Trong đó một nhóm hành động đã chạm mặt Giang Hàn Thanh từ trên cầu thang đi xuống, biết được Tưởng Thành đã khống chế Thích Nghiêm, nhưng vẫn không thấy dấu tích của Chu Cẩn. Tiểu đội trưởng đã chỉ huy hai đội viên lên trên tiếp viện cho Tưởng Thành, còn mình thì dẫn các đội viên khác bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm toàn bộ căn biệt thự.
Tiếng bước chân của đội đặc cảnh giẫm lên sàn gỗ, phát ra những tiếng sột soạt, trong hỗn loạn mà lại không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào.
Một cánh cửa được đẩy ra, ánh đèn pin sáng lóa đan xen nhau chiếu rọi, quét mọi ngóc ngách xung quanh.
Gương mặt Giang Hàn Thanh trắng bệch, trên người cũng không có chút huyết sắc nào ngoại trừ dáng vẻ âm u và tiều tụy.
Vẻ mặt anh lạnh lùng căng thẳng, mở một cánh cửa trong đó và gọi: “Chu Cẩn?”
Giang Hàn Thanh để ý trên đất còn vương những vết máu lác đác, thuận theo hướng vết máu lại nhìn thấy một vật nhỏ màu đỏ tươi phía trước.
Anh nhặt góc váy đỏ lên, tay phải run lên một cách kỳ lạ.
Anh nắm chặt mảnh váy vào trong, siết thật chặt.
Đội viên của đội đặc cảnh bước vào sau anh liền hỏi: “Giáo sư Giang, tìm thấy chưa?”
Lúc này, Giang Hàn Thanh mới chú ý tới một tia sáng màu xanh lục le lói nhấp nháy dưới gầm bàn trước mặt, tần suất chậm rãi đều đặn, còn chưa kịp đến gần để quan sát kỹ hơn thì thứ ánh sáng đó đột nhiên chuyển sang màu đỏ.
Tít tít tít-
Âm thanh cảnh báo đang kêu ở tần số cao!
“Chạy đi!”
Giang Hàn Thanh ngay lập tức phản ứng, đứng dậy và lao về phía đội viên đặc cảnh theo sau anh. Với một tiếng ầm vang lớn, luồng không khí do vụ nổ gây ra nóng rực, bùng nổ cùng lực va chạm hết sức kinh ngạc.
Bùm! Bùm! Bùm!
Ngay sau đó, một dãy các gian phòng liên tiếp phát nổ, cửa kính trong nháy mắt đã vỡ vụn, các mảnh vỡ văng tung tóe.
Nhìn từ xa, ánh lửa trên tầng hai của biệt thự thổi bùng lên, ngọn lửa điên cuồng nuốt chửng mọi vật có tính dễ cháy, làn khói dày đặc bắt đầu tràn ra từ các ô cửa sổ.
Người của đội đặc cảnh nhanh chóng tới chi viện cho Tưởng Thành, ngay khi Tưởng Thành chuẩn bị khuất phục Thích Nghiêm, một loạt tiếng nổ truyền đến dưới chân anh.
Chấn động do vụ nổ gây ra như muốn thổi bay sàn nhà và lật tung mái nhà.
Nhân lúc Tưởng Thành mất tập trung, Thích Nghiêm nắm lấy mu bàn tay của anh, quỳ xuống khom người dùng sức quật ngược anh lại.
Tưởng Thành bị hắn vật ngã, lưng đập mạnh xuống đất, lợi dụng lúc đuổi kịp Thích Nghiêm đã rút ra con dao găm, lăn mình bò dậy, mở cửa sổ sau lưng.
Các thành viên đội đặc cảnh đến hỗ trợ cùng giương súng lên và nhắm vào Thích Nghiêm: “Không được nhúc nhích!”
Gió trộn lẫn với khói mịt mù cùng ngọn lửa thổi bùng làm rối bù mái tóc đen nhánh của Thích Nghiêm.
Hắn đứng ngược chiều gió, từ từ lấy ra chiếc điều khiển từ xa, nói: “Hay thử xem sao, là đạn của các người tới nhanh, hay tiếng nổ bom tới nhanh.”
Tưởng Thành từ lâu đã quen với những lời uy hiếp của hắn, cho dù có thật sự thả hắn đi, Thích Nghiêm sớm muộn gì cũng sẽ nhấn nút lấy mạng toàn bộ cảnh sát ở đây.
Anh hét lên: “Cứ bắn thẳng đi!”
Bóng người thấp thoáng nơi cửa sổ tối đen như mực, Thích Nghiêm nhoẻn miệng mỉm cười, nghiêng người nhảy từ cửa sổ xuống.
Cả đội đều bàng hoàng, họ không ngờ Thích Nghiêm lại nhảy xuống, ngay cả muốn nổ súng cũng chậm một nhịp. Ngay sau đó, có một tiếng nổ lớn vang dội khắp căn biệt thự, một nơi rất gần với bọn họ, Tưởng Thành cùng các đội viên khác của đội đặc cảnh theo bản năng nằm rạp xuống đất.
Mái nhà bám đầy bụi.
Tưởng Thành phản ứng lại, nhanh chóng đuổi tới bên cửa sổ, nghiêng người nhìn xuống, dưới lầu là một hoa viên nhỏ cây cối mọc um tùm, căn bản không hề có bóng dáng của Thích Nghiêm.
Sau đó anh ngước nhìn lên trên liền trông thấy một cái bóng đang dần biến mất khỏi tầm nhìn.
Bỗng truyền đến giọng của đội trưởng đội đặc cảnh xác nhận thương vong từ trong bộ đàm, Tưởng Thành quay lại giật lấy bộ đàm: “Người đang trên tầng thượng! Kêu lính bắn tỉa báo cáo vị trí đi!”
…
Gió lạnh thấu xương, cuộn theo khói lửa đen ngòm, rít gào bên tai Chu Cẩn.
Hàng loạt tiếng nổ từ vang vọng đến rõ ràng đã hoàn toàn đánh thức cô.
Chu Cẩn mơ hồ mở mắt ra, đôi chân dưới chiếc váy đỏ càng thêm lạnh lẽo trắng bệch.
Cô dần dần phục hồi cảm giác, bởi vì cảm nhận được sự lạnh lẽo mà theo bản năng muốn cuộn mình lại.
Lúc này mắt cá chân đã bị một bàn tay siết chặt lấy.
Cô nhìn thấy khuôn mặt của Thích Nghiêm, môi khẽ run rẩy, cố gắng vùng vẫy trong vô vọng.
Thích Nghiêm: “Suỵt, suỵt …”
Hắn buộc cô giữ yên lặng.