Tiêu Vũ Ngân không chút lưu tình, nói.
– Ngươi!
Lưu Thanh Huyền giận đến râu mép run run, hắn và Tiêu Vũ Ngân mặc dù đều là lão tổ của Thiên Tinh Tông, nhưng hai người từ trước đến giờ bất hòa. Năm đó Lưu Thanh Huyền chính là tiến vào Thiên Tinh Tông sớm hơn mười mấy năm so sánh với Tiêu Vũ Ngân, bởi vì Tiêu Vũ Ngân từ nhỏ đã tu luyện một môn dị công, vóc người luôn luôn như ngoan đồng, không ít lần bị Lưu Thanh Huyền khi dễ, vì vậy thù này đã kết.
Theo hai người đều tiến vào Khai Thiên Cảnh, bọn họ cũng ít đi cơ hội đánh nhau, nhưng cũng không đại biểu hai người bắt tay giảng hòa, ngược lại là cừu hận tích lũy theo thời gian càng ngày càng sâu.
– Đánh nhau thì đánh nhau, còn nói linh tinh, thật không giống nam nhân!
Tiêu Vũ Ngân gào to một tiếng, thực sự phát khởi công kích về phía Lưu Thanh Huyền.
Bành!
Lưu Thanh Huyền bị buộc như thế, chỉ có thể phản kích, trong khoảng thời gian ngắn kình khí tung hoành, làm cho mọi người chỉ có thể lui về phía sau.
– Dừng tay!
Đánh không được mấy chiêu, lại là một đạo thanh âm tràn đầy uy nghiêm vang lên, Nam Cung Trường Không xuất hiện, tách hai người ra.
Có Khai Thiên Cảnh người thứ ba ở đây, trận chiến này nhất định là không đánh nổi..
– Cũng là lão giao tình mấy trăm năm, cần gì vì một chút xíu chuyện nhỏ mà tổn thương hòa khí!
Nam Cung Trường Không trầm giọng, tứ đại lão tổ Khai Thiên Cảnh của Thiên Tinh Tông mặc dù cùng là tu vi Khai Thiên nhất trọng thiên, nhưng lấy chiến lực của Nam Cung Trường Không mạnh nhất, cũng chính là như thế, Hoàng đế của Hàn Thương Quốc mới do họ Nam Cung làm.
Cảnh giới giống nhau, nhưng chiến lực xê xích gấp trăm lần, không gian đan điền, phẩm chất võ kỹ, nắm giữ Thế, cũng là ảnh hưởng mấu chốt thắng bại.
– Vẫn là trở lại trên người tiểu tử này!
Nam Cung Trường Không chỉ về Chu Hằng.
– Nghe Lưu Duyệt hiền chất nói, người này cấu kết Phương gia của Thiên Nguyên Thành, ý đồ phản quốc, nếu như thẩm tra, phải nghiêm trị!
– Thật sự!
Lưu Duyệt vội vàng kêu lên.
– Ta tận mắt thấy, hắn và đại thiếu gia gì gì đó của Phương gia xưng huynh gọi đệ, nếu không Phương gia làm sao có thể dễ dàng thả ta rời đi như vậy! Khi đó Phương gia chính là có hơn bốn trăm cao thủ Sơ Phân Cảnh!
Vì cho Chu Hằng ngồi trọn vào tội phản quốc, Lưu Duyệt không chút do dự làm lớn thực lực của Phương gia gấp mười lần! Nếu không phải biết Thiên Linh Thành không có Ích Địa Cảnh, hắn khẳng định còn có thể thổi phồng thêm thực lực của Phương gia.
– Chu Hằng, Phương gia cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt, ngươi lại dám phản quốc?
Nam Cung Trường Không lành lạnh nói.
Thật ra thì, cho dù Chu Hằng phản quốc thật cũng không cần phải cường giả Khai Thiên Cảnh ra tay, nhưng ai bảo phía sau hắn còn có một An Nhược Trần, võ giả Ích Địa Cảnh dám công khai đối phó Chu Hằng ư, không sợ An Nhược Trần trả thù sao?
Vì vậy, Nam Cung Trường Không chỉ có thể tự thân xuất mã.
Thiên tài yêu nghiệt còn trẻ như vậy, nếu không để Nam Cung gia sở dụng, như vậy thì hủy diệt, tốc độ phát triển của tiểu tử này thật sự quá nhanh, nếu như có thể luôn luôn tiếp tục giữ vững như vậy, sợ rằng trong vòng mười năm là có thể có thực lực uy hiếp được Khai Thiên Cảnh!
Hắn vốn muốn cho Chu Hằng trở thành đá mài đao của Tỉnh Thiên, nhưng sau cũng là càng nghĩ càng không ổn, sự yêu nghiệt của Chu Hằng đã không phải là là Địa linh thể, Thiên linh thể có thể cân nhắc!
Phải lập tức hủy diệt!
Thêu dệt danh phản quốc, An Nhược Trần cũng chỉ có thể nuốt khổ, nếu không phục, Nam Cung Trường Không có thể cầu trợ Lãng Nguyệt Quốc, mời cường giả tới trấn giết An Nhược Trần!
Trọng tội phản quốc, thiên hạ cùng chung giết!
Chu Hằng cười nhạt một tiếng, nói:
– Ta vạn dặm xa xôi đi cứu một người ngu ngốc, lấy được không phải là tưởng thưởng, mà là cái danh phản quốc? Nam Cung Trường Không, ngươi còn chút hổ thẹn nào không? Đúng rồi, ta là được Nam Cung Hoành phái đi Thiên Linh Thành, muốn nói phản quốc cũng là Nam Cung Hoành chỉ điểm!
– Nói hưu nói vượn!
Sắc mặt Nam Cung Trường Không trầm xuống.
– Dưới chứng cớ vô cùng xác thực, ngươi còn muốn ăn nói bừa bãi, thật là hồ đồ ngu xuẩn! Nằm xuống cho lão phu!
Hắn ngang nhiên xuất thủ, đánh một chưởng về phía Chu Hằng.
Công kích giống nhau, nhưng một chưởng này của Nam Cung Trường Không!
Bành!
Âm thanh nặng nề vang lên, năng lượng cường đại ba động, tường rào bốn phía bị trùng kích nặng như vậy, nhất thời bể tan tành. Ở bên trong bùn đất tung bay, trước mặt của Chu Hằng lại xuất hiện một người, đúng là hắn xuất thủ đỡ được một kích kia của Nam Cung Trường Không.
Có thể đấu sức cùng Khai Thiên Cảnh, tự nhiên cũng chỉ có Khai Thiên Cảnh.
Thiên Quân Tử!
– Nam Cung, người này là đệ tử của lão phu, ngươi dám động một sợi tóc của hắn, lão phu liền giết trên dưới cả nhà ngươi!
Thiên Quân Tử dùng giọng nói bình thản mà nói, nhưng mùi máu tươi trong đó cũng là mười dặm có thể nghe.
Khai Thiên Cảnh nhất ngôn cửu đỉnh, cũng không phải đùa giỡn, lời thề chính là bản tâm, không tuân thủ bản tâm, đạo tâm ở đâu?
Nam Cung Trường Không căm tức nhìn Thiên Quân Tử, nắm chặc hai đấm.
Tứ đại Khai Thiên Cảnh của Thiên Tinh Tông, lấy chiến lực của Nam Cung Trường Không mạnh nhất, mà Thiên Quân Tử là người tiếp theo, mặc dù kém mấy phần, nhưng là sẽ không quá nhiều.. Chẳng qua là Thiên Quân Tử không có con nối dõi, nhất mạch lộ ra vẻ tương đối vắng lặng.
Thực sự động thủ, không có mười ngày nửa tháng hắn đừng mơ tưởng đánh giết Thiên Quân Tử, nhưng đối phương muốn đánh thì đánh, muốn chạy thì bỏ chạy, cũng không cố kỵ chút nào, có thể so với võ giả tán tu!
Huống chi bất kể thắng thua, thiệt này cũng là thực lực của Thiên Tinh Tông!
Đầu óc của Nam Cung Trường Không còn không có nóng lên đến loại trình độ này, Thiên Tinh Tông là căn cơ của Nam Cung gia, chỉ có Thiên Tinh Tông cường thịnh suy, mới có thể bảo vệ cơ nghiệp vạn năm của Nam Cung gia! Vì vậy, hắn quyết định nhịn xuống khẩu khí này.
– Cạc cạc, hiện tại hai đấu hai, Lưu Thanh Huyền, chúng ta đánh lại một trận!
Tiêu Vũ Ngân khơi mào trận chiến lần nữa, phát khởi công kích về Lưu Thanh Huyền.
– Ngươi kẻ điên này!
Lưu Thanh Huyền nổi giận gầm lên một tiếng, cũng là không thể không chiến.
Chu Hằng lại là lành lạnh cười một tiếng, phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ, cho dù là cường giả Khai Thiên Cảnh cũng là không cách nào ngăn cản, trong nháy mắt hắn hiện ra phía sau Lưu Duyệt, bàn tay to trực tiếp nắm lấy cổ đối phương.
Ở trước mặt Thế Cảnh, Lưu Duyệt nào có nửa phần đường sống để chống cự, trực tiếp bị Chu Hằng nâng lên như chó chết.
– Lão thất phu, ta nói rồi, ngươi đánh ta một chưởng, ta liền bẻ gãy một chi của con của ngươi! Ta, nói được là làm được!
Chu Hằng bắt được cánh tay phải của Lưu Duyệt, chợt vặn một cái.
– A!
Lưu Duyệt nhất thời phát ra một tiếng hét thảm, nguyên cả cánh tay đang sống bị xé đứt ra.
Cái này!
Đừng nói mấy người Thi Vũ Lạc thấy vậy ánh mắt đã dại ra, cho dù là tứ đại cường giả Khai Thiên Cảnh như Nam Cung Trường Không cũng là hơi chậm lại, tiểu tử này thật đúng là dám a!
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 137: Nhất Ngôn Cửu Đỉnh!