Sau khi đối phó với phóng viên xong, Cố Thành Trung lái xe đưa cô trở về.
Sau cùng xe vững vàng dừng ở trước cửa lớn của nhà họ Quý.
Hứa Trung Linh tháo đai an toàn ra, khi chuẩn bị xuống xe, thì đột ngột có hơi nóng áp đến từ phía sau.
Cố Thành Trung nắm chặt lấy cổ tay cô, ngăn lại hành động của cô.
Cô có hơi sửng sốt, song không dám quay đầu lại, sợ mình sẽ không đủ nhân tâm.
“Còn chuyện gì sao?”
“Ngày mai, gặp ở cục dân chính.”
“Ừm”
“Sau khi em độc thân trở lại, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến theo đuổi.”
“Cái này… em cũng không rõ lắm, phải dựa vào sức quyến rũ của bản thân em rồi. Mà nói cũng phải, em lớn đến vậy rồi, mà cũng chỉ mới thích có một người đàn ông là anh, người đàn ông khác ra sao, có tốt hay không, em cũng chưa nhìn kĩ càng qua lần nào. Quả thật phải mở to mắt ra nhìn cho tốt mới được, tuổi trẻ anh tuấn, rồi cái gì mà quyến rũ dính người nữa nè, chắc cũng hốt được một nắm lớn đó…”
Hứa Trúc Linh còn chưa dứt câu, thì cả người đã bị anh kéo vào ôm trước ngực, rồi môi bị anh lấp kín. | Ôi trời ạ, quyến rũ dính người, tuổi trẻ anh tuấn!
Sau một hồi hôn sâu, cô thở gấp không ngừng, gò má đỏ ửng.
“Anh… anh làm cái gì vậy hải”
Cô vừa thở hổn hển vừa nói.
“Em có nhìn trúng ai, thì nhớ nói cho anh biết.” Anh liếm môi đầy cuốn hút, ánh đèn trong xe tối mờ, giấu kín đi vẻ mặt của anh: “Anh sẽ kiểm định giúp em, nếu hợp, thì anh đi cầu hôn giúp em.”
“Tốt đến vậy luôn à?”
“Ừm, nếu anh ta chấp nhận, anh sẽ giết hết cả nhà anh ta. Còn nếu không chấp nhận, thì anh chỉ giết một mình anh ta thôi, em thấy sao?”