Mặt trời lên ba cây sào, Hoàng Thử cưỡi một con ngựa lớn màu mận chín phi như bay trên đường, áo bào màu thiên thanh thi thoảng bị gió thổi tung, tuy nói trông bề ngoài xấu xí, nhưng thay trang phục thư viện cũng có vài phần quý phái, nhất là con ngựa phía dưới, nhìn một cái là biết tuấn mã trăm chọn một, không phải người bình thường có thể sở hữu.
Bao ngày tương tư giống như có dao không ngừng cắt trái tim nóng bỏng của hắn, nạn dân lui tới hai bên đường chẳng hề có trong mắt, thêm vào hiện giờ suốt ngày ở cùng với những quý nhân, há có thể đóng giả lưu dân làm chuyện xấu với bọn họ như trước kia.
Ưu việt tuyệt đối về tâm lý khiến hắn càng nóng lòng muốn gặp phụ nhân bán rượu nếp kia.
Ngựa lướt như bay qua Tân Phong, Hoàng Thử ta chẳng qua chỉ muốn ăn một bát rượu nếp, chẳng dễ như trở lòng bàn tay sao.
Liễu ở Tế Liễu doanh nhiều tới phát bực, hàng vạn cành liễu buông xuống che tầm nhìn, ngựa phí dưới dường như hiểu được tâm tư của hắn, tăng tốc liên tục, cuối cùng đã tới chợ Tân Phong. nguồn TruyệnFULL.vn
Người đi lại trên đường rõ ràng vắng hơn trước nhiều, tiếng chào hàng í ới cũng thưa thớt, quán thứ ba dưới cây đại thụ không thấy phụ nhân đầy đặn kia, chỉ có mấy con chim sẻ đang tìm thức ăn.
– Chủ quán, cái quán bán rượu nếp kia đi đâu rồi?
Hoàng Thử nghe ngóng chủ tiệm tạp hóa bên cạnh:
– Gặp thiên tai, Anh Nương là quả phụ không còn đường làm ăn, đành mang nữ nhi nương nhờ mẹ đẻ ở với ca ca, ngài là người quen cũ của Anh Nương?
Chủ quán tóc trắng là người hay chuyện:
– Đúng thế, trước kia ta thường hay tới đây ăn rượu nếp, không ngờ hôm nay lại không có, mất hết cả hứng. Ta lại khoái cái món này, không ăn lòng cứ ngứa ngáy, định mời Anh Nương tới nhà làm trù nương, chủ quán thấy được không?
Hoàng Thử là tay lọc lõi giang hồ, biết không thể hỏi rõ, đành đi đường vòng, còn về phần An Nương tới nhà làm lão bà hay trù nương thì là chuyện của hắn rồi:
– Chuyện này tốt quá, nhà mẹ đẻ Anh Nương ở ngay cổng chợ, cũng chẳng phải là nhà giàu có gì, ngài đợi một chút, để lão bảo tiểu tử trong nhà đi gọi một tiếng, hai mẹ con cô ấy sắp tuyệt đường rồi, nhất định sẽ nhận lời tới nhà ngài làm trù nương.
Chủ quán luôn mổm nói không ngớt, gọi nhi tử nhà mình đi tìm Anh Nương:
Hoàng Thử vui sướng sắp bay lên rồi, chuyện quả nhiên giống như suy nghĩ của mình, Anh Nương là quả phụ, còn về phần có thêm đứa bé căn bản không là gì, có trâu lại có nghé, có gì không hay, trước kia nằm mơ cũng muốn có nha đầu, chỉ sợ giống mình thì hại đứa nhỏ, giờ Anh Nương có một đứa. Ông trời giúp ta rồi.
– Khách quan, khách quan….
Chủ quán gọi hai tiếng mới lôi được Hoàng Thử từ mộng đẹp tỉnh lại:
Lau nước dãi, Hoàng Thử cúi mình thật sâu thi lễ với chủ quán, làm chủ quán bối rồi.
– Khách quan, vì sao đa lễ như thế?
Chủ quán kỳ lắm, chẳng bao giờ thấy quái nhân như thế này:
– Mỗ bồi lễ ở đây không phải vì chuyện gì khác, mà vì vừa rồi lừa lão nhân gia, mỗ họ Hoàng tên Thụ, chính là Thụ trong đại thụ, hiện giờ nhậm chức ở Ngọc Sơn thư viện, tiền lương mỗi tháng cũng có một quan, nói ra không phải đại hộ nhân gia, nhưng cũng không lo ăn mặc, chưa từng thành thân. Đầu năm nay vô ý đi qua nơi này, không sợ lão nhân gia chê cười chứ, mỗ thấy Anh Nương là đi không nổi nữa, muốn cầu thân, vừa rồi chỉ là cái cớ, mong lão nhân gia thứ lỗi.
Cả đời này Hoàng Thử chưa bao giờ nói chuyện văn vẻ như vậy, nói liền một đống xong thì đầu toát mồ hôi:
Chủ quán thấy thế thì cười cười phá lên, không kiềm lại được, Hoàng Thử cũng cười ngốc ngếch, làm người qua đường ghé mắt nhìn.
– Thấy ngươi lâu rồi, ăn rượu nếp ở quán của Anh Nương mấy tháng, lần nào cũng ăn vài bát, còn ngồi hai canh giờ, ngươi hỏi xem người buôn bán trên đường này có ai không biết ngươi có ý với Anh Nương? Ngươi tưởng rằng ai lão phu cũng nói nơi ở của Anh Nương cho à? Hai tháng qua ngươi không tới, lão phu thấy tiếc thay cho Anh Nương, tưởng đã lỡ một mối nhân duyên tốt, hôm nay ngươi vừa tới, lão phu đã định hỏi, ai ngờ ngươi lại nói ra, ôi ôi, cười chết mất.