Đúng lúc này, chợt nghe được âm thanh cấp thiết của Hùng Đệ: – Hàn đại ca, Hàn đại ca, nước nóng đến rồi, nước nóng đến rồi. ADVERTISEMENT / QUẢNG CÁO
Chỉ thấy Hùng Đệ bưng một chậu nước nóng cùng Tiểu Dã vội vã từ bên ngoài đi vào.
Hùng Đệ vào nhà liền thân thiết nhìn Hàn Nghệ nói: “Hàn đại ca, huynh thế nào rồi, có phải vẫn rất đau không? Ta ở dưới lầu nghe thấy huynh kêu rõ to đấy.”
Hàn Nghệ còn chưa kịp mở miệng, Tiêu Vân đã nói trước: “Hàn đại ca của đệ từ nhỏ đã sợ nhất là đau, động một chút là kêu oa oa lên, các đệ chớ có bắt chước hắn. Tiểu Mập, đệ đến bôi thuốc giúp hắn đi, ta phải về phòng nghỉ ngơi một chút.”
Dứt lời, liền đứng dậy ly khai.
Hùng Đệ cùng Tiểu Dã liếc nhau, cảm giác bầu không khí thật giống như có chút không đúng.
Hùng Đệ cẩn thận hỏi: “Hàn đại ca, có phải đại tỷ tỷ thấy huynh bị thương nên quá đau lòng không?”
“Hả?”
Hàn Nghệ tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì, sửng sốt một chút, nói: “Cũng chỉ mong là như vậy.”
Hùng Đệ cung không hỏi thêm nữa, nói: “Hàn đại ca, để ta giúp huynh bôi thuốc, Tiểu Dã, huynh giúp Hàn đại ca lau người nhé.”
Tiểu Dã gật gật đầu.
Hùng Đệ bò lên giường, ngồi xếp bằng bên cạnh Hàn Nghệ, bôi một chút thuốc mỡ lên tay, nhẹ nhàng xoa xoa.
Không thể không nói, Tiêu Vân thật sự không có thiên phú chăm sóc người khác chút nào, Tiểu Béo bôi thuốc còn thoải mái hơn nàng nhiều, bàn tay nhỏ mập mạp, cỡ nào ôn nhu nha, Hàn Nghệ chỉ cảm thấy một trận sảng khoái. Tiểu Dã cung không có nhàn rỗi, cầm lấy khăn lau, trước tiên giúp Hàn Nghệ lau mặt.
Hùng Đệ vừa tỉ mỉ bôi thuốc vừa nói: “Hàn đại ca, việc này rõ ràng là vị Tần công tử kia làm sai, là gã tìm huynh gây phiền phức trước, tại sao đến bây giờ, lại biến thành lỗi của huynh rồi, đây thực sự là quá không công bình.”
Hàn Nghệ thoáng chần chờ một chút, nói: “Kỳ thực ta cung có lỗi, dù sao cũng là ta động thủ đánh người trước, cũng nên chịu chút giáo huấn.”
Bởi vì Hùng Đệ, Tiểu Dã đều còn nhỏ, đặc biệt là Hùng Đệ, hắn vẫn luôn luôn giữ được một trái tim thuần khiết, Hàn Nghệ không muốn để cho bọn chúng cảm thấy thân phận của mình là thấp hèn, bản thân đang sống trong một xã hội hoàn toàn bất bình đẳng.
Hắn vẫn hi vọng Hùng Đệ cùng Tiểu Dã có thể khoái khoái lạc lạc trưởng thành, vì lẽ đó hắn cũng không có tỏ ra oán giận trước mặt Hùng Đệ cùng Tiểu Dã, mà là giải thích chính mình cung có chỗ làm sai.
Hùng Đệ ngẩng lên khuôn mặt béo phì suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: “Hàn đại ca huynh quả thật cung có chỗ không đúng, thế nhưng vị Tần công tử kia cung có lỗi. Muốn đánh thì cũng phải đánh cả hai người chứ. Tiểu Dã, đệ thấy có đúng không?”
Tiểu Dã lắc đầu nói: “Ta… ta không hiểu mấy… mấy thứ này, thế nhưng… nhưng họ… họ Tần đánh không lại, liền tìm phụ thân đến… đến giúp đỡ, không phải… không phải là anh hùng hảo hán, nếu như gã… gã không phục, có thể… có thể trở lại phục thù mà.”
Hàn Nghệ khinh miệt nở nụ cười, nói: “Tiểu Dã, đệ không khỏi cung quá xem trọng y rồi, cái thứ ngu ngốc như y, cũng dám xưng anh hùng hảo hán sao? Thôi đi, thôi đi, chúng ta đừng nói những chuyện không hài lòng này nữa, để ta nói cho các đệ một chuyện rất cao hứng.”
Hùng Đệ vội vàng hỏi: “Chuyện gì?” Hàn Nghệ nói: “Qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành đi Trường An.”
“Trường An?”
Hùng Đệ chớp chớp măt nho, nói: “Tại sao lại đi Trường An?”
Hàn Nghệ nói: – Chuyện này ta sẽ giải thích với đệ sau, các đệ không muốn đi sao?
Hùng Đệ suy nghĩ một chút, đột nhiên cười khà khà nói: – Dù sao Hàn đại ca huynh đi nơi nào chúng ta liền đi nơi ấy, Tiểu Dã, đệ thấy có đúng không?
Tiểu Dã dùng sức gật mạnh đầu, ừ một tiếng.
Hùng Đệ nói: – Hàn đại ca, Trường An khẳng định có rất nhiều thứ ăn ngon, huynh thấy có đúng không?
Hàn Nghệ nói:
– Chuyện đó là khẳng định, dù sao cũng là đô thành của Đại Đường, chúng ta vừa đến Trường An, trước tiên sẽ tìm một nhà tửu lâu tốt, thống thống khoái khoái ăn mấy ngày đã.
– Tốt tốt tốt!
Hùng Đệ nghe thấy thế hai mắt tỏa sáng, nước miếng đều sắp chảy ra, không chờ được nữa bắt đầu ước mơ cuộc sống tiêu sái vui sướng sau này tại Trường An.
…
… Hôm sau!
Tiêu Vân vẫn dậy rất sớm, đem quần áo bẩn của Hàn Nghệ giặt sạch sẽ. Vừa phơi xong quần áo, liền nghe thấy có người hô: – Tiểu nương tử, chào buổi sáng!
Tiêu Vân quay đầu nhìn lại, thấy là Dương Lâm, vội hỏi: – Chào nhị thúc! Nhị thúc là đến tìm phu quân của ta sao?
Dương Lâm kinh ngạc nói: – Không phải tiểu Nghệ bảo ta đến sao?
– Á?
Tiêu Vân lập tức sửng sốt.
Chợt nghe được trên lầu có người nói: – Nhị thúc đến rồi, mau mau mời vào, ta liền xuống ngay đây.
Tiêu Vân ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Hàn Nghệ đứng ở trên ban công, nang tuy không biết nguyên do trong đó, thế nhưng cũng không kịp hỏi nhiều, vội nói: – Nhị thúc, mời thúc vào trong nhà.
– Làm phiền rồi.
Tiêu Vân mời Dương Lâm vào trong nhà, bảo Dương Lâm đợi trong chốc lát, sau đó vội vội vàng vàng đi lên lầu.
Đi tới trên lầu, liền thấy Hàn Nghệ vừa mặc quần áo tử tế xong đang từ trong phòng đi ra.
Tiêu Vân nghi ngờ nói: – Mới sáng sớm tinh mơ, ngươi kêu nhị thúc tới làm gì?
Hàn Nghệ cười nói: – Ta sắp sửa phải rời khỏi nơi này, thế nào cũng phải cáo biệt mọi người một chút. Mặt khác, ta thực sự cũng đóng góp quá ít cho Mai thôn này, ta hy vọng có thể lưu lại cho Mai thôn một chút gì đó.
Tiêu Vân nói: – Ngươi là nghĩ cho nhị thúc chút tiền sao? Hay là muốn đem gian nhà này cung cho nhị thúc luôn. Vậy cũng không được, ngươi cho thúc ấy tiền ta cũng không thấy có gì cả, thế nhưng gian nhà này là quyết không thể cho, ta không đồng ý.
Hàn Nghệ nói: – Cô yên tâm, tiền bạc chỉ có thể giúp được nhất thời, huống hồ ta cung không bỏ ra được bao nhiêu tiền, có câu là cho người con cá không bằng dạy người bắt cá.
Cho người con cá không bằng dạy người bắt cá?
Tiêu Vân đương nhiên hiểu rõ ý tứ của câu nói này, thế nhưng nang vẫn không hiểu Hàn Nghệ muốn làm cái gì, thấy Hàn Nghệ chuẩn bị xuống lầu, vội vàng lại nói: – Thương thế của ngươi?
Hàn Nghệ cười nói: – Một chút tiểu thương mà thôi, nghỉ ngơi một đêm là không sao rồi.
Dù sao đêm qua Dương Triển Phi cũng đã hạ thủ lưu tình, cũng không có thương tới gân cốt, chỉ là chút đau đớn da thịt mà thôi, tuy rằng hiện tại bước đi vẫn còn có chút đau đớn, thế nhưng nhịn một chút cung không có đại sự gì.