“Giang Nghĩa, đợi đã.”
Giang Nghĩa xoay người nhìn anh ta: “Sao vậy?”
Đinh Phong Thành rất cảm kích mà nói: “Giang Nghĩa, chuyện ngày hôm nay thật sự rất cảm ơn cậu, nếu không có cậu, tôi hôm nay sẽ hoàn toàn thân bại danh liệt rồi.”
Giang Nghĩa mỉm cười: “Người một nhà nói gì khách sáo vậy?”
Người một nhà?
Đinh Phong Thành sững ra vài giây, phải, anh ta và Giang Nghĩa là người một nhà, cảm giác có người nhà… thật tốt.
Anh ta trịnh trọng nói: “Giang Nghĩa, tôi rất nghiêm túc nói một chuyện với cậu.”
“Chuyện gì?”
“Từ nay về sau, cái mạng này của tôi chính là của cậu rồi, cậu bảo tôi làm cái gì thì tôi làm cái đó, từ nay về sau, tôi sẽ vì cậu…”
“Dừng dừng dừng…” Giang Nghĩa nói với vẻ ngại ngùng: “Anh chỉ cần làm tốt chuyện của chính anh là được, không cần nghĩ nhiều như vậy.”
“Không, tôi đã hạ quyết tâm rồi, sẽ không thay đổi.’
Giang Nghĩa lắc đầu.
Người này một khi đã quyết định phải làm chuyện gì đó, thật sự khó làm anh ta thay đổi được.
Vì vậy Giang Nghĩa nói: “Vậy vừa hay tôi bây giờ có một chuyện muốn anh giúp.”
Đinh Phong Thành vẻ mặt phấn khích: “Chuyện gì? Cậu nói, tôi chắc chắn dốc hết sức!”
“Vậy thì anh sau này đừng tiếp tục làm những cái màu mè như này nữa, tôi thật sự không hề thích.”
“Ờm…”