“Khi em đưa Cố Hy về thì ngày nào cũng sẽ có thời gian gặp thăng bé, bây giờ em nên nhìn anh nhiều hơn một chút.”
“Nhìn anh… nhìn anh để làm gì?
Nhìn suốt ba năm qua em đã sớm chán ngấy rồi.”
Cô không dám nhìn vào mắt anh mà nói dối với lương tâm cắn rứt.
“Nhưng anh lại nhìn em không chán.”
Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt cằm lên tóc cô.
Bàn tay to lướt qua mái tóc mà nhẹ nhàng vuốt ve.
Cô áp má vào ngực anh, có thể nghe rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Mỗi nhịp tim dường như đang nói: “Anh yêu em.”
Trong giây phút này, thời gian…
dường như đã ngừng trôi.
Cô chống tay lên eo anh nhưng rốt cuộc lại không có dũng khí đẩy ra, dù sao cô cũng không nỡ.
Từng là tình yêu mãnh liệt, bây giờ lại đi đến nước đường này, cô không đỏ mặt đã là một điều may mắn.
“Cố Thành Trung… Đã ba năm rồi, dù nhận lấy cái kết cục này tôi cũng không hối hận, cũng không phải anh hay tôi sai, có lẽ chỉ là chúng ta thật sự không thích hợp.”
“Nếu em nói cho anh những chỗ không phù hợp thì anh sẽ cố gắng hết sức để lấp đầy những thiếu sót đó.”
“Cố Thành Trung …. anh quá cố chấp.”
Cô bất lực nói.
“Ừ, anh vẫn sẽ tiếp tục kiên trì.”
Giọng anh dày và đầy từ tính, đọng lại trong tai cô thật lâu cũng chẳng thể xua đi.