Mạch Sanh Tiêu vô tình lại đưa người lại gần hắn.
Lông thú trên cổ áo của người đàn ông chạm vào bên tai của Mạc Sanh Tiêu, Duật Tôn đầu tiên là rủ mắt xuống nhìn Bôn Bôn một chút, đứa nhỏ nháy đôi mắt nhỏ đang nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Khóe môi Duật Tôn bất giác câu dẫn ra, Sanh Tiêu xoay đầu qua chỗ khác, người đàn ông buông một tay ra, ôm lấy bả vai của Mạch Sanh Tiêu, đem cô và con nhỏ dựa vào ngực mình.
Pháo hoa như phù dung sớm nở tối tàn, sau khi tan đi, cả tòa Ngự Cảnh Viên chìm trong sương mù dày đặc. Duật Tôn vội bế Bôn Bôn vào nhà, dì Hà đi ở phía sau cùng, đem cửa chính đóng lại.
Ăn cơm tối xong, Duật Tôn như năm trước cho dì Hà bao lì xì, chỉ là năm nay khác một chút, chính là cho một tấm thẻ chi phiếu.
Lúc đầu dì Hà cũng không dám cầm, xô đẩy qua lại mấy lần mới chịu lấy đi.
Duật Tôn biết rõ, trong khi Mạch Sanh Tiêu mang thai, dì Hà cũng đi theo chịu không ít cực khổ, còn vì chuyện của Thư Điềm mà chạy tới chạy lui ở bệnh viện nên cần được ban thưởng.
Sanh Tiêu dỗ dành Bôn Bôn đi ngủ xong, đúng lúc Duật Tôn từ thư phòng bước đến. Trong tay hắn cầm theo một cái hộp đóng gói rất đẹp, đem nó đưa về phía Sanh Tiêu: “Cái này cho em.”
Mạch Sanh Tiêu nhận lấy trong tay, nó còn rất nặng: “Cái gì vậy?”
“Mở ra xem một chút.”
Sanh Tiêu áng chừng, phản ứng đầu tiên cô nghĩ chính là đồ trang sức đeo tay. Mạch Sanh Tiêu tiện tay đặt trên giường, Duật Tôn bình thường có tặng cho cô không ít đồ đạc, Sanh Tiêu đều để ở trong tủ đầu giường, có vài thứ thậm chí ngay cả hộp cũng không mở ra.
Duật Tôn lơ đễnh, đem cái hộp một lần nữa cầm ở trong tay: “Em không xem, sau này cũng đừng hối hận.”
Mạch Sanh Tiêu lại cảm giác không giống đồ trang sức, vì chẳng có thứ đồ đeo tay nào lại nặng như vậy.
Cô bán tín bán nghi mở hộp ra, đầu tiên hiện ra trong mắt chính là một bề mặt màu xanh da trời, là một cái Laptop.
“Anh hợp tác với công ty phần mềm máy tính, công trình mà em làm cần phải lưu lại tất cả, còn có một phần án lệ. Lần trước anh có nghe em đề cập qua, đối với hạng mục Nam Hải nếu cảm thấy có hứng thú thì bên trong này có bản vẽ, công thức tinh gọn và chi phí chế tạo. Em nếu muốn nghiên cứu chuyên sâu thì đây là một ví dụ rất tốt.”
Mạch Sanh Tiêu không che giấu được đáy lòng mừng rỡ, trong mắt cô, những vật này so với một bộ châu báu hơn trăm vạn còn có giá trị hơn nhiều.
Sanh Tiêu đem Laptop cầm ở trong tay, nó có vỏ màu lam nên cho dù mỗi ngày đều sử dụng thì cũng không cảm thấy mệt mỏi quá mức.
Dì Hà ăn xong cơm tối, dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ rồi mới trở về nhà.
***************
Hôm sau, khi Duật Tôn tỉnh lại, bên cạnh giường ngủ đã trống không. Bôn Bôn còn đang ngủ, động tác người đàn ông nhẹ nhàng, đứng dậy ra khỏi phòng ngủ.
Mới vừa xuống lầu đã nghe một mùi thơm nức của cháo.
Duật Tôn vén ống tay áo lên: “Dì Hà, dì có trông thấy Sanh Tiêu không?”
Mạch Sanh Tiêu bưng đĩa sủi cảo từ phòng bếp đi ra: “Tối hôm qua tôi để cho dì Hà về nhà làm lễ mừng năm mới rồi, lúc ấy anh cũng không biết sao?”
Duật Tôn đi đến trước bàn ăn: “Anh quên mất.”
Sanh Tiêu nấu món cháo thịt nạc trứng muối, mặt khác nấu cháo gạo kê để chuẩn bị cho Bôn Bôn, hai tay Duật Tôn chống lên bàn cơm, nhớ tới chuyện Mạch Sanh Tiêu trước đây mang món ăn đổ vào thùng rác nên hắn cũng không ngồi xuống.
Sanh Tiêu múc ra một chén đặt ở chỗ mình, lại múc thêm một chén nữa để ở trước mặt Duật Tôn.
Cô cũng không mở miệng cho hắn ngồi xuống, Mạch Sanh Tiêu trở lại phòng bếp để xào thêm thức ăn, dọn từng món lên bàn, lúc này mới cầm đũa bắt đầu ăn.
Thân ảnh cao to của Duật Tôn nghiêng về hơn nửa bàn ăn, hắn kiễng một chân, đầu gối nhẹ khom, tư thái nhàn nhã.
Mạch Sanh Tiêu cúi đầu ăn nhiệt tình.
Duật Tôn thấy thế, cũng kéo ra cái ghế ngồi xuống.
Chén cháo trong tay toát ra hương thơm nóng hôi hổi, Duật Tôn cầm lấy chiếc đũa. Cái miệng nhỏ của Mạch Sanh Tiêu đang nghiền ngẫm, ngẩng đầu lên để hỏi: “Bôn Bôn dậy chưa?”
“Còn chưa dậy.”
Duật Tôn ăn hai miếng, cảm thấy rất ngon: “Chờ sau khi Bôn Bôn dậy, chúng ta dẫn con đi đường dà
nh cho người đi bộ, chỗ đó đông người náo nhiệt.”
Mạch Sanh Tiêu gật đầu, cũng không muốn để cho Bôn Bôn mãi buồn bực tại Ngự Cảnh Viên: “Được.”
Vừa vặn dì Hà không có ở đây, Duật Tôn nghĩ tới buổi trưa có thể dẫn bọn họ đi ăn cơm ở bên ngoài.
Đây là lần đầu tiên Bôn Bôn cùng ba mẹ đi ra ngoài, hơn nữa còn là còn đường phồn hoa náo nhiệt dành riêng cho người đi bộ. Bé con nằm trên đầu vai của Duật Tôn, trong ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, trông thấy gì đó bề ngoài tươi đẹp cũng như các cục cưng khác nhìn xuất thần chăm chú.
Mạch Sanh Tiêu xõa tóc ra, cô sợ bên ngoài trời lạnh nên cố ý mặc áo lông ngắn, phía dưới là một chiếc váy màu đen cũng một đôi giày bó qua gối.
Đường dành riêng cho người đi bộ đông tấp nập, nếu không chú ý sẽ bị lạc nhau, Bôn Bôn cắn mu bàn tay, phía đông xem một chút, phía tây ngó một hồi, Mạch Sanh Tiêu cũng chú ý nhìn, sợ bị chen đến không biết đi về đâu.
Duật Tôn vừa đi vừa ở bên tai Bôn Bôn nói gì đó, hắn trời sinh bộ dạng thật hời hợt, đi đến đâu cũng rước lấy chú ý. Không ít các tiểu cô nương dắt bạn bè đi dạo phố, bộ dáng thẹn thùng mà nói: “Nhìn kìa, đẹp trai quá. . . . . . . .”
Sự chú ý của Duật Tôn lại không ở trên người của người khác, ánh mắt của hắn dịu dàng, trán đỡ lấy cái đầu nhỏ của Bôn Bôn: “Bôn Bôn, hôm nay đi chơi vui không? Chờ con lớn lên, cha ngày nào cũng dẫn con đi chơi. . . . . . .”
Hắn đi vài bước, đột nhiên xoay người lại một cái, Mạch Sanh Tiêu theo ở phía sau thiếu chút nữa đụng vào người hắn.
Sanh Tiêu nâng tầm mắt lên: “Tôi theo ở ngay phía sau, sẽ không bị lạc đâu.”
Duật Tôn thấy cô vẫn còn ở đằng sau, lúc này mới ôm Bôn Bôn tiếp tục đi về phía trước.
Lúc đi ngang qua đầu đường, bị không ít người chen lấn một chút, Mạch Sanh Tiêu đám người xem lẫn vào, cô vươn tay ra, lòng bàn tay nắm vào vạt áo của Duật Tôn, như vậy sẽ không bị lạc mất nhau.
——————-