Tuy Trì Tuyết bảo đây là người hiến máu cho cô, nhưng Quế Chi cảm thấy không mấy thiện cảm với anh ta chẳng hiểu vì sao. Hải Đăng nhìn thấy cô lạnh nhạt với mình, mới bày vẻ vô tội: “Quế Chi, dù sao tôi cũng cứu em mà, trong người em đang có giọt máu của tôi, sao em lại phụ tôi?”
“…” Minh vừa đi ngang qua, nghe đến đấy liếc mắt nhìn Hải Đăng. Kỷ Nhiên đang uống nước trái cây, nghe vậy cũng nhìn Hải Đăng cảnh cáo, nhưng Hải Đăng dường như không quan tâm mấy đến ánh mắt của anh.
“Ồ, vậy khi nào anh cần, tôi bù gấp đôi cho anh là được”.
Quế Chi vừa nghĩ đến trong người mình có máu của người lưu manh này, chẳng biết mình có tha hóa theo không. Vậy là cô rùng mình một cái.
“Anh không cần máu, anh cần thứ khác cơ.”
“.” Quế Chi lẳng lặng cầm điện thoại ra kiểm tra số dư. Sau đó hơi cắn môi.
“Nói đi, anh muốn bao nhiêu?”
Hải Đăng đơ người, Kỷ Nhiên hơi nhếch môi cười, Trì Tuyết nén cười giơ ngón cái với Quế Chi. Hải Đăng không ngờ Quế Chi sẽ nói vậy.
“Nói tiền bạc với anh làm gì, mấy cái vũ trường, thêm vài bar lớn ở đất này đều là của anh. Em nghĩ anh cần tiền sao?”
Quế Chi nhìn Hải Đăng, bộ dáng ‘chứ còn sao nữa’ suýt làm Hải Đăng tức chết, cô che miệng cười, đã thấy Kỷ Nhiên nhéo mũi cô, khẩu hình miệng là ‘nghịch ngợm.’
Hai người đang ngồi trước bàn dân thiên hạ, Kỷ Nhiên hơi động chạm khiến Trì Tuyết đỏ mặt, trong lòng cứ như có mật ngọt chảy qua, lặng lẽ cúi đầu che khuất gương mặt sau tóc dài.
Thanh Lam và Quyên khá hứng thú với hồ bơi ngoài trời, nên cả hai đều xuống tắm. Kỷ Nhiên cũng thay đồ bơi, nhưng Trì Tuyết không bơi nên anh bơi được vài vòng cũng leo lên ngồi cạnh cô. Hầu hết thời gian, Quế Chi chỉ ngồi đấu khẩu với Hải Đăng, từ chuyện hồ bơi sao không lạnh vào mùa đông đến việc kẹo dẻo Bibica ngon hơn Hải Châu. Minh thì thân là chủ nhà, nên đành ngồi nói chuyện với Herry, dường như Herry đang khá thích thú với lối kiến trúc xanh ở nhà Minh.
Cứ vậy, đến khi nghe thấy một tiếng ùm, nước văng tung tóe khắp nơi. Trì Tuyết vừa nhìn xuống hồ bơi, đã thấy Quyên đang bơi ra giữa hồ, dáng vẻ như đuối nước đến nơi. Quyên liên tục la ó.
“Cứu tôi với, cứu em với Nhiên”.
Trì Tuyết chưa kịp định thần lại, đã thấy Kỷ Nhiên nhảy xuống hồ. Anh bơi một lèo về phía Quyên, Trì Tuyết biết là cứu người mới phải bơi nhanh như vậy, nhưng trong lòng vẫn thấy hơi chua.
Quế Chi đứng sát thành hồ, nhìn Kỷ Nhiên lao ra giữa hồ, Quyên vừa thấy Kỷ Nhiên đã ôm cổ anh. Kỷ Nhiên cũng thuận thế nâng cô lên, đưa cô vào bờ. Quyên sợ đến tái mặt tái mày, ôm riết Kỷ Nhiên không chịu buông ra. Quế Chi đưa tay cho Quyên, muốn đỡ cô ấy lên, nhưng Quyên vẫn lờ đi không thấy.
Quế Chi không giúp nữa, lùi về đứng cạnh Trì Tuyết. Thanh Lam chẳng biết từ chỗ nào lao ra chạy đến cạnh Quyên. Kỷ Nhiên đưa Quyên lên bờ, rồi đặt Quyên lên ghế dài, lấy khăn đắp lên người Quyên. Quyên vẫn còn nắm tay Kỷ Nhiên, có lẽ cô nàng khá sợ hãi, nên mãi chẳng có ý định buông ra.
Trì Tuyết đứng cạnh Quế Chi, nhìn bàn tay hai người nắm chặt nhau, chợt nhớ đến những tin nhắn mỗi đêm mình nhận được từ Quyên. Tình cảm từ bé, hơn mười bảy năm, đã tạo thành một thế mạnh riêng của Quyên. Trì Tuyết thấy trong lòng khó chịu, rất muốn rất muốn lên đấy kéo anh ra, nhưng cô kiềm lại không làm gì cả, chỉ đứng bên cạnh nhìn tất cả.
Herry thấy thế mới đến gần, đã thấy Quyên khóc lóc kể lể.
“Nhiên, em sợ muốn chết”.
Kỷ Nhiên thấy Quyên vẫn còn khóc lóc, đành vỗ vỗ vai cô an ủi phần nào. Quyên cũng chỉ cần có thể, khóc thút thít với Kỷ Nhiên. Kỷ Nhiên nghĩ cô vừa trải qua sống chết, nên mới có hơi sợ hãi.
“Không sao rồi, lần sau khởi động kĩ chút là được.”
Quyên gật đầu, sụt sịt không thôi, tay vẫn còn bám chặt anh. Anh bất giác thấy khó chịu trong người nên buông tay Quyên ra, đứng hít thở một chút. Thanh Lam đứng bên nhìn cảnh đó, đưa khăn bông cho Quyên.
“Cậu cẩn thận lạnh”.
Trì Tuyết không biết mình đang làm gì ở đây, đã thấy bàn tay của ai đó đặt lên vai mình. Trì Tuyết quay đầu nhìn, Herry đã ở sau lưng cô từ bao giờ. Anh choàng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng. Trì Tuyết hơi bất ngờ, đã thấy Herry nói với cô.
“Trì Tuyết, anh đưa em về”.
“…” Trì Tuyết chưa trả lời, Kỷ Nhiên đã chú ý về phía hai người. Ánh mắt anh đảo lên vị trí Herry ôm Trì Tuyết, đứng phắt dậy đến gần hai người. Quyên đang khóc lóc kể lể, Kỷ Nhiên đã buông tay ra từ lúc nào, cô ta ngừng lại trong phút chốc, đã thấy Kỷ Nhiên lao đến cạnh Herry. Anh đứng trước mặt hai người, có vẻ như đang kiềm chế lắm.
“Buông ra.”
Herry nhìn Kỷ Nhiên, rồi lại ôm sát Trì Tuyết hơn.
“Tại sao?”
Herry cười tươi, không sợ chết đứng trước mặt Kỷ Nhiên. Kỷ Nhiên nhìn anh ta như vậy như người thiếu đòn, ôm vợ người khác vào lòng, còn thách thức hỏi vì sao. Kỷ Nhiên đưa tay nắm tay Trì Tuyết, muốn kéo cô về. Nhưng Herry nào chịu buông ra, anh càng giữ Trì Tuyết hơn.
Cục diện chợt thành hai người đàn ông tranh giành một cô gái, Trì Tuyết bị kéo đau, nhưng cô vẫn không tỏ thái độ gì, Quế Chi đã từ ngoài đi vào. Kỷ Nhiên đi cùng Trì Tuyết, cô cũng thấy. Kỷ Nhiên cứu người khác, cô cũng thấy nốt.
Quế Chi chưa biết chuyện Trì Tuyết cưới Kỷ Nhiên, nên bây giờ cô cho rằng cả hai đang theo đuổi Trì Tuyết mà thôi. Bởi vậy chỉ khoanh tay xem kịch, nhìn sang gương mặt Quyên đen như đít nồi cháy, cô chỉ thấy thoải mái không thôi. Quế Chi tuy không có trí nhớ, nhưng cô nhìn người khá chuẩn, từ Thanh Lam đến Quyên, cô chẳng ưa một ai trong hai cô cả, có lẽ đây là kĩ năng trước kia gặp đủ mọi loại người không chừng.