Bị mấy trăm dọa sợ.
“Không phải mấy trăm đồng”
Tô Vân vội nói: “Không phải mấy trăm đồng đâu ạ!”
“Vậy bao nhiêu?”
Tô Cầm hỏi.
Bà cũng hơi tò mò, bao lì xì to thật, nhìn có vẻ rất nhiều, nhưng bà cảm thấy bên trong cũng chả có bao nhiêu.
Dẫu sao, Giang Ninh cũng chỉ là một tên con rể đến ở rể thôi mà.
“Một, một…”
“Có một trăm?”
Tô Hồng bất mãn: “Tôi nói này cậu rể nhà Vũ Chân, một trăm đồng, có hơi ít rồi không, dù Tô Vân là một học.
sinh, nhưng dựa theo quy định của chúng tôi, hai trăm…”
“Là mười ngàn!”
Tô Vân không nín nhịn nổi bèn hô to lên.
Trong nháy mắt, không khí như bị cô đặc lại.
Tô Hồng nói được một nửa, thì bị nghẹn họng, suýt nữa thì nghẹn chết.
Còn Từ Minh đang định đốt điếu thuốc thì run tay, chút nữa thì rơi xuống đất, con trai gã đang uống trà cũng sặc ho khù khụ, có thể thấy mũi còn phun ra nước trà.
Mười ngàn?
Quà gặp mặt mà mười ngàn?
Nào có ai hào phóng đến mức này!
Con dâu Tô Hồng lần đầu tiên ra mắt, cũng chỉ cho có ba trăm.
Giang Ninh ngồi yên lặng ở đó, mười ngàn đối với hẳn mà nói là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
“Nhiều quá!”
Mặt Tô Cương đỏ lên, số tiền này bằng với hai tháng lương của ông, nếu cho trẻ con quà gặp mặt thì nhiều quá.
“Không nhiều”
Giang Ninh thản nhiên đáp: “Tô Vân sắp thi tốt nghiệp.
rồi, phải mua sách tham khảo, luyện đề, còn phải bổ sung dinh dưỡng, đây là một chút thành ý của anh rể, đợi em thi được vào một trường đại học tốt, anh rể sẽ lại thưởng cho em, em muốn gì cũng được.”
Ôi…
Cái giọng điệu phú ông giàu nứt khố đổ vách này, giống một thằng ở rể chỗ nào?
Chắc chắn là Tô Mai không có nhiều tiền như vậy, nhưng đứa con rể lang thang trong lời đồn này lại càng không thể có.
Tô Hồng và Từ Minh đưa mắt nhìn nhau, tâm trạng rất phức tạp, rốt cuộc là có chuyện gì?