Nói xong lời này, trong đầu hắn lại xuất hiện khuôn mặt tuyệt mỹ của Ô Nhược xua thế nào cũng không chịu tan.
Lăng tử sinh vừa ra khỏi điện Thái Tử, vừa lúc gặp gỡ Ô Thần Tử từ điện của Nhị hoàng tử ra.
Ô Thần Tử mặt vừa đen vừa thối, nhàn nhạt liếc Lăng Tử Sinh, sau đó cùng thái giám dẫn đường ra khỏi cung.
Ngồi xe ngựa trở lại Ô phủ, cơm cũng không ăn, liền đem chính mình nhốt ở trong phòng, cẩn thận nghĩ lại những chuyện sảy ra gần đây, Lão phát hiện sau khi tổ chức tiệc mừng thọ, bất kể là làm chuyện gì dều không thuận lợi, muốn bói một quẻ xem kết quả cát hung, nhưng vẫn không bói ra được kết quả.
Thật là làm người tức chết, mà chuyện nhiệt độc lần này, như là có người tính kế lão, bằng không sao đến một gốc dưỡng thú thảo cũng mua không được.
Cuối cùng là ai hại lão?
Lão lại đem chuyện này từ đầu đến cuối xoát lại một lượt, nếu không phải biết dưỡng thú thảo có thể trị nhiệt độc, lão sẽ không sốt xắng đem Nhị hoàng tử đến trước mặt Đế Quân ôm chuyện nhiệt độc, trước đó nếu không nghe được chuyện nhiệt độc từ hộ vệ của Ô Nhược, lão cũng sẽ không tò mò đi xem Ô Bặc Phương bọn họ sau khi uống thuốc có tác dụng hay không?
Lão nghiêm mặt, tất cả mọi chuyện như là bắt nguồn từ Ô Nhược phái người mang Dưỡng thú thảo đến.
Lão lại nghiêm túc nghĩ, sau đó phát hiện một điểm đáng ngờ, lão tự nhận tin tức của lão vô cùng nhạy bén, chỉ cần hoàng đô thành có chuyện gì xảy ra đều không thể giấu được lão, nhưng trước đó lão còn chưa phát hiện chuyện nhiệt độc thì làm sao Ô Nhược đã biết được chuyện của nhiệt độc, còn biết được dưỡng thú thảo có thể trị được nhiệt độc??.
Sau khi chuyện nhiệt độc được truyền ra, người biết được thuốc trị nếu không nhân cơ hội kiếm một vố, thì là đem phương thuốc nói ra, nhưng thật sự không ai nhắc đến chuyện dưỡng thú thảo.
Ô Thần Tử càng nghĩ càng cảm thấy Ô Nhược khả nghi, thậm chí hoài nghi người thu mua dưỡng thú thảo chính là Ô Nhược, tuy rằng không biết Ô Nhược là như thế nào biết trước được, nhưng tuyệt đối cùng hắn thoát không được can hệ.
Nghĩ đến Ô Nhược, lão lại nghĩ đến Cao Lăng thành Ô gia kia, toàn lũ tham lam ích kỷ, nếu không phải Ô Nhược, lão cũng sẽ không dây vào đám người này.
Ô Thần Tử nhíu mày, phát hiện thật nhiều chuyện đều cùng Ô Nhược có quan hệ, liền như cháu gái Ô Úy Tuyết, nếu không phải Ô Úy Tuyết thích phu quân của Ô Nhược Hắc Tuyển Dực, cháu lão sẽ không dùng hóa dung thủy hủy dung của cháu cố Lê nhi, chuyện hóa dung thủy cũng không bị truyền ra cho ai ai cũng biết, sau đó càng xảy ra nhiều chuyện.
Lão càng nghĩ càng không thích hợp, bởi vì lão cũng cho rằng có người hại Ô Úy Tuyết, liền cho người đem Chi đào đến.
khi Chi đào bị đưa tới trước mặt lão, lão cơ hồ không nhận ra người trước mắt này là tỳ nữ bên cạnh cháu gái lão.
Ô Thần Tử nói với quản gia: “Nàng như thế nào bị đánh thành dáng vẻ này?”
Quản gia giải thích: “Nàng bởi vì không chăm sóc tốt cho tiểu thư, nên nhị thiếu phu nhân nhốt nàng vào nhà lao, mỗi sáng sẽ bị các hộ vệ ra sức đánh cho ddeend khi thấy hài lòng mới buông tha nàng”
Ô Thần Tử nhíu mày: “Cho nàng một viên thuốc trị thương, ta có việc muốn hỏi.”
“Dạ.”
Chi đào sau khi ăn dược, đau đớn trên người được giảm bớt, nên cũng có thể mở miệng nói chuyện.
“Nô tỳ tham kiến Quốc Sư đại nhân.”
Ô Thần Tử hỏi: “Bản tôn có việc muốn hỏi ngươi, ngươi đúng sự thật trả lời.”
Chi đào suy yếu lên tiếng: “Dạ.”
“Lấy bản tôn đối Lê nhi hiểu biết, Lê nhi là người tương đối thẹn thùng, không thể nào làm ra chuyện dành nam nhân với người khác?”
Chi đào nói: “Là bởi vì Hắc công tử trước mặt tiểu thư khen Ngạn lê tiểu thư, nói Ngạn lê tiểu thư yêu kiều hơn hoa, tiểu thư nghe xong tức giận, liền cho rằng Ngạn lê tiểu thư dành nam nhân với nàng.”
Ô Thần Tử bỗng nheo mắt: “Ngươi xác định Hắc Tuyển Dực trước mặt Úy Tuyết nói những lời này?”
Lão tuy rằng không hiểu biết Hắc Tuyển Dực, nhưng là một người không thích nói chuyện sẽ không có khả năng trước mặt một cái cô nương khen một cô nương khác, huống chi Ô Nhược cũng ở đó.
“Vô cùng chính xác.”
Ô Thần Tử vừa nghe việc này liền cảm thấy có kỳ quặc, tựa hồ cố ý nói cho Ô Úy Tuyết nghe, làm Ô Úy Tuyết sinh ra đố kỵ, sau đó dẫn phát một chuỗi dài những chuyện khác.
“Bản tôn hỏi lại ngươi, chuyện hóa dung thủy có mấy người biết?”
“Liền tiểu thư, nô tỳ cùng Ngạn Lan thiếu gia.”
“Không có người thứ tư biết? Tỷ như Úy Tuyết thích Hắc Tuyển Dực, sau đó, đem chuyện hóa dung thủy nói cho Hắc Tuyển Dực?”
Chi đào lắc đầu: “Không có, tiểu thư vẫn luôn không có cơ hội đơn độc tiếp xúc với Hắc công tử, mà hắc công tử cũng không tỏ thái độ thích tiểu thư, tiểu thư sao lại có thể đem chuyện này nói cho Hắc công tử.”
Ô Thần Tử nhướn mày, chưa từ bỏ ý định hỏi: “Các ngươi trong lúc vô ý có bị Hắc Tuyển Dực cùng Ô Nhược phát hiện hoặc là trong lúc vô ý nhìn đến hóa dung thủy?”
“Không có.”
Chi đào theo sau nghĩ đến một việc, lại sửa miệng nói: “Khả năng có nhìn đến.”
Ô Thần Tử vội vàng hỏi: “Ngươi nói nhanh lên là chuyện như thế nào?”
Chi đào liền đem chuyện dùng hóa dung thủy đánh Ô Nhược lại không cẩn thận đánh tới trên mặt Hắc Tuyển Dực nói ra: “Giả da trên mặt Hắc công tử chính là như vậy bị bóc ra, tiểu thư cũng là lúc ấy liền thích Hắc công tử.”
Ô Thần Tử mặt trầm xuống, có lẽ chính là lúc ấy, Ô Nhược bọn họ phát hiện hóa dung thủy tồn tại, lại lợi dụng Ô Úy Tuyết thích Hắc Tuyển Dực hại Ô Úy Tuyết thân bại danh liệt, cuối cùng, còn hại Ô gia cùng bốn nhà khác nổi lên hiềm khích.
Hay cho ngươi một cái Ô Nhược, hay cho ngươi một cái Hắc Tuyển Dực.
Ô Thần Tử giận đập mặt bàn, Chi đào sợ tới mức co rút thân thể, không dám nhìn tới Ô Thần Tử.
Khó trách Ô Nhược sau khi làm hỏng cửu cung long ngọc của Linh Mạch Hàn, Linh Mạch Hàn liền đơn giản như vậy buông tha hắn, thì ra hai người đã sớm thông đồng tới đối phó Ô gia.
Thật hay, thật hay.
Ô Thần Tử nhắm hai mắt, hít một hơi thật sâu, khi lại mở hai mắt ra, đáy mắt đã khôi phục bình tĩnh.
Ô Nhược, Hắc Tuyển Dực, bản tôn, các ngươi chờ bản tôn, bản tôn sẽ làm các ngươi vì thế trả giá đắt.
Khi Ô Thần Tử phát hiện Ô Nhược thiết kế tất cảo mọi chuyện, Ô Nhược đang ở trong đại sảnh Hắc phủ cùng Nỗ Mộc phân bạc: “Sư phụ, trước đoạn thời gian vất vả thân già của ngài rồi, đây là Thái Tử thưởng cho ta vàng bạc tài bảo, chúng ta mỗi người một nửa.”
Nỗ Mộc cũng không cùng hắn khách khí, tiếp nhận một đống vàng bạc châu báu lúc sau, ha ha cười nói: “Về sau cho dù có cho bao nhiêu bạc, ta cũng không làm chuyện tinh luyện dưỡng thú thảo, chuyện này thật không phải người làm.”
Ô Nhược cười nói: “Về sau lại phát sinh nhiệt độc, có thể trực tiếp lấy dược thảo nấu canh uống là được.”
Cậu đem một nửa vàng bạc tài bảo kia của mình đẩy đến trước mặt Hắc Tuyển Dực: “Này toàn cho huynh tiêu, huynh muốn mua cái gì liền mua cái đó”
Nỗ Mộc trêu ghẹo nói: “Ngươi đây là nộp lên tiền riêng sao? Tiểu Nhược, thật là nhìn không ra tới, ngươi sợ phu a.”
Hắc Tuyển Dực khóe miệng hơi giơ lên, trước đó còn rất để ý chuyện Ô Nhược thu vàng bạc châu báu Linh Mạch Hàn đưa, hiện tại nhìn thấy Ô Nhược một xu chưa lấy, trong lòng nháy mắt thoải mái.
Ô Nhược câu lấy cổ Hắc Tuyển Dực: “Ta này không phải sợ phu, mà là thương phu quân ta, ta về sau muốn nỗ lực kiếm bạc cho phu quân ta tiêu, không được sao?”
“Được, được.” Nỗ Mộc trêu ghẹo mà nhìn Hắc Tuyển Dực: “Ngươi xem phu quân nhà ngươi đều vui đến nở hoa rồi.”
Kỳ thật cũng không khoa trương như hắn nói, Hắc Tuyển Dực tuấn dung lạnh nhạt chỉ là lộ ra một tia ý cười nhợt nhạt.
Ô Nhược thấy hắn vui vẻ, chính mình cũng đặc biệt vui vẻ.
“Được, ta liền không quấy rầy phu phu các ngươi.” Nỗ Mộc cười đứng dậy, dùng quần áo bao vàng bạc châu báu rời đi.
Ô Nhược hỏi: “Huynh vừa rồi có phải không hy vọng ta nhận tiền của Linh Mạch Hàn hay không?”
Khi cậu mở cái rương Hắc Dương mang về, cậu liền cảm giác được Hắc Tuyển Dực không vui.
“Ừm.” Hắc Tuyển Dực không phủ nhận.
Hắn không thích nguyên nhân là bởi vì hắn từ chuyện Ô Úy Tuyết biến thành khất cái nhận thấy được Linh Mạch Hàn có khả năng thích Ô Nhược, cảm thấy hành động rõ ràng là đang lấy lòng Ô Nhược.
Ô Nhược giải thích: “Ta cùng sư phụ vất vả như vậy tinh luyện dưỡng thú thảo, cuối cùng danh dự danh vọng lại bị Thái Tử chiếm hết, ta cùng sư phụ thì cái gì cũng không có, lấy hắn một chút bạc cũng không quá, không phải sao? Nhưng, ta cam đoan với huynh, về sau sẽ không lấy của hắn một phân bạc.”
Cậu tuy rằng không biết nguyên nhân Hắc Tuyển Dực không vui, nhưng dỗ phu quân vui vẻ mới là mục đích chính của cậu.
Hắc Tuyển Dực đạm thanh nói: “Về sau cách xa Linh Mạch Hàn.”
Ô Nhược híp mắt cười, phu quân là đang ghen sao?