Phía trước lập tức xuất hiện ra một thông đạo thẳng tắp.
Ánh đao khủng khiếp đó lúc này cũng quỷ dị biến mất.
Lúc này, tại gốc cổ thụ không trọn vẹn lúc trước dấu ngọc giản bỗng xuất hiện một lục sắc hỏa điểu đột nhiên bắn ra rồi hóa thành một đạo lục mang nhập vào thân thể thiếu nữ.
Thiếu nữ áo bào trắng thấy vậy, trên mặt hiện lên nét vui mừng, nàng hít sâu một hơi, thân hình nhoáng lên rồi biến mất tại chỗ, sau khi hiện lên thì đã xuất hiện trong thông đạo. Tiếp theo thân hình nàng lại quỷ dị biến mất rồi lại hiện lên một cách quỷ dị ở phía cuối thông đạo.
Thiếu nữ không nói hai lời, lập tức hóa thành một đạo bạch hồng phá không bay đi, độn quang như ẩn như hiện, sau mấy nhịp thở thì đã biến mất ở cuối chân trời. Độn thuật quỷ dị này tuyệt đối không dưới Huyết Ảnh Độn của Hàn Lập.
Mộc Thụy vốn vẫn đang bị kim sắc phù văn vây lấy trong tay lại bộc phát ra ngân quang.
Lúc này, ngân quang mang uy lực lớn hơn lần trước, một kích đã đem hơn phân nửa kim phù đánh cho tiêu thất, số còn sót lại vẫn xoay tròn không ngừng xung quanh mộc linh này.
Mộc linh này trên mặt không chút biểu tình, nhưng tử mang trong mắt chợt hiện lên, đột nhiên giương tay phát ra âm thanh cao vút.
Tại khoảng không gần đó mộc viên thú liền trở lên xôn xao, chúng lập tức phân công nhau đuổi theo các hướng độn quang.
Cùng lúc đó, trong rừng rậm u tối, tiếng hô ứng cũng vang lên, âm thanh cao vút.
Hàn Lập vẫn chưa ngừng thúc dục Huyết Ảnh độn, hắn nhìn về đằng sau không còn thấy người đuổi theo, lúc này đem huyết quang thu lại, liền biến thành một đạo thanh hồng tiếp tục bỏ chạy.
Nhưng sắc mặt hắn lúc này so với ban đầu đã tái nhợt hơn vài phần.
Xem ra, liên tiếp hai lần vận dụng Huyết Ảnh độn, làm cho nguyên khí thật sự tổn thương.
Chẳng qua, phía sau có thể sẽ có ngân giai mộc linh đuổi theo, hắn sao lại dám có chút lơi lỏng.
Tồn tại này tương đương với Nhân Tộc Hợp Thể kỳ, hắn có tự phụ có nghịch thiên thần thông nhưng cảnh giới kém xa cũng quyết không dám hy vọng có cơ hội chiến thắng khi giao thủ. Cho dù đối phương chỉ là ngân giai hạ vị.
Lần này nếu không phải có người khác âm thầm ra tay tương trợ bỗng nhiên dùng bí thuật vây khốn vị ngân giai mộc linh này thì chỉ sợ bọn họ không có cơ hội chạy trốn nhưng hiển nhiên loại kim sắc phù trận này cũng vô pháp vây khốn được bao lâu, mấy người tản ra mà chạy, ai cũng có thể bị ngân giai mộc linh này để ý. Hắn cũng không dám dừng lại mảy may!
Tuy rằng Hàn Lập không dùng Huyết Ảnh độn, nhưng thanh sắc độn quang của Hàn Lập cũng không hề chậm, sau lưng lại có Phong Lôi Sí không ngừng quạt lên, mà mỗi một lần chớp động cũng làm cho độn quang gia tốc thêm vài chục lần khiến độn tốc của hắn cực nhanh hoàn toàn không kém luyện hư tu sĩ.
Chẳng qua Hàn Lập cũng không dám quay đầu lại, chỉ chăm chú chạy thật nhanh về phía trước.
“Sưu sưu” Vài cái tiếng xé gió từ phía dưới truyền lên, lập tức vài đạo kình phong kỳ quái bắn nhanh đến, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, độn quang liền dừng lại trên không trung.
Ba đạo thanh quang từ phía dưới chợt lóe bắn sạt qua cách thân thể Hàn Lập chỉ có vài thước.
Vừa rồi nếu không phải Hàn Lập dừng nhanh độn quang thì chỉ sợ lập tức sẽ bị ba đạo thanh quang này xuyên thủng thân thể.
Hiện giờ ba đạo thanh quang đang xoay tròn, hóa thành ba gã Mộc Tộc, mỗi người đều cầm trong tay thanh sắc mộc. Ánh mắt Hàn Lập đảo qua bên hông ba người, nhìn thấy màu sắc dây lưng ba người đang đeo thì lúc này trong lòng buông lỏng.
Ba người này chỉ tương đương với Nguyên Anh tu sĩ ở Nhân Tộc, tồn tại này đương nhiên Hàn Lập sẽ không để ý nên cũng không thấy Hàn Lập vận dụng pháp bảo gì, chỉ thấy Phong Lôi Sí sau lưng khẽ phất lên, một đạo điện hồ màu xanh lập tức được phóng ra.
Lôi điện cực nhanh, chỉ chớp mắt đã trên trước mặt tên mộc linh đứng giữa.
Mộc linh này trên mặt không lộ sắc thái, tử mang trong mắt nhanh chóng co rụt lại nhưng không hề sợ hãi huy động mộc mâu đâm thẳng đến bụng dưới Hàn Lập.
Mộc mâu chưa kịp chạm thân thì đã nổ tung thành vô số đạo thanh sắc tiêm mang, phảng phất muốn trong nháy mắt muốn xuyên thủng trăm lỗ trên người Hàn Lập.
Ánh mắt Hàn Lập phát lạnh, hai tay kim quang đại phóng, trong phút chốc hiện ra một tầng kim sắc lân phiến trong suốt; thanh mang này đâm đến trên thân thể chỉ phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai, tất cả đều bị bắn ngược trở lại, không có chút tác dụng
Cùng lúc đó, cánh tay Hàn Lập chớp lên tóm lấy thanh mộc mâu thứ hai đang đâm tới, mặc cho mộc linh liều mạng co lại thế nào nhưng mộc mâu vẫn im lìm bất động trong tay hắn.
Thanh khí trên mặt Mộc linh chợt lóe, hắn không chút do dự buông bỏ mộc mâu ra, thân hình bắn về phía sau, động tác mau lẹ như sao băng.
Nhưng cánh tay kia của Hàn Lập lại kéo dài hơn một xích, giống như thuấn di xuất hiện trước ngực mộc linh, năm ngón tay như lợi kiếm đâm thẳng vào trong ngực.
Một tiếng động cực kỳ nhỏvang lên, thân thể mộc linh chỉ như mảnh giấy bị Hàn Lập mạnh mẽ phá rách. Từ sau lưng mộc linh đã thò ra năm ngón tay Hàn Lập đang nắm một viên tinh thể như bảo thạch.
Từ lúc Hàn Lập đón đỡ một kích của mộc linh đứng giữa cho đến khi xuyên thủng ngực hẳn, nói thì chậm nhưng thực ra chỉ là trong chớp mắt.
Hai mộc linh thấy vậy, trong miệng phát ra tiếng kêu quái dị, chói tai. Một kẻ trong đó liền hé miệng phun ra một đoàn hoàng hà bắn tới, mộc mâu trong tay cũng vung lên, biến hóa ra vô số đạo hư ảnh đem hơn phân nửa thân thể Hàn Lập bao lại.
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, định thu hồi song chưởng đâm xuyên ngực đối thủ lúc nãy.
Nhưng chuyện tình hắn không ngờ tới xuất hiện.
Một tay đâm xuyên thân thể mộc linh cùng cánh tay kia bắt lấy mộc mâu lúc trước, đồng thời bị lục quang vây lấy, sinh ra một cỗ hấp lực lớn đến khó tin.
Song chưởng khẽ nhoáng lên một chút, thế nhưng không thể rút ra.
Trong chốc lát, đoàn hoàng hà kia đã tới phía trước mắt, thứ này phun ra ra vô số thanh mang, đâm thẳng xuống.
Trên mặt hiện lên Hàn Lập một tia quỷ dị, khẽ mấp máy môi, tựa hồ đang niệm chú.
Nhất thời trên người hắn kim quang đại phóng, dưới xương sườn hư ảnh chợt lóe, bốn cánh tay màu vàng mơ hồ hiện lên.