– Người đâu!
Nghe thấy nàng gọi người hầu từ ngoài đi vào. Thanh Ly dặn họ đủ điều từ bốc thuốc cho đến sắc ra bát cho hắn sau đó nói ra những điều tối kỵ của Tiêu Dạ Thần và kêu họ phải cẩn thận không được để người ngoài biết. Đoán chừng chút nữa Dương Nhất với Hạ Kì sẽ đến đây nên nàng cũng không cần phải bận tâm. Có điều chút nữa nàng quên mất còn một nhân vật nữa…
– Ra đi…Thư Nhiễm! Ta biết cô đang ở đây.
Thanh Ly đi về phía chiếc bàn được kê ở gần cửa sổ ngồi xuống uống một ngụm trà vừa đi vừa nói. Giây sau một thiếu nữ mặc y phục của cung nữ bước ra Thư Nhiễm cung kính hành lễ.
– Thần xin chúc mừng bệ hạ hồi phục kí ức và tu vi.
Hoá ra ngay từ đầu cô ấy đã biết nàng chính là Yêu Vương chủ nhân của mình nên ngay khi mới đến đây nghe nàng giới thiệu Thư Nhiễm không tỏ ra bất ngờ hay ngạc nhiên gì quá mà rất nhiệt tình hỏi tên Thanh Ly. Mọi chuyện cứ như đã được an bài sẵn nhỉ… Nàng chỉ cần chờ nó đến.
………………….
Nói ra lần gặp mặt nhau ở phàm giới có lẽ là một cái duyên. Trong lúc đi du ngoạn ở phàm giới Thanh Ly đã nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ một con hẻm vắng. Khi đến nơi nàng phát hiện thấy có đám trẻ con ăn mặc rách rưới đang túm tụm vây quanh một cô bé nhỏ tuổi hơn. Bé con kia có gương mặt xinh xắn đáng yêu đến mê hoặc người khác đến nỗi mấy vết bẩn trên mặt không thể che đi nước da trắng như tuyết.
Cãi nhau một hồi hoá ra là dành vài cái bánh bao cô bé xinh xắn kia vừa xin được. Lũ nhóc thấy đứa bé không chịu giao đồ thế là giở thói ỷ lớn hiếp yếu. Nhưng điều bất ngờ nhất mà Thanh Ly nhìn thấy chính là cô bé mang gương mặt yếu đuối nhu nhược kia thực chất là một đoá hắc liên. Nó trừng mắt nhìn bọn họ rồi lao lên đánh nhau một trận.
Cuối cùng cô bé chỉ bị xây xát vài chỗ nhưng còn đám nhóc kia có đứa bị cào chảy máu có đứa thì bị đá đập vào đầu vừa khóc vừa kêu mẹ ơi. Máu của chúng đã giây vào bộ xiêm y màu nâu rách rưới làm bộ đồ lem luốc. Đợi khi lũ trẻ đi xa cô bé kia mới định thần được đồ đã bẩn nên lúng túng lau chùi. Lau mãi cho đến khi máu lem nhem ra tay khắp người bốc mùi tanh nhóc con mới ngồi dựa vào tường ngồi khóc.
Khi nãy đánh người ta rất hùng hổ mà giờ lại yếu ớt như mèo con. Nàng tiến đến trước mặt cô bé đưa tay nói.
– Này cô bé! Có muốn đi theo ta không?
Thật kì lạ! Ngay khi nhìn thấy nàng cô bé có hai bím tóc nhỏ trông rất đáng yêu kia lại nắm lấy tay nàng đòi bế. Sau đó nàng đưa bé con đó về yêu giới dạy dỗ nuôi dưỡng rồi đặt tên cho nó là Thư Nhiễm hy vọng sau khi lớn vẻ ngoài mềm mại sẽ là lớp ngụy trang tốt để hoàn thành được việc lớn. Chỉ là mấy tháng qua nàng ta ngụy trang rất tốt đến nỗi nàng không có một sự nghi ngờ hay phòng bị nào.
………………….
– Thư Nhiễm cô cũng vất vả rồi! Ở đây không có ai bỏ lớp mặt nạ kia ra rồi ngồi xuống đây.
Nàng liếc qua một cái rồi vẫy tay kêu Thư Nhiễm ngồi xuống ghế bên cạnh. Nàng ta đáp một câu vâng rồi đưa tay lột lớp da đã hoạ bì ra. Khuôn mặt tuyệt mĩ dần hiện ra hai hàng lông mày hơi cong nước da trắng mịn cùng đôi môi hồng căng mọng.
Cả người Thư Nhiễm toát lên vẻ đẹp của một tiểu bạch liên yếu đuối lại vô cùng mỏng manh dễ vỡ khiến nam nhân nào nhìn thấy cũng muốn phạm thượng. Sắc đẹp của bé con này cũng quá thượng thừa rồi nếu để tên hoa tặc Lãnh Tử Hiên kia thấy chắc nàng ta sẽ bị cuỗm đi mất.