Nhiễm Tái Tái biết anh vừa rồi động tình, không cho anh cơ hội tỉnh táo, trong mắt thu thuỷ doanh doanh, cô nâng thân, cánh môi mềm mại ấn trên khuôn mặt anh, vô cùng ngọt ngào câu người, “Em biết, đây là lễ tiết, anh họ, anh cũng ngủ ngon!”
Giang Thần Dật sững sờ, đồng tử đen bóng kinh ngạc, đột nhiên cúi đầu xuống, cướp đoạt cánh môi thiếu nữ, thật sâu hôn xuống.
Đôi môi nam tính nhạt màu, lửa nóng mà mềm mại, anh ôm chặt thân thể mềm mại dưới thân, trằn trọc thỏa thích mút cô trong veo mỹ hảo, nhưng thiếu nữ dưới thân quá mức mềm mại, làm anh vô luận làm sao đều cảm thấy chưa đủ, khiến anh càng hôn sâu, càng cảm thấy thân thể nóng hổi.
Nhiễm Tái Tái bị anh áp trên giường, căn bản không động được mảy may, chỉ có thể trời đất quay cuồng, kinh hoảng kinh ngạc nhìn anh.
Thẳng đến đôi mắt thiếu nữ kinh hoảng mê ly tràn ra ướŧ áŧ, Giang Thần Dật mới hô hấp thô trọng buông cô, nhìn khuôn mặt nhỏ dưới người mình đỏ bừng, cánh môi càng kiều diễm mê người, trong mắt kinh nghi, đôi mắt anh thâm thúy đầy tràn thình lình, luống cuống mở miệng, “Đây là… lễ tiết… Càng thân cận!” Không dám nghe thiếu nữ trả lời, cũng không nhìn thiếu nữ, Giang Thần Dật bước chân vội vàng, tâm tư hốt hoảng trở lại phòng ngủ.
Nằm trên giường, Giang Thần Dật biết, mình xong! Qua rất lâu tự giễu anh mới mơ mơ màng màng ngủ, trong mộng, thiếu nữ mềm mại như nước lần nữa bị anh thật chặt giam cầm dưới thân thể, hôn mút thỏa thích, khó mà ức chế. Thân thể mềm mại, thanh âm trong veo non mềm, run rẩy chăm chú leo lên anh, làm cho anh tình nồng như lửa, tiêu hồn thực cốt… Ngày thứ hai, Giang Thần Dật kinh ngạc nhìn đồ lót ướt đẫm, cảm thấy mình đơn giản là một cầm thú.
Đúng như Giang Thần Dật dự liệu, thiếu nữ mỗi lần cuối tuần về nhà giống như con thỏ nhỏ sợ hãi kinh hoảng trốn tránh anh, làm cho anh xấu hổ lấy lại thất lạc không thôi trong tầm mắt nghi ngờ của dì. Anh cũng không muốn thế này, nhưng anh biết chính anh đều khống chế còn không nổi, làm sao dám đi trêu chọc.
Thẳng đến, một tháng sau.
Giang Thần Dật đặt xong vé máy bay, rốt cục có dũng khí ngăn thiếu nữ dùng cơm xong muốn lên lầu, nhìn một chút ánh mắt dì, đối diện thiếu nữ không dám quá mức tránh né, ôn nhu nói, “Tái Tái, ngày mai kỷ niệm thành lập trường, nghe nói em có tiết mục biểu diễn.”
Nhiễm Tái Tái không ngẩng đầu, chỉ có chút nghiêng người, chăm chú đan ngón tay mảnh khảnh, thanh âm kiều nộn mang theo xa cách, “Ân.”
Thấy biểu hiện của thiếu nữ, Giang Thần Dật cảm giác trong lòng mình tựa như có cái gì níu lấy, “Ngày mai anh sẽ đi xem em biểu diễn, sau đó… ngày kia, anh sẽ về nước!”
Tâm tư Nhiễm Tái Tái chớp lên, ngẩng đầu, con mắt thanh tịnh trong suốt dịu dàng đối diện tầm mắt anh, làm cho người đàn ông thấy đáy mắt cô ẩn tàng có chút phức tạp cùng không muốn xa, lại nhanh chóng cúi đầu xuống, “Ân, em sẽ chuẩn bị kỹ quà cho dì ~ “
Bị ánh mắt thiếu nữ lung lay một cái, tâm Giang Thần Dật cũng loạn, kiệt lực khống chế mình suy nghĩ lung tung, anh có chút cứng ngắc gật đầu, khi thiếu nữ quay người, chậm rãi trở về bàn ăn.
… Ngày thứ hai, kỷ niệm ngày thành lập trường.
Sân vận động trường quốc tế Uy Nhã rất đặc sắc, trước đó mặc dù cũng tiến hành diễn tập, nhưng khi người xem ngồi đầy dưới ánh đèn lại là một loại cảm giác khác.
Bảy rưỡi, đèn toàn bộ tắt, trên khán đài vốn phi thường náo nhiệt, trong nháy mắt an tĩnh lại.
Nhạc dạo vang lên, theo chum pháo hoa đột nhiên bắn ra, bầu không khí nhiệt liệt lên. Ngay sau đó, một thanh âm từ tínhx uất hiện, “Ladies and gentlemen, hoan nghênh đến trường quốc tế Uy Nhã, hôm nay là kỷ niệm tròn hai mươi năm ngày thành lập trường, hôm nay sẽ có một thịnh yến hoa lệ biểu diễn, để mọi người chờ mong đi!”
Theo người chủ trì đến, trên sân khấu sáng lên một ánh đèn, phối hợp với âm cuối kéo dài, toàn trường bộc phát reo hò…
Về sau người chủ trì lại giới thiệu, mọi người mới hoà hoãn lại, bối cảnh âm nhạc đều mang theo vài phần nhu hòa trấn an, “Mời tổ biểu diễn thứ nhất, tiết mục mở màn, Xuân Phi!”
Trong hậu trường, Nam Lê Xuyên tựa bên bàn, nhu hòa nói với cô thiếu nữa, “Lát liền đến chúng ta, khẩn trương sao?”
Nhiễm Tái Tái ngẩng đầu, nhìn cao lớn thiếu niên cười dịu dàng ngọt ngào, “Có anh ở bên, em không khẩn trương ~ “