Lần trước ở thung lũng Cửu Âm, Kim Thân đã trực tiếp hấp thụ một nửa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, đến hiện giờ vẫn còn tồn trữ trong nội thể, để dùng vào lúc đột phá Chân Nguyên cảnh.
Vậy mà không ngờ hôm nay Kim Thân lại hút luôn cả tên nhân kiểm đó vào.
Tuy Dương Khai cũng biết Kim Thân có thể thu nạp mọi năng lượng khác tính dương, nhưng không ngờ, đến hồn phách của con người nó cũng có thể hấp thụ.
Hồn phách của cường nhân cũng là một loại năng lượng, một loại năng lượng cực kỳ bổ ích! Đối với Kim Thân, nhân kiểm này quả chỉ là một mâm thức ăn. Chỉ có điều mâm thức ăn này vẫn chưa làm xong, phải để Chân Dương nguyên khí thối luyện qua thì mới hấp thụ được.
Tâm niệm vừa động, không để ý tới lời cầu xin của nhân kiểm, Dương Khai lặng lẽ vận hành Chân Dương Quyết.
Dưới sự lôi dẫn của Chân Dương Quyết, nhân kiểm cuối cùng cũng thoát khỏi Kim Thân. Chưa kịp vui mừng, lão liền phát hiện mình vừa rơi vào trong một nguồn năng lượng tinh thuần nóng khốn cùng.
Tiếng kêu la thảm thiết lập tức vang lên:
– Ngươi đang làm gì vậy? Mau dừng lại, đừng mà!
Dương Khai vừa có nhất cử này, lão đã biết Dương Khai định làm gì.
– Thiếu hiệp, đừng làm vậy, nếu cứ thế này lão sẽ bị luyện hóa mất.
Dương Khai không có động tĩnh gì, Chân Dương Quyết liên tiếp vận hành. Thời gian trôi qua, tiếng kêu đó càng lúc càng yếu ớt, đến cuối cùng thì nhỏ đến mức không nghe được.
Nhưng từ đầu đến cuối, lão vẫn luôn mồm xin tha, chưa dám có nửa phần mạo phạm.
Phỏng chừng cũng đủ rồi, Dương Khai mới ngưng Chân Dương Quyết lại, đưa lão trở về trong Kim Thân.
– Đa tạ… ơn không giết… của thiếu hiệp.
Mãi một lúc sau, giọng nói đó mới hồi phục chút nguyên khí, run rẩy tạ ơn.
Hiện tại, lão như một thiếu nữ bị một trăm tám mươi tên trai tráng xoay vần, yêu ớt đến suy tàn.
– Ta không giết ngươi, thì được lợi gì? Dương Khai điềm đạm hỏi.
Sự tồn vong của nhân kiểm chỉ nằm trong một ý niệm của mình.
Nhận ra được điều này, Dương Khai biết mình phải trù tínhmột chút.
Thật ra, Dương Khai không hề có ý định giữ lão lại, tuy tiếp xúc chưa lâu, nhưng Dương Khai cũng nhìn ra được, người này sinh tiền không tà thì cũng ma, công lực của hắn còn thấp, giữ lại lão chỉ lợi bất cập hại. Song, ngoài luyện hóa lão ra, thì Dương Khai chẳng biết dùng cách nào khác để tiêu diệt lão.
Nhưng một khi luyện hóa lão, Kim Thân sẽ hấp thu lão vào, đồng nghĩa với việc ngấu nghiến linh hồn của một con người. Chỉ nghĩ vậy thôi, Dương Khai đã thấy hơi ghê tởm rồi.
– Lợi ích? Có có có!
Lão vừa nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Khai, liền vội vàng đáp lại.
– Nói ta nghe xem! Dương Khai vẫn ung dung.
– Không biết… Thiếu hiếp ngài muốn có những lợi ích gì?
Nhân kiểm hỏi dò.
– Hả?
Dương Khai hục hặc.
Nhân liểm không khỏi run rẩy, vội vàng nói: –
– Thiếu hiệp chớ hiểu lầm, lão đã chết nhiều năm rồi, sau đó bị phong ấn tại nơi này, cho đến cách đây mấy ngày mới tỉnh dậy, nên không nhớ rõ chuyện trước kia. Ngài cho lão suy nghĩ thêm, lão chắc chắn sẽ mang đến lợi ích cho ngài.
Dương Khai trầm mặc không nói gì, thầm biết câu nói này của lão là thật.
Sau một hồi lâu, lão mới vui vừng nói:
– Đúng rồi đúng rồi, công lực hiện tại của thiếu hiệp… e hèm, không cao, nên tu luyện ít võ kỹ phòng thân. Lão đã nhớ ra một vài võ kỹ uy lực rất lớn.
– Hả?
Dương Khai không khỏi hứng thú, ngồi ngay ngắn lại rồi nói:
– Có những cái gì thì nói rõ ra đi, nếu ta hài lòng thì sẽ tha mạng cho ngươi !
Nghe được câu này, nhân kiểm bất giác nhẹ nhõm hơn nhiều, lão vội nói:
– Chắc chắn sẽ làm thiếu hiệp hài lòng, võ kỹ của lão thấp nhất cũng thuộc Huyền Cấp đấy.
Hơi thở Dương Khaikhông khỏi dồn dập.
Võ kỹ phân theo cấp bậc, từ dưới lên trên là Phàm Cấp, Địa Cấp, Thiên Cấp, Huyền Cấp, Linh Cấp, Tháp Cấp, mỗi cấp bậc phân ba hàng hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm. Võ kỹ Huyền Cấp, cả triều đại này e chẳngcó đến mấy bộ.
Trước đó vài ngày, Dương Khai cùng bọn Lam Sơ Điệp vào sinh ra tử, lao lực tâm tư, mà mỗi người chỉ lấy được một võ kỹ Địa Cấp, chỉ vậy thôi, cả năm người cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Huyền Cấp,còn cao hơn Địa Cấp đến hai bậc.
Nhận ra được khát vọng của Dương Khai, nhân kiểm cũng thư giãn hơn, lão biết chỉ có làm Dương Khai hài lòng thì lão mới được sống.
Không chần chừ thêm, lão chậm rãi nói:
– Có một võ kỹ, tên là Phệ Tâm Ấn.
Dương Khai nhíu mày, cái tên này nghe cứ quái quái thế nào.
– Tu luyện khá đơn giản, lấy trái tim của đứa bé dưới mười tuổi, mồi ngày ăn ba miếng, luyện hóa máu trong đó, sau một trăm ngày sẽ có chút thành quả. Người nào trúng phải Phệ Tâm Ấn, tim gan sẽ vỡ nát, một chiêu là chết!
Lão kể rành rọt phương pháp tu luyện của võ kỹ này ra, giọng nói dương dương tự đắc.
Dương Khai nghe xong, sắc mặt trở nên khó coi.
– Đổi cái khác!Không đợi lão nói hết uy lực của bộ võ kỹ này, Dương Khai liền cắt lời.
– À, còn có một bộ võ kỹ, tên là Hoa Lạc Hồng!
Dương Khai khẽ gật đầu, cái tên này nghe còn được, có chút tình thơ ý họa.
Nhân kiểm cười hì hì: “-
– u luyện cũng rất đơn giản, có điều phải giao hợp với trinh nữ, cùng lúc đó vận chuyển tâm pháp để luyện hóa một giọt máu rơi, phối hợp cùng tinh khí toàn thân nữ tử này. Võ kỹ này nếu có điều kiện phù hợp, sẽ luyện rất nhanh. Hơn nữa, nữ tử dùng để luyện công có công lực càng cao thì tốc độ tu luyện càng nhanh. Đại khái chỉ cần một trăm người là có thể luyện xong. Lão thấy thiếu hiệp mạnh mẽ uy vũ, một đêm ngự mười người cũng thừa sức, nói cách khác, chỉ cần mười ngày, thiếu hiệp sẽ luyện xong Hoa Lạc Hồng.
Sắc mặc Dương Khai xám xịt, lạnh lùng nói:
-Đấy chẳng phải là lấy âm bổ dương sao?
– Dạ dạ dạ, thiếu hiệp minh giám, chính là lấy âm bổ dương.
– Đổi cái khác!
Nhân kiểm buồn rầu, bất đắc dĩ nói:
– Còn một võ kỹ tên là Hoan Hỉ Quyền…
– Đổi!
– Đổi tiếp!
Nhân kiểm bắt đầu hoảng sợ, nếu lão mà có thực thể, thì chắc lão đã nhầy nhụa mồ hôi trên trán rồi. Những võ kỹ mà lão vừa kể, không có cái nào phù hợp với yêu cầu của Dương Khai.
Tất cả đều là những võ kỹ tà ác cùng cực, phải dùng đến thủ đoạn bất thường, táng tận lương tâm, đáng bị trời tru đất diệt mới có thể tu luyện.