Sau đó Vệ Thường Khiêm cho bọn họ công khóa của khoảng thời gian này xong, Sở Hạc Vinh đưa hai người họ ra cửa, hắn cũng rất vui nha.
Vốn dĩ hắn tới nơi này là theo Vệ Thường Khiêm đọc sách, tháng sáu Vệ gia hồi kinh, hắn khẳng định cũng sẽ trở về.
Đến lúc đó nếu Khương Dương đỗ cử nhân, Khương gia theo hắn tới kinh thành còn dễ nói, nếu là Khương Dương không trúng, bọn họ khẳng định phải ở lại huyện thành, hắn phải tách ra với bọn họ.
Hiện tại tốt rồi, nhà Khương Đào tới kinh thành, không cần lo những cái đó nữa.
“Tới kinh thành không cần sợ, nếu có ai dám bắt nạt mấy người, báo tên ta là được!”. Sở Hạc Vinh vỗ ngực, “Chờ ta trở về nhất định sẽ xử lý hết mấy thứ không có mắt nhìn đó!”.
Tiêu Thế Nam nhịn không được cười rộ lên, trong lòng nói lần này trở về, thật đúng là không ai dám bắt nạt tới chỗ họ nữa nhưng vẫn là nhận phần nhiệt tình này của hắn, gật đầu nói: “Được, khẳng định sẽ không cho ai bắt nạt, tổn hại tới uy danh Sở thiếu gia của ngươi!”
Hai người ở cửa Vệ gia cười đùa một hồi, Khương Đào cũng ra tới nơi kêu bọn họ trở về thu dọn quần áo.
Cuối cùng Khương Đào đi tạm biệt Hoàng thị.
Những người quen biết khác có thể gặp ở kinh thành nhưng Hoàng thị là quan huyện phu nhân, Tần tri huyện lại không có tài cán gì, ở huyện nhỏ này làm tri huyện cũng coi như tận lực rồi.
Chờ nàng tới kinh thành, hai người có khả năng sau cũng không có cơ hội gặp lại.
Nghe Khương Đào nói phải rời huyện thành, phản ứng đầu tiên của Hoàng thị chính là: “Là đi tỉnh bồi Khương Dương thi Hương phải không? Tử Ngọc nhà ta cũng sẽ đi nhưng không gấp như nhà ngươi, ta nghĩ chờ tháng bảy đi cùng hắn, ngươi cũng biết hắn không phải người ổn trọng, ta sợ hắn qua chỗ mới không tĩnh tâm đọc sách được”.
Khương Đào liền giải thích với nàng là thân thích của Thẩm gia tới, chờ Khương Dương thi xong nàng sẽ không trở lại, sau này tới sống ở kinh thành.
Hoàng thị ấp úng nói: “Vậy ngươi tới kinh thành sống, vậy buôn bán của tú phường chúng ta thì sao, muội mặc kệ?”.
Ước nguyện ban đầu khi Khương Đào sáng lập tú phường không phải là vì kiếm tiền mà do Lý thị dẫn dắt, góp chút sức giúp mọi người.
Hiện giờ tú phường vô cùng phát triển, quản lý có Hoa ma ma, dạy dỗ người mới có Viên tú nương, Mạnh bà bà các nàng, mọi hoạt động có Hoàng thị khống chế, kỳ thật cũng không cần Khương Đào.
“Tú phường không có ta cũng có thể hoạt động tốt, sau này ta không ở đây, phần lợi nhuận kia ngài cầm đi, cuối mỗi năm mở kho lương, tiếp tế người nghèo như truyền thống, chỉ không cần lấy khoản đi vay nữa, dùng tiền của ta là được”.
Nghe nàng nói này đó, Hoàng thị biết nàng thật sự không trở lại, nước mắt rơi xuống, hai mắt nàng ầng ậng nước: “Không được, vẫn nên là muội. Chuyện cho vay ta sẽ không làm nữa, tiền phóng lương ta tự nghĩ cách. Sau này mỗi năm, tiền của muội và sổ sách ta đều sẽ đưa tới kinh thành, tới lúc đó muội không được coi ta như người xa lạ…”
Khương Đào vốn là tới Tần phủ cáo biệt với nàng nhưng nàng không nỡ xa Khương Đào, nói chuyện với nàng tới hẻm Trà Hồ.
Mà lúc này, Vương thị và Lý thị cũng biết tin nàng rời đi, thông báo cho những tú nương khác tới tiễn Khương Đào.
Tin tức một truyền mười, mười truyền trăm, chờ lúc Khương Đào về tới nhà, các bá tánh khác cũng đã biết chuyện.
Có người lúc động đất từng chịu ơn Khương Đào, có người luyến tiếc Tuyết Đoàn nhi, đều tụ tập ở Khương gia.
Trong lúc nhất thời, căn nhà nhỏ ở hẻm Trà Hồ còn náo nhiệt hơn hôm trước, đừng nói chỗ đứng, quả thực là không chen được.
Cũng may Tiêu Giác đã đi trước một bước, mang ám vệ ra ngoài thành đợi họ, không thì động tĩnh lớn như vậy ám vệ phỏng chừng không ngồi xem mặc kệ được.
Khương Đào tự biết bản thân là người bình thường không thể bình thường hơn, cũng chưa làm ra chuyện kinh thiên địa nghĩa gì nhưng nhìn thấy nhiều người tới tiễn nàng như vậy, cũng bất giác lệ nóng tròng doanh.
Lúc giữa trưa, Thẩm Thời Ân, Tiêu Thế Nam và Khương Lâm đã sắp xong tay nải, Khương Đào khóa cửa nhà lại, đưa cho Vương thị trông giữ, sau đó cùng mọi người ra khỏi thành.
Tiêu Giác còn ngồi ở trong xe ngựa ngoài thành, Vương Đức Thắng còn vì chuyện hôm qua hắn nói sau mà sợ hãi, đi theo tùy tùng hầu hạ hắn, không dám chậm trễ.
Bất thình lình có nhiều bá tánh ra khỏi thành như vậy, Vương Đức Thắng nhịn không được cả kinh nói: “Chẳng lẽ là các bá tánh biết thân phận của chủ tử nên tới chiêm ngưỡng thánh nhan?”.
Tiêu Giác nhìn thoáng qua bộ quần áo của Tiêu Thế Nam trên người mình, Vương Đức Thắng lập tức nhận ra chạy đi tìm xiêm y cho hắn.
Bên này Tiêu Giác còn chưa thay xong quần áo, các bá tánh đã tới gần.
Không ít người đều hiếm lạ mà nhìn chiếc xe ngựa hoa lệ này nhưng nhìn cái rồi thôi, vẫn là lưu luyến chia tay với Khương Đào.
Đôi mắt Hoàng thị khóc sưng cả lên, kéo tay Khương Đào không muốn buông.
Khương Đào thấy nàng như vậy liền dỗ nàng như dỗ hài tử, nói: “Ta trước còn tới tỉnh cùng với Khương Dương, tới lúc đó chúng ta lại gặp lại nha. Nếu Tử Ngọc nhà tỷ đỗ cử nhân, sang năm tới kinh thành thi Hội, tới lúc đó ngài…”
Hoàng thị khịt khịt mũi, ngắt lời nói: “Không có tới lúc đó, hắn thi không đỗ”.
Khương Đào ngơ ra, dừng một chút lại nói: “Dù sao hiện tại chúng ta còn chưa tạm biệt nhau, trước đừng khóc nữa. Quan huyện phu nhân tỷ không cần mặt mũi nữa hả? Người khác nhìn còn tưởng ta bắt nạt tỷ đấy”.
Hoàng thị nhìn thoáng qua đôi mắt ửng hồng của Vương thị, Lý thị các nàng, nói: “Không mất mặt, mọi người đều không nỡ rời xa muội”. Sau đó nàng thấy xe ngựa của Tiêu giác, lại hạ giọng nói: “A Đào, muội nói thật với ta đi, người tới tìm muội rốt cuộc là ai? Xe ngựa còn khí phái như vậy, hơn nữa muội vội vàng tới kinh thành như vậy, khẳng định là rất có địa vị!”.
Hoàng thị khó được một lần thông minh, đúng là nếu không phải thân phận của Tiêu Giác rất quý trọng, tội danh Thẩm gia có thể sớm được sửa sai, không thì Khương Đào cũng sẽ không nhanh chóng lên đường như vậy.
Khương Đào biết sự quan tâm nhiệt tình của nàng, cũng không nghĩ gạt nàng nhưng trước mắt nhiều người nhiều miệng, xác thực không tiện nói rõ.
Nàng duỗi tay chỉ trời, nghĩ tới Hoàng thị làm phu nhân của quan hẳn sẽ rõ.
“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta xuất phát thôi. Sau khi gặp lại ở tỉnh, ta sẽ nói tỉ mỉ hơn với tỷ!”.
Nói xong Thẩm Thời Ân đỡ Khương Đào, Tiêu Thế Nam và Khương Lâm lên xe ngựa Vương Đức Thắng chuẩn bị trước, Tuyết Đoàn nhi ở riêng một xe cho nó, thấy bọn họ đều lên rồi, nó cũng ngoan ngoãn lên xe.
Vương thị còn đang ngốc tại chỗ, nàng mê mang nhìn tời, trong lòng buồn bực nghĩ: Sao? Có thần tiên từ trên trời rơi xuống hả?