– Lâm Minh, ngươi muốn chết!
Lâm Minh xùy cười một tiếng.
– Thật thú vị, hẳn là ngươi cho rằng ta không biết bí mật này sao?
Thiên Minh Tử giống như nhớ tới cái gì đó, trên cười dữ tợn.
– Có lẽ ngươi nói sẽ phát sinh, nhưng mà đợi tới ngày đại kiếp nạn tới, chính thức là Thánh tộc thất bại hay là nhân tộc bị hủy diệt? Ngươi cho rằng thiên địa đại thế là một có mình ta phản bội sao? Ha ha ha! Ta cho ngươi biết, Thánh tộc còn mạnh hơn Nhân tộc không chỉ gấp mười lần, Nhân tộc chỉ có một Thần Vực, mà Thánh tộc chiếm cứ vũ trụ còn nhiều hơn Nhân tộc rất nhiều! Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, ta chỉ là lựa chọn làm theo đại thế mà thôi! Cuối cùng có một ngày ngươi sẽ biết, ta lựa chọn là chính xác, đợi đến lúc Thánh tộc chiếm cứ thiên hạ thì ta sẽ lột da rút gân ngươi, lưu thần hồn của ngươi lại tra tấn ngàn năm vạn năm, cho ngươi thống khổ mà chết đi.
Thiên Minh Tử căm hận nói ra, âm thanh thê lương như quỷ khóc.
Thiên Minh Tử đầu nhập vào Thánh tộc, thứ nhất là bởi vì hắn có dã tâm, thứ hai cũng là vì hắn nhận định Nhân tộc sẽ bại trong tay Thánh tộc, bất kể là thế giới võ giả hay là thế giới phàm nhân, hai phe giao chiến chắc chắn vì đủ loại nguyên nhân mà thất bại, lựa chọn làm phản đồ chính là phương thức sống sót tốt nhất.
Thánh tộc xác thực mạnh hơn Nhân tộc, thời đại Thượng Cổ Thánh tộc, Nhân tộc, Hồn Tộc ba đại chủng tộc địa vi ngang nhau, cộng đồng chấp chưởng Tam Thập Tam Thiên, nhưng mà càng về sau vũ trụ Nhân tộc khống chế không ngừng rơi vào tay giặc, mỗi vũ trụ rơi vào tay giặc thì lực lượng của Nhân tộc yếu đi một phần.
Đợi đến lúc đại kiếp nạn thực sự tiến tới, Thần Vực Nhân tộc chiếm cứ kết quả ra sau cũng rõ.
– Thiên địa đại thế ta sẽ không đi dự đoán, cũng dự đoán không được, nhưng mà ngươi chết chắc rồi.
Lâm Minh hét lớn một tiếng, một thương đâm tới, trong chốc lát trăm ngàn đạo Phong Thần chú ấn chém tới Thiên Minh Tử, phô thiên cái địa phong sát.
Chung quanh Thiên Minh Tử Vạn Cổ Ma Vực bị ép còn trong phạm vi mười trượng, đại lượng ác ma bị Phong Thần chú ấn chui vào trong cơ thể, lập tức tan thành mây khói!
Vèo!
Phượng Huyết Thương cắt hư không, thân thể Thiên Minh Tử nhanh chóng thối lui, nhưng mà một đạo chân nguyên của hắn bị Lâm Minh thương mang quét trúng, bồng một tiếng bạo vỡ.
Miễn cưỡng triệt tiêu thương mang, Thiên Minh Tử còn chưa kịp thở một hơi, đúng lúc này Mộ Thiên Tuyết công kích tới gần!
Mộ Thiên Tuyết còn mạnh hơn Lâm Minh, nàng công kích căn bản không cách nào địch nổi!
– Đáng chết!
Thiên Minh Tử liều lĩnh, thiêu đốt tinh nguyên, trong tay trường kiếm tám thước bổ tới.
Nhưng mà Cổ Thần Tịnh Thổ áp xuống làm chân nguyên hộ thể của hắn xuất hiện lỗ hổng.
Thân thể Thiên Minh Tử chấn động, lực lượng của hắn suy yếu hơn phân nửa.
Đinh!
Trong một sát na đó hai mắt Thiên Minh Tử thất thần, hắn chưa từng có phản ứng nào cả, hắn chỉ cảm thấy ngực mát lạnh, một cây thương đâm vào thân thể, Thiên Minh Tử bị một thương đâm vào trái tim..
Thiên Minh Tử cứ như vậy bị Lâm Minh đâm xuyên qua người, thân thể của hắn cứ đọng trên Phượng Huyết Thương, máu tươi chảy theo thương rơi xuống!
Đây là cực hạn của phân thân, lực lượng của Thiên Minh Tử không ngừng tiêu hao, vài lần hợp kịch chiến đấu làm gì còn bảo trì thực lực đỉnh phong, mà như Lâm Minh cùng Mộ Thiên Tuyết thì khí huyết kéo dài không dứt, càng đánh càng hăng.
Vốn Thiên Minh Tử ở vào yếu thế, so tiêu hao trực tiếp bị Lâm Minh cùng Mộ Thiên Tuyết miểu sát!
Thiên Minh Tử một tay bắt lấy Phượng Huyết Thương, một tay bắt năng lượng trường kiếm của Mộ Thiên Tuyết, máu tươi nhuộm đỏ bàn tay của hắn…
Hắn không nói câu nào, chỉ oán độc nhìn chằm chằm vào Mộ Thiên Tuyết cùng Lâm Minh.
Huyết nhục chậm rãi tiêu tán, khi lực lượng trôi qua thân thể của hắn càng ngày càng nhỏ, héo rút cùng một chỗ, cuối cùng biến thành bàn tay.
Đây là bổn nguyên phân thân của Thiên Minh Tử.
Trừ bàn tay ra, còn có một đám hồn hỏa đang vờn quanh cánh tay đẫm máu, hồn hỏa trái muốn bỏ trốn, nhưng lại bị Lâm Minh thi triển Thần Mộng pháp tắc giam cầm.
Đây là một đám tàn hồn Thiên Minh Tử lưu trên phân thân, vi bảo đảm đánh chết Lâm Minh, Thiên Minh Tử lưu tàn hồn chính là vì để phân thân và Thiên Minh Tử có công pháp và pháp tắc chi lực như hắn!
Đối mặt Lâm Minh, nếu như không có pháp tắc cùng công pháp ủng hộ thì không có phần thắng.
Lâm Minh cười lạnh một tiếng, một phát bắt được hồn hỏa, giống như diều hâu bắt gà, trong lúc nhất thời hồn hỏa sắp bị Lâm Minh bóp nát.
– Lâm Minh, chậm đã! Đừng hủy nó!
Mộ Thiên Tuyết mở miệng nói ra.
– Ân? Mộ sư tỷ, ngươi muốn lưu nó làm cái gì? Chớ không phải là thực rút hồn luyện tủy? Chỉ là một đám phân hồn, rút hồn luyện tủy cũng không có gì ý nghĩa.
Lâm Minh vốn muốn trực tiếp dùng Thần Mộng pháp tắc luyện hóa phân hôn thành hồn lực tinh khiết, tránh cho Thiên Minh Tử quỷ kế đa đoan, đêm dài lắm mộng, lại bị Mộ Thiên Tuyết cản lại.
Mộ Thiên Tuyết nói:
– Mặc dù chỉ là một phân hồn không có ý nghĩa, nhưng mà Thiên Minh Tử vì bảo đảm đánh chết ngươi, ở trong đó lưu lại không ít đồ có giá trị, ví dụ như công pháp, pháp tắc, ta và Huyền Tình Thiên Hậu tiền bối dung hợp làm một thì lực lượng tăng cường thật nhiều, có lẽ có thể thúc dục ma phương, xóa đi tinh thần lạc ấn của nó, khiến nó trở thành mảnh vỡ linh hồn thuần túy, cho ngươi đọc trí nhớ.
Mộ Thiên Tuyết dùng chân nguyên truyền âm chậm rãi nói ra, Lâm Minh nghe xong trong nội tâm khẽ giật mình.
– Thúc dục ma làm phân hồn hóa thành mảnh vỡ linh hồn?