Trì Tả đang cảm giác có chút hoài niệm, ai ngờ ngẩng đầu lại nhìn thấy khuôn mặt kia, chỉ thấy cảm xúc hiền hòa lập tức bay biến không còn tăm hơi, thậm chí còn giật mình cảm giác bị đùa bỡn, lập tức trầm mặc.
Trì Hải Thiên không biết Trì Tả đang nghĩ gì, định trò chuyện hỏi han vài câu, chỉ là máy truyền tin bỗng vang lên âm thanh báo hiệu ngắn ngủi, mở ra xem, thuộc hạ nói họ đã tỉnh, sau đó bắt đầu nghe họ báo cáo, tiện thể bố trí đơn giản, mặc dù giọng nói bình tĩnh, nhưng lại có vẻ rất khí phách, còn mang theo sự đường hoàng, toàn thân bỗng có thêm một chút nhuệ khí.
Trì Tả yên lặng nhìn qua, cảm thấy càng nhìn thì ông nội trong trí nhớ càng mơ hồ, mãi cho đến khi Trì Hải Thiên ngừng trò chuyện, cậu vẫn không thể khôi phục lại từ nỗi đau thương khổng lồ này.
Bạch Thời cũng nhìn chằm chằm bằng khuôn mặt vô cảm, nghĩ thầm, nếu không phải cậu từng đọc tư liệu và biết lão đầu không đơn giản, chắc cậu sẽ nghi ngờ tất cả những gì trước mắt là giả, có điều cậu biết rất có thể lão đầu sở hữu tinh thần lực cấp S, gene cũng không kém, chắc chắn dung mạo rất xuất sắc, cho nên đây là hàng thật rồi.
Trì Hải Thiên đóng máy truyền tin, thấy hai oắt con này lại nhìn mình chằm chằm, đành hỏi: “Sao?”
Trì Tả lắc đầu quầy quậy. Bạch Thời giãy dụa vài giây, lấy ra một tờ mặt nạ da người nhân tạo, thăm dò: “Đã rửa sạch rồi… Ngài có lấy lại không ạ?”
Trì Hải Thiên bình tĩnh từ chối: “Không cần.”
Bạch Thời và Trì Tả gần như thở dài cùng một lúc.
Trì Hải Thiên: “…”
Phi thuyền nhanh chóng rời khỏi khu vực trống rỗng này, dần dần tới chòm sao có người, trong khoang thuyền đã chuyển thành hình thức ban đêm, mặc dù Bạch Thời là người cấp song SS, nhưng trước đó bị đại ca giày vò quá sức, lại bay thẳng tới đây không nghỉ ngơi, dù sao cũng hơi mệt mỏi. Trì Tả đã trải qua mấy lần thay đổi tâm trạng cũng mệt mỏi, lúc này nghe Trì Hải Thiên phải mấy giờ nữa mới đến, hai người liền đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Trì Hải Thiên đã ngủ một giấc nên không buồn ngủ, dứt khoát đi vào khoang điều khiển.
Tống Minh Uyên đang ngồi ở ghế lái chính, nghe được âm thanh thì bình tĩnh liếc nhìn ông, gật đầu coi như chào hỏi. Thời điểm hai năm trước Trì Hải Thiên âm thầm tìm kiếm Bạch Thời cũng đã nhận ra đây chính là Tam Thiếu lúc trước, không xa lạ gì với người này, tùy tiện tìm nơi ngồi xuống.
“Nghe Ân Kiệt nói cậu và A Bạch đang hẹn hò?”
“Vâng.”
“Phải đối tốt với nó.”
“Cháu biết rồi.” Tống Minh Uyên nhìn ông, “Lần này ông tìm cậu ấy là muốn nói về chuyện của Trọng Huy?”
Trì Hải Thiên biết quan hệ giữa Tống Minh Uyên và Lam không tệ, đối với việc nghe được cái tên này từ miệng anh cũng chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ từ tốn nói một tiếng coi như chấp nhận. Tống Minh Uyên lại liếc nhìn người này, anh cảm giác sự việc không hề đơn giản như vậy, chỉ là dù anh không muốn Bạch Thời bị cuốn vào mấy chuyện phức tạp nguy hiểm, nhưng cũng hiểu sự quan trọng của người này đối với ngốc manh, đành phải đi được bước nào hay bước ấy.
Tống Minh Uyên trầm ngâm suy nghĩ, thu ánh mắt lại.
Căn cứ của Trì Hải Thiên ở trên một hành tinh nhỏ tầm thường, vị trí địa lý không tốt, kinh tế phát triển hơi lạc hậu, rất nhiều công trình vẫn chưa hoàn thiện, đã vậy bến cảng không quản lý nghiêm ngặt, khiến điều kiện trị an khá kém, có điều nếu so sánh nơi này với sao Mê Điệt thì vẫn bình thường lắm, Bạch Thời tỏ vẻ rất bình tĩnh.
Căn cứ được xây ở ngoại thành, chiếm diện tích rất lớn, đối với bên ngoài thì đây là một công ty lính đánh thuê.
Thời điểm họ tới là sáng sớm, lính đánh thuê đang huấn luyện ở thao trường, nhìn thấy họ thì không khỏi tò mò ngó sang, sau đó phát hiện lão đại ma quỷ đang đứng bên cạnh một thiếu niên cực kỳ tinh xảo, hơn nữa mấy người khác có dáng vẻ không tệ chút nào, hai mắt lập tức sáng ngời, bắt đầu suy đoán thân phận của họ.
Mấy người không để ý tới ánh mắt xung quanh, nhanh chóng vào trong nhà, đầu tiên là ăn điểm tâm, sau đó Trì Hải Thiên dặn cấp dưới sắp xếp chỗ ở cho họ, rồi bảo họ nghỉ ngơi xong nhớ đi dạo xung quanh một chút, bản thân ông thì đi xử lý công việc, sau đó mới gọi Bạch Thời và Trì Tả vào thư phòng. Trì Hải Thiên nhìn hai người: “Về chuyện của ta, chắc các con có rất nhiều lời muốn hỏi.”
Hai người không đáp, coi như đồng ý.
Vì vậy Trì Hải Thiên kể sơ qua về khu vực nòng cốt tại đế đô của thời kỳ văn minh một lần, lạnh nhạt nói: “Đây chính là tổng bộ của Trọng Huy, ban đầu tổ chức chiếm lấy lục địa kia với mục đích nghiên cứu di tích, dự định dùng đa số thành quả cho nghiên cứu khoa học và dân sinh, nhưng con người đều có dục vọng, chẳng bao lâu đã có một bộ phận đi trệch khỏi ý muốn ban đầu.”
Bạch Thời không nhịn được mà hỏi: “Muốn thống trị vũ trụ ạ?”
Trì Hải Thiên liếc cậu một cái, gật đầu, nói tiếp: “Khu vực nòng cốt có bản đồ vũ trụ thời kỳ văn minh, thông qua việc tra tìm tài liệu và thí nghiệm mô phỏng, họ có thể đoán ra vị trí đại khái của di tích, nếu mang về được thì mang về, không thì sẽ lấy thiết bị và tài liệu, cứ như vậy, càng ngày tài nguyên ở tổng bộ càng nhiều, ngoại trừ một cơ giáp nằm trong tay hoàng thất, thì cả bốn cơ giáp cao cấp còn lại của thời kỳ năm minh đều nằm tay Trọng Huy, sau đó… Họ phát hiện có cơ giáp thứ sáu với cấp bậc cao hơn.”
Bạch Thời đã hiểu: “Lục Việt.”
“Phải, chuyện này khiến suy nghĩ kia của họ càng mãnh liệt hơn, cũng càng ngày càng thấy mình nên đứng trên người khác.” Trì Hải Thiên trần thuật, “Nhưng đây không phải là cái ta muốn nhìn thấy, cho nên có một ngày ta xông vào phòng thí nghiệm cướp cơ giáp thứ sáu kia đi, chỉ là ta biết bọn họ chưa từ bỏ.”
Bởi vậy ông đã nghĩ cách tìm một người có thể điều khiển Lục Việt để giúp ông đúng không hả? Bạch Thời sâu sắc cảm thấy mấy việc như cứu vớt vũ trụ này nọ, quả là trách nhiệm mà nam chính phải gánh vác. Cậu yên lặng nhìn Trì Hải Thiên, hơi tò mò: “Ở trong Trọng Huy, ngài là…”
“Ta là một trong bốn vị trưởng lão của Trọng Huy.” Trì Hải Thiên biết Bạch Thời muốn hỏi điều gì, liền trả lời trước, sau đó dừng lại vài giây, “Cả bốn chúng ta đều là người cấp song S.”
Bạch Thời và Trì Tả lập tức rùng mình.
Thời điểm Bạch Thời quay về phòng, Tống Minh Uyên vừa tỉnh ngủ, thấy cậu trở về thì vươn tay về phía cậu. Bạch Thời cầm lấy, bò lên giường yên lặng làm tổ. Tống Minh Uyên kéo bạn nhỏ này vào trong lòng: “Nói những gì?”
“Là một vài chuyện về Trọng Huy.”
Tống Minh Uyên nắm chặt cái cằm của Bạch Thời hôn một chút: “Không có cái khác?”
Bạch Thời lắc đầu: “Còn có cái gì… Đúng rồi, cơ giáp màu đỏ trong tay lão đầu là cơ giáp thời kỳ văn minh, chính là một trong năm cơ giáp cao cấp lợi hại nhất đó.”
Tống Minh Uyên từ chối cho ý kiến về xưng hô “lão đầu”, nhớ tới hình ảnh anh thấy khi vừa đến nơi, nói: “Anh nhớ ông ta dùng cơ giáp màu xanh.”
“Ừm, có lẽ là ổng không muốn đối phương nhận ra thân phận của mình?” Bạch Thời phỏng đoán, “Em nghe lão đầu nói ổng định ở Phỉ Tây cơ, nhưng có chuyện phải xử lý nên mới tới đây một thời gian, sau đó biết tin em xuất hiện nên mới tiện đường muốn gặp, một thời gian ngắn nữa ổng sẽ phải trở về.”
Tống Minh Uyên ừ một tiếng, sau đó hơi khựng lại, anh rũ mắt nhìn Bạch Thời, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.
Trì Hải Thiên phải tới Phỉ Tây.
Mà ở Erna, hình như còn thiếu một người phụ trách có thực lực ngang bằng.