Thái Vực càng lúc càng giận, vứt thư lên bàn, chỉ vào La Mục nói: “Ngươi tìm cơ hội gì? Ngươi với ta chỉ cách viện trước viện sau, chân ngươi què rồi à, không chạy đến nổi sao? Nếu không phải ta phát hiện sớm, ngươi đã cấu kết kẻ khác làm việc xấu rồi!”
Thái Vực tức giận đến khó chịu, lão đứng lên đi mấy bước, đấm ngực mình liên tục.
“Ngươi thật là chẳng ra gì, La Mộng Chính! Ta nói mà, sau xuân năm nay, vì sao người mắng ta nhiều thế, hoá ra là các ngươi ở sau lưng muốn đâm ta! Một đám dơ dáy không biết xấu hổ, khi đó lão tử nổi danh, các ngươi vẫn là nhãi con hôi sữa mặc tã lót, ta xưa nay tiếp tế các ngươi đủ thứ, trái lại để cho các ngươi cắn một cái! Làm sao vậy? Mắt thấy bán lương thực là kiếm được lời nên đỏ mắt rồi, phi! Các ngươi cũng xứng làm buôn bán này sao? Các ngươi nắm chắc được sao, hả?!”
La Mục kinh hoảng không thôi, muốn nói nhưng Thái Vực quát lên: “Quỳ yên đấy! Ở bên ngoài ta cho ngươi mặt mũi, nghĩ trăm phương ngàn kế nâng đỡ ngươi, ngươi không quý trọng, lại muốn chui một chỗ cùng mấy kẻ sói mắt trắng vong ơn. Ta cho ngươi biết, nếu không phải muội tử ngưỡng mộ ngươi, hôm nay ta phải khiến ngươi có đi mà không có về!”
La Mục túa mồ hôi như mưa, rầu rĩ không lên tiếng nữa.
Thái Vực đứng, thấy trên lưng La Mục đều bị mồ hôi thấm ướt thì một mực cười lạnh. Nửa đời trước của lão chính là những ngày liếm máu trên lưỡi đao, bây giờ đến tuổi rồi, cuối cùng cũng coi như an ổn, đi ra ngoài làm việc có ai không cung cung kính kính gọi tiếng “Thái lão”? Thổ phỉ Trung Bác lớn nhỏ cũng phải nể mặt mũi lão. Chính Lôi Thường Minh mà lão không thể nhìn vừa mắt cũng không dám ngang ngược trước mặt lão.
La Mục quỳ không biết bao lâu, cơn tức trong lồng ngực Thái Vực mới hoãn chút. Dưới cái nhìn của lão, La Mục là kẻ nhát gan, La Mục dám giấu đống thư đó lâu như vậy, nhất định là do bị đối phương xúi bẩy. Điều này nói rõ đối phương là thật sự đang tính kế lão, muốn ra tay trước mặt lão.
Lòng Thái Vực vẫn còn khiếp đảm, rồi nghĩ lại hận đến nghiến răng. Lão tự nhận là mình rất hào phóng, tuy rằng chiếm phần lớn tiền lãi lương thực, nhưng vẫn là phân chia cho tiểu tử cấp dưới, cho bọn họ không đến nỗi chết đói, nào ngờ những người này căn bản không biết cảm ơn.
“Nếu bọn chúng bất nhân, ta cũng chỉ đành bất nghĩa thôi.” Thái Vực ngồi xuống, ánh nắng bên cửa sổ chiếu vào, lão gằn giọng nói, “Lòng tham không đáy, đợi ta tóm được mấy kẻ răn đe cho bọn chúng sáng mắt, Thái Vực ta già rồi, nhưng vẫn không phải già đến mức mặc người ức hiếp!”
Bên này Thái Vực khua chiêng gõ trống xử lý tiểu bang phái, bên kia bệnh phong hàn của Thẩm Trạch Xuyên cũng từ từ tốt lên. Phí Thịnh làm việc nghe ghi rất nhanh. Hắn không chỉ ghi lại giá hàng Trà Châu vào sổ sách, còn sai người đi cả Phàn Châu nghe ghi.
Mấy ngày đầu Thẩm Trạch Xuyên không thả tin tức Tì Châu đến buôn bán lương thực ra, Khổng Lĩnh chỉ mua hàng ngoại ở các nơi Trà Châu, bọn họ giống như đang đặc biệt đến chọn mua hàng vậy. Có người tới cửa tìm hiểu thì Khổng Lĩnh cũng lập lờ, không hề có bộ dáng mang mục đích gì. Mấy ngày sau đó cũng ít người đến tìm hiểu dần.
Khổng Lĩnh cùng Thẩm Trạch Xuyên ra ngoài, vòng đến tiệm của Hề gia. Tiệm của Hề gia ở đây phần nhiều là hàng nhập khẩu, son phấn và dược liệu.
“Ngoài thành kêu than dậy trời ngập đất, trong thành thì vẫn thái bình phú quý. Nào cần quan tâm đây có phải thời loạn hay không, người chịu khổ luôn chỉ là bách tính.” Khổng Lĩnh cầm dược liệu ngửi, khen, “Đồ tốt.”
“Trong khoản buôn bán Hề Hồng Hiên vẫn biết nhìn xa, ” Thẩm Trạch Xuyên xem cửa hàng, “người khác thường không dám mở tiệm như vậy ở đây, không phải sợ cướp thì là sợ làm không nổi. Trung Bác những năm qua cơm cũng ăn không nổi, ai từng nghĩ tới người có thế trong thành này còn hào hoa xa xỉ hơn cả thương nhân Quyết Tây chứ, thứ thiếu vắng chính là những tiệm thế này.”
“Có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ.” Khổng Lĩnh dường như cảm khái.
Thẩm Trạch Xuyên nói về Hề Hồng Hiên cùng hắn, chính là nói về kho tiền của chính mình, hàm nghĩa trong đó Khổng Lĩnh hiểu rõ, đây là sự tán thưởng dành cho việc hắn đã quyết định đứng cùng phe y ở Tì Châu. Tâm trạng Khổng Lĩnh nhất thời căng thẳng, cảm thấy ngày ấy mình đúng là càn rỡ quá. Người ta đều nói phải biết khiêm tốn, trước mặt chủ nhân thông minh lại biểu hiện sự thông minh của mình, chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Khổng Lĩnh không tiếp lời, nhìn lướt một cái. Thẩm Trạch Xuyên không tiếp tục nói, lại nhìn sổ sách phút chốc, hỏi kỹ các chưởng quỹ về tin tức Quyết Tây. Các chưởng quỹ hiếu kính chút đồ chơi, Thẩm Trạch Xuyên một mực không nhận phẩm loại ngọc khí, hợp mắt y chỉ có mỗi cây quạt. Thế nhưng y dùng quen cái Tiêu Trì Dã đưa rồi, cầm quạt mới áng chừng trong lòng bàn tay nói chung không thích lắm, xem như là miễn cưỡng dùng vậy, lòng còn nghĩ lúc Tiêu Trì Dã trở lại đừng quên mất chuyện này.
* * *
Trà Châu hết mưa rồi, Ly Bắc lại bắt đầu mưa. Trung Bác còn nóng, Ly Bắc đã bắt đầu chuyển lạnh. Tháng bảy gió lên, trời mưa xong nên lạnh.
Từ lúc nhận được thư của Tiêu Phương Húc, tâm tình Tiêu Trì Dã liền không dễ chịu. Hắn vẫn cứ trú đóng ở Sa Tam doanh, nhưng luân phiên tuần tra phạm vi với Biên Bác doanh, phải đặt hai doanh ngay dưới mắt, đề phòng tứ phương.
Ô Tử Dư vốn ba ngày sau phải lên phía bắc đưa chiến mã, hiện tại cũng trì hoãn mấy ngày rồi, hắn không thể tự chạy đi mà phải theo Tiêu Trì Dã. Tiêu Trì Dã nhận được thư, trở thành chủ tướng quân nhu Ly Bắc hiện nay. Đi đâu hắn cũng không được định đoạt, phải nghe quân nhu các nơi điều lệnh.
Tiêu Trì Dã xuống từ trên tường doanh, dầm mưa tiến vào lều. Lúc này trời đã tối rồi, đầu bếp xúc cơm trong nồi gọi hắn ăn cơm. Thiết kỵ Ly Bắc và Cấm quân khác biệt rõ ràng, mọi người ngồi xổm mỗi bên, đều quay mông về phía đối phương. Một là bởi thiết kỵ Ly Bắc trước sau đã nếm mùi thất bại, trên mặt không cho qua nổi, nóng nảy đến hoảng; hai là phong cách Cấm quân vốn rất không đứng đắn, mỗi người đều là tay giỏi nói cười chêm chọc, cởi bỏ áo giáp liền bớt đi quy củ, thích đùa thích nháo, điểm này cũng không thuận mắt thiết kỵ Ly Bắc.
Tiêu Trì Dã nhận khăn từ trong tay Thần Dương lau mồ hôi. Cửa lều mở rộng ra, không rủ mành bởi bên trong sẽ ngộp. Hắn còn chưa ngồi xuống đã thấy Cốt Tân tiến vào báo: “Chủ tử, thư của công tử đến rồi.”
Tiêu Trì Dã nhận lấy, khoát tay cho bọn họ lui xuống, tự pha trà thô cho mình, vừa uống vừa tháo nút bọc vải cỡ nhỡ. Bên trong không có nhiều đồ, dưới túi da dầu căng phồng là xiêm y gấp lại chỉnh tề ngay ngắn, hắn không chú ý đến, trước tiên mở túi ra.
Trong túi chỉ có hai thứ, một là hoa nguyệt quế ép đã ngả vàng, và thêm một phong thư. Thư ngâm lâu có chút ẩm ướt, lúc Tiêu Trì Dã cầm lên còn có thể ngửi thấy hương hoa. Hắn uống một hơi cạn trà thô, mở thư ra.
Thư không dài, xem xong rồi, trà trong miệng Tiêu Trì Dã cũng được nuốt xuống. Hắn quay đầu nhìn cửa lều, Thần Dương và Cốt Tân vẫn đang đứng nghiêm. Thần sắc Tiêu Trì Dã như thường, hắn nói: “Hạ mành, ta lạnh.”
Cốt Tân muốn nói rằng mới vừa nãy không phải ngộp phát khiếp sao, nhưng Thần Dương đã tháo móc, thả mành xuống.
Mành chặn lại, Tiêu Trì Dã liền cầm thư kia đọc đi đọc lại nhiều lần, cuối cùng nặng nề ngả xuống giường, giơ thư lên đọc từng chữ từng chữ một.
Xa cách mấy ngày, biết ngươi tương tư, đặc biệt tặng vật nhỏ để vỗ về an ủi.
Sờ nó như sờ ta.
Tiêu Trì Dã nhìn chằm chằm một hàng chữ kia, lại lặp lại một lần.
Sờ nó như sờ ta.
Cổ họng Tiêu Trì Dã hơi khô, khó giải thích được mà cười rộ lên, ánh mắt hắn có chút nóng.
Cuối thư vừa nhẹ nhàng vừa uốn lượn viết: Gối đơn khó ngủ, ngày nào về giường? Ôm ta mới ngủ ngon.
Tiêu Trì Dã buông ngón tay, nhìn lên đỉnh, một hồi lâu sau đột nhiên lật mình, vùi vào trong gối. Nhưng Thẩm Trạch Xuyên như nằm sát bên cạnh hắn, cắn lên tai hắn, tản mạn nói rằng: “Ôm ta mới ngủ ngon…”