tiếng hoa nở.”
Hướng phu nhân đang chăm bón cho buội cây Ngu Đàm Hoa, ôn tồn cười nói: “Tiếng hoa nở thế nào?”
Yến Linh nói: “Có người bày tỏ tình yêu nên mới nghe thấy tiếng hoa nở.”
Hướng phu nhân cũng không thấy chán khi nói về chuyện này với con trai, kiên nhẫn nói: “Vậy là tiếng hoa nở chính là đại biểu cho sự yêu mến?”.
“Nhưng cũng không đúng lắm.” Yến Linh nói: “Con cũng nghe những tiếng hoa nở khác nhưng không phải là yêu mến.”
Hướng phu nhân cảm thấy hứng thú, đặt gáo nước xuống rồi nói: “Có người ‘nở hoa’ với con?”
Yến Linh gật đầu.
“Nhưng chưa chắc là với con.” Hướng phu nhân nói: “Có lẽ trong khi người kia ở bên con, trong đầu đang nghĩ đến những người khác, nên cũng có âm thanh hoa nở.”
Trong khi hai mẹ con đang bàn tán sôi nổi, Yến Hàn Thước cầm đèn lồng tới, thấy Yến Linh còn ở đây không khỏi chướng mắt, lạnh lùng nói: “Chưa về ngủ?”
Yến Linh ‘dạ’ một tiếng, tháo hoa tai xuống cẩn thận lắng nghe một hồi, sau đó ngẩng đầu nghiêm túc nói với Yến Hàn Thước: “Cha cũng có tiếng hoa nở, bây giờ là đang muốn yêu thương mẹ sao?”
Yến Hàn Thước: “……”
Hướng phu nhân sửng sốt.
Trên mặt Yến Hàn Thước như sắp kết thành băng: “Yến Linh, con lại muốn bị ăn đòn?”
Yến Linh cuống quýt trốn sau lưng Hướng phu nhân, vốn định tìm kiếm bảo vệ nhưng lại thấy Hướng phu nhân đang chăm chú nhìn Yến Hàn Thước với ánh mắt đong đầy dịu dàng, lại thêm một âm thanh hoa nở khác vang lên.
Yến Linh: “…”
Bây giờ Yến Linh đã xác định, hoa nở chính là yêu mến.
Cậu sợ bị Yến Hàn Thước treo lên đánh, ba chân bốn cẳng chạy ù về, vọt vào phòng của Thịnh Tiêu nói thẳng vào trọng tâm: “Thịnh Tiêu, ca có người mình yêu mến sao?”
Thịnh Tiêu mới niệm được mười lần quyết tịnh tâm, bất ngờ bị hỏi một câu này giống như toàn thân chịu đòn nặng nề, che miệng ho khù khụ.
“Khụ khụ… Sao, sao đệ lại hỏi cái này?”
“Ta đã thử rồi.” Yến Linh nói: “Hoa nở chính là yêu mến, ca không lừa ta được đâu.”
Thịnh Tiêu siết chặt ống tay áo, cố tỏ ra lạnh nhạt nói: “Ta lừa đệ cái gì?”
“Lúc trước ca có ‘nở hoa’ một lần mà? Nhớ không, là cái lần đó đó!” Yến Linh cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, nhưng cậu không nhận ra cảm giác kỳ quái đó, chỉ chăm chăm muốn thỏa mãn cơn hiếu kỳ của mình, gặng hỏi: “Lúc đó ca đang nghĩ đến ai?”
Thịnh Tiêu đối diện với Yến Linh gặng hỏi không ngừng nghỉ, hơi mím môi, có vẻ không muốn trả lời.
“Nói đi mà.” Yến Linh giơ ngón tay đặt lên môi làm động tác im lặng, nói: “Ta tuyệt đối không nói với người khác.”
Tim của Thịnh Tiêu đập bình bịch liên hồi, căng thẳng đến mức không biết phải làm sao, một lát sau bỗng dưng bình tĩnh lại, cậu rũ mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp không biết gì của thiếu niên, thản nhiên nói: “Đệ thật sự muốn biết?”
Yến Linh gật đầu như giã tỏi.
Thịnh Tiêu hơi nghiêng người tới gần Yến Linh, chọt nhẹ ngón tay vào mi tâm của cậu.
Yến Linh bị chọt ngã đầu ra sau, không hiểu gì nhìn Thịnh Tiêu.
Đêm khuya yên tĩnh, Thịnh Tiêu dường như nghe rõ tiếng tim đập liên hồi của mình, âm thanh kia quá lớn đến nỗi làm hoa tai của Yến Linh rung nhẹ theo, cậu đương nhiên cũng nghe rất rõ ràng, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, tình cảm bị Thịnh Tiêu kiềm nén bấy lâu hoàn toàn xông phá quyết tĩnh tâm và tất cả những trói buộc.
Trước một giây linh lực Thiên Diễn trong hạt châu hoàn toàn biến mất, bên tai Yến Linh lại vang lên âm thanh vô cùng quen thuộc.
Tiếng hoa nở khoan thai, vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng.
Yến Linh lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng, nhưng đầu óc của cậu bây giờ trống rỗng không suy nghĩ được gì.
Thịnh Tiêu nhìn thẳng vào cậu, cuối cùng cũng nói ra một câu trước ánh nhìn tò mò của Yến Linh.
“Là đệ.”
===Hết phiên ngoại 25===