Mộc Dương chắp tay nói: “Đa tạ Vương phi.”
Diệp Ly lắc đầu, nói: “Thế tử không cần cám ơn ta, làm giao dịch này với Thế tử, Bản Phi cũng không chịu thiệt. Dù sao so với chuyện trên chiến trường, thì những thứ ân oán nhỏ khác đều chỉ bình thường thôi.” Mộc Dương thấp giọng cười nói: “Bị Vương phi vừa nói như thế, cũng làm cho tại hạ cảm thấy xấu hổ không còn mặt mũi nào.”
Diệp Ly cười một tiếng, “Là ta lỡ lời, thế tử chớ trách. Sắc trời không còn sớm, thế tử đi nghỉ ngơi sớm đi.”
“Vương phi, xin chờ một chút!” Mộc Dương hơi vội vàng nôn nóng mở miệng: “Vương phi, xin hỏi. . . Ngươi có tin tức của Dao Cơ không?” Diệp Ly hơi ngoài ý muốn quay đầu lại, thấy rõ ràng trên mặt nam tử đối diện không che dấu chút nào lo lắng và tư niệm dưới ánh trăng. Diệp Ly lắc đầu, nhìn trên mặt Mộc Dương hiện lên thất vọng, nhẹ giọng mở miệng nói: “Thế tử, có một vài người, có một số việc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.”
Mộc Dương không cam lòng nhìn chằm chằm nàng nói: “Làm sao Vương phi biết không thể gương vỡ lại lành?” Diệp Ly nói: “Bản Phi không biết cõi đời này có chuyện gương vỡ lại lành hay không, nhưng mà. . . Gương đồng, thì cho dù gắn lại cũng không có cách nào che giấu được vết nứt từng có. Còn có. . . Thế tử thật sự có biện pháp làm được vẹn toàn đôi bên sao?” Trên mặt Mộc Dương xẹt qua một tia thất bại và ảo não, Diệp Ly không nói thêm gì nữa, xoay người đi, nhàn nhạt ngâm: “Tằng lự đa tình tổn hại phạm hành, nhập sơn hựu khủng biệt khuynh thành. Thế gian an đắc song toàn pháp, bất phụ Như Lai bất phụ khanh?” (*)
(*) Đây là bài thơ “Bất phụ Như Lai bất phụ khanh” của Thương Ương Gia Thố (1683 – 1706), một vị Đạt Ma Tây Tạng. Bài thơ nói về sự mâu thuẫn, giằng xé của một nhà tu hành khi ông không thể dứt bỏ được lòng khao khát tình yêu, kể cả khi đứng ở trong cửa Phật. Ở đây ý nói lên sự mâu thuẫn trong lòng Mộc Dương khi đã nghe theo lệnh song thân, nhưng vẫn muốn được sống cùng với Dao Cơ.
“Thế gian an đắc song toàn pháp. . . . . .” Mộc Dương nhẹ giọng ngâm, khóe môi nổi lên một tia cười khổ nhàn nhạt. Hắn vĩnh viễn không cách có nào thuyết phục Dao Cơ trở thành thiếp thất trong Mộc Dương Hầu phủ, cũng giống như hắn vĩnh viễn cũng không có cách nào thuyết phục cha mẹ kiêu ngạo tiếp nhận Dao Cơ trở thành con dâu. Bất phụ Như Lai bất phụ khanh, không biết người viết ra câu thơ này có trải qua giãy dụa và thống khổ cũng như hắn hay không?
Sáng sớm ngày hôm sau, hiếm khi đại quân Tây Lăng không có tiến công lần nữa. Diệp Ly ngồi ở trong thư phòng sửa sang các loại tin tức chiến sự lấy được trước khi chiến sự để phân tích một chút. Nam Hầu nói không thể ra sức cũng không phải là nói dối, sáng sớm tinh mơ, Diệp Ly mới vừa thức dậy, phía dưới đã có người tới bẩm báo, Nam Hầu bệnh nặng. Mặc dù trong thành Giang Hạ cũng không có danh y gì, nhưng may mà y thuật của quân y trong Mặc gia quân đều cực kỳ tốt, vội vàng đi qua trị liệu một phen, sau đó hồi bẩm lại với Diệp Ly, mặc dù tuổi tác của Nam Hầu cũng không coi là cao, nhưng hàng năm cũng sống an nhàn sung sướng, nên vì vậy trên đường hành quân quá mức mệt nhọc lại tăng thêm nóng lòng, dụng tâm quá độ mới đột nhiên bị bệnh. Bất đắc dĩ, Diệp Ly chỉ đành phải phái người chăm sóc thật tốt, vừa gia tăng sai người âm thầm tìm kiếm Thế tử Nam Hầu. Vừa lúc Tần Phong hoàn thành nhiệm vụ, tối hôm qua âm thầm trở lại thành Giang Hạ, sáng sớm Diệp Ly liền gọi hắn đến trong thư phòng, phân phó hắn chuyện tìm kiếm Thế tử Nam Hầu.
“Vương phi, Vân Giáo úy đánh nhau với người khác tại giáo trường!” Đang nói chuyện với Tần Phong, ngoài cửa có người vội vã tới đây bẩm báo.
Diệp Ly nhướng mày cười một tiếng, nghiêng đầu nói với Tần Phong và Trác Tĩnh: “Mấy ngày nay lên đường liên tục, ngày hôm qua còn có một cuộc đại chiến, vậy mà sáng nay đã có thể bò dậy đánh nhau. Xem ra chúng ta vẫn đánh giá thấp năng lực tướng sĩ của Mặc gia quân chúng ta.” Trác Tĩnh vuốt vuốt lỗ mũi, thấp giọng cười nói: “Vương phi nói rất đúng.” Diệp Ly đứng dậy vuốt vuốt bả vai, vừa nói: “Đã như vậy, chúng ta cũng đi xem một chút đi.”
Bởi vì là lúc hai quân đối chọi, nên quân doanh của Mặc gia quân đóng ở trên một mảnh đất trống bên ngoài cách thành Giang Hạ không xa, các nơi trên giao lộ bốn phía đều có binh lính giới nghiêm. Trong quân doanh chừa ra một mảnh đất trống ở giữa tạm thời làm giáo trường. Lúc đám người Diệp Ly chạy tới, Vân Đình đã xoay đánh thành một đoàn với một tiểu tướng cũng cỡ bằng tuổi hắn. Bên cạnh còn có mấy tướng lãnh cao cấp và rất nhiều binh lính của Mặc gia quân đứng vây xem ồn ào. Đứng ở một bên xem náo nhiệt, Mộc Dương thấy Diệp Ly đi vào đầu tiên, quay đầu cười với nàng một tiếng. Diệp Ly nhàn nhạt gật đầu, Tần Phong và Trác Tĩnh gạt ra đám người ở phía trước mở ra một con đường. Mọi người thấy hai tiểu tướng còn trẻ tuổi lại có thể lực xuất chúng như nhau đang đánh kịch liệt, rất nhiều người cũng không có phát hiện Diệp Ly đi tới phía trước.
“Vương phi.” Vẫn là Mộc Dương mở miệng, vừa chú ý trong sân, phần lớn mọi người mới phục hồi tinh thần lại. Sắc mặt biến hóa vội vàng hành lễ với Diệp Ly, còn có người muốn tiến lên kéo hai người còn đang triền đấu ra. Diệp Ly khoát khoát tay cười nói: “Không sao, chờ bọn hắn định ra thắng bại rồi nói sau.”
Mặc dù Diệp Ly nói như thế, nhưng có Vương phi tại chỗ này, không khí huyên náo nhiệt liệt trong giáo trường mới vừa rồi lại tiêu tán rất nhiều. Trên mặt không ít người đều hiện ra thần sắc lúng túng câu nệ. Diệp Ly cũng không để ý, mỉm cười nghiêng người hỏi Mộc Dương đứng bên cạnh, “Mộc thế tử, ngươi thấy người nào có phần thắng lớn hơn?” Mộc Dương hiểu rõ cười một tiếng, nhướng mày nói: “Tại hạ thấy chỉ sợ Vân Đình Giáo úy lại cao hơn một bậc.” Lập tức, tướng lãnh bên cạnh rối rít lộ ra thần sắc không phục, một người nhanh mồm nhanh miệng đã thốt ra, “Như mạt tướng thấy, vẫn là Trần Giáo úy lợi hại hơn một chút!”
Hắn lời này vừa ra, mọi người thấy trên mặt Diệp Ly cũng không có một chút thần sắc không vui, trong lòng không khỏi buông lỏng, cũng rối rít lên tiếng, hiển nhiên là ủng hộ vị Giáo úy trẻ tuổi họ Trần kia.
Mộc Dương cười nói khẽ với Diệp Ly: “Vương phi, thoạt nhìn Mặc gia quân cũng rất bài ngoại (loại bỏ những gì thuộc về bên ngoài) a.” Hiện tại Vân Đình cũng là người của Mặc gia quân, hơn nữa còn là người mà Định Vương phi tự mình bồi dưỡng. Nhưng dù sao hắn cũng là chuyển qua giữa chừng, không có xuất xứ. Mọi người làm lính đều là tâm cao khí ngạo, tự nhiên có rất nhiều người nhìn hắn không thuận mắt.
Diệp Ly không thèm để ý chút nào, cười yếu ớt nói: “Trong quân doanh cường giả là vua, thỉnh thoảng luận bàn một chút không phải là chuyện xấu gì, chỉ cần không ảnh hưởng tới đại sự là được.” Kiếp trước nàng ở trong đội quân lính đặc biệt, tùy tiện lấy một người lính ra cũng là quân nhân tinh nhuệ nhất. Một đống tinh anh như vậy nhét chung một chỗ sao có thể không có cạnh tranh chứ. Mà chính bởi vì có cạnh tranh như vậy mới có thể thúc đẩy bọn họ cố gắng hơn mà cất bước hướng tới phía trước. Bởi vì người yếu sẽ bị loại bỏ. Cũng vậy, tướng lãnh Mặc gia quân có rất nhiều binh sĩ cũng là từ bình thường thăng lên tới, còn có một bộ phận lại càng là thế hệ có công cống hiến cho Định Quốc Vương phủ. Mặc dù Vân Đình có công lao ở trận Vĩnh Lâm lúc trước, nhưng mà còn không đáng nhắc tới với những tướng sĩ Mặc gia quân. Mà huống chi hắn vẫn là người mà Vương phi không biết sâu cạn này đề bạt ra.
Mộc Dương nhìn Diệp Ly thật sâu một cái, nhẹ giọng cười nói: “Vương phi nói rất đúng.”