Người đàn ông có nốt ruồi và Phàn đội trưởng trong lúc nhất thời đầu như bị kẹp cửa, không nghĩ ra biện pháp cứu người.
“Diệp Miểu, cô có cách gì không?”
Phàn đội trưởng lái xe đến đối diện Minh Thù hỏi, thêm người là thêm một phần sức lực không chừng cô lại có cách gì đó cũng nên.
Tiếng Phàn đội trưởng nghe thấy đầu tiên, chính là tiếng hát từ trong xe Minh Thù vang ra.
Vùng lên! Không muốn làm thân nô lệ!
Đem máu thịt của chúng ta xây nên Trường Thành!
Minh Thù cắn một miếng khoai, nhai nhai rồi nuốt, vặn nhỏ nhạc, nói:
“Hắn chết hoặc là các anh chết, anh muốn chọn cái nào?”
“Sao cô có thể nói như thế!”
Người đàn ông có nốt ruồi tức đến xóc ruột, thẳng thừng đấu khẩu với Minh Thù:
“Chúng tôi tới tìm cô đấy, cô có chút lương tâm nào không vậy?”
Nếu như không phải vì nhiệm vụ này, thì lúc này bọn họ đã cùng quân đội rời đi, chứ đâu phải ở đây đánh zombie chứ.
“Diệp Diệp Diệp Miểu, cô thật thật… Thật sự không có cách gì sao?”
Trịnh Diệp kéo người đàn ông có nốt ruồi kia: “Hắn là đồng đội của chúng tôi, xin cô nhanh… Cứu hắn.”
Minh Thù cười lắc đầu.
“Bây giờ chúng ta là một đội, lúc này nếu cô còn có lòng dạ hẹp hòi, đùa giỡn chúng tôi thì cũng là đang hại chính mình đấy.”
Phàn đội trưởng thúc giục: “Nếu cô có cách gì thì mau nói đi, đừng giấu.”
Nói chuyện nhưng vẫn cảnh giác. Hắn nhắm vào một zombie đang chạy tới, một con một phát, nhưng số lượng zombie rất nhiều, vượt xa dự đoán của hắn.
Vô số zombie từ đầu đường nhào đến. Đây là lần đầu tiên, từ lúc bọn họ đi vào gặp nhiều zombie như vậy.
Minh Thù đặt tay lên vô lăng, cười nhạt:
“Các anh chỉ có hai lựa chọn như vậy, nhưng rồi rất nhanh… Các anh sẽ chỉ còn một lựa chọn mà thôi.”
Phàn đội trưởng trán nổi gân xanh, hắn không nên hỏi cô mới phải.
Nếu không phải cách xa, người đàn ông có nốt ruồi kia có lẽ đã nhảy xuống đánh cô.
Phàn đội trưởng liếc nhìn xe, gần như không còn thấy gì đang bị vùi trong đàn zombie, trong mắt hiện lên đủ loại tâm tình. Hắn cắn răng nhấn ga, xe chạy về phía đường có ít zombie.
Xe lao ra khỏi vòng vây, bỏ đám zombie lại phía sau. Tuy nhiên, trên đường thỉnh thoảng vẫn thấy có zombie chạy ra. Đột ngột đụng vào zombie cũng không có gì đáng kinh ngạc.
Xung quanh đại học Đằng Giang giờ đã là buổi tối, bầu trời đen kịt như mực, nửa chấm nhỏ cũng không nhìn thấy nữa.
Cửa chính đại học Đằng Giang rộng mở, mặt đất loang lổ vết máu mờ mờ, thiết bị ở nơi này đều không còn hoạt động. Đại học Đằng Giang giống như một con quái vật ẩn nấp trong bóng đêm.
Phàn đội trưởng tìm một nơi tương đối an toàn đỗ xe.
“Trịnh Diệp ở lại, chúng ta đi tìm người.”
Phàn đội trưởng cũng không để ý đến xe Minh Thù.
Tuy rằng hắn biết lời của Minh Thù đều là sự thật, nếu lúc đó bọn họ không đi, cũng chỉ có thể chết dưới đám zombie đó. Nhưng hắn vẫn không thể hiểu nổi một cô nhóc còn nhỏ như thế, mà lại có tính tình lạnh lùng một cách đáng sợ như vậy.
Phàn đội trưởng cùng người đàn ông có nốt ruồi rời đi. Trịnh Diệp ngồi trong xe một lúc, hắn cẩn thận mở cửa xe đi tới xe Minh Thù, đưa tay gõ cửa xe.
Minh Thù hạ kính xe xuống: “Thế nào, lại muốn giảng giá trị lòng tốt của chế độ khoa học xã hội chủ nghĩa sao?”
Bóng đêm che khuất mặt cô, nhìn không thấy ánh mắt, nhưng từ âm thanh có thể nhận thấy cô đang cười.
“Không không không…”
Trịnh Diệp lắc đầu: “Trong tình huống đó, ngay cả Phàn đội trưởng cũng không có cách, huống chi là cô.”
Đoạn đường này, đồng đội chết trước mặt bọn họ nhiều lắm. Phàn đội trưởng tức giận, là giận bản thân hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn họ ngã xuống. Lại đúng lúc Minh Thù nói mấy lời không dễ nghe ấy.
“Cái cái… Cái này cho cô.”
Trịnh Diệp nhét túi thức ăn vào trong xe Minh Thù: “Cả ngày hôm nay vất vả rồi, cô mau nghỉ ngơi đi, tôi tôi tôi trông chừng cho.”
Trịnh Diệp đưa đồ xong, như một làn khói chạy về xe.
Minh Thù ôm túi còn âm ấm có chút ngây người, một lát sau liền mở túi ra.
…
“Đùng đùng…”
Tiếng súng trong bóng tối vang lên, phá vỡ im lặng.
Trịnh Diệp xuống xe trước nhìn xung quanh, phía bên kia truyền tới tiếng súng. Nhưng trong bóng đêm lan tràn, hắn chẳng nhìn được gì cả.
“Đùng đùng đùng…”
Hai ba tiếng súng vang lên liên tiếp, lúc sau càng vang lên liên tục, không hề gián đoạn.
Đội trưởng gặp rắc rối rồi, bọn họ lại chỉ có hai người, hắn nhất định phải tới hỗ trợ bọn họ.
Trịnh Diệp nhanh chóng quay lại xe, lấy vũ khí mang đi.
“Anh đi làm gì đấy?”
Minh Thù nhoài mình trên cửa xe, ra vẻ lười nhác hỏi.
“Tôi tôi… Tôi phải đi đi đi… Đi tìm nhóm người Phàn đội trưởng.” Trịnh Diệp lên sẵn đạn súng.
“Anh sẽ ổn chứ?”
Minh Thù cười nhẹ, nhưng lại không phải là nụ cười mang ý giễu cợt.