Giai Mộng Kỳ nhất định phải có cho bằng được.
———
______
Khương Tình phong thái đi đứng ưu nhã nhẹ nhàng chậm chạp bước ra khỏi Nam Cung gia, đáy mắt ôn nhuận dần dần trầm tĩnh, một lúc sau, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Ánh đèn rực rỡ xuyên qua rèm mi dài như cánh phượng của Khương Tình, tia sáng hắt vào bộ lễ phục lịch lãm màu nguyệt nha, dường như cũng không thể xua tan tầng sương mù bao phủ toàn thân nữ nhân ấy.
Rõ ràng ánh sáng vô cùng mỹ lệ, người rõ ràng là ấm áp như ngọc, mà lúc này thoạt nhìn như đặt trong bóng tối, âm u lại vô hạn tàn khốc.
Ba năm qua, cô nghĩ rằng mình đã học được cách ẩn nhẫn, khắc chế cảm xúc, kiên nhẫn chờ đợi, khiến cho mình mọi việc không vội không nóng nảy, không buồn không giận, nhưng những thứ này một khi gặp phải Hạ Nhi, toàn bộ hóa thành tro bụi.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt nữ nhân mà mình yêu đến tận xương tuỷ kia, chỉ trong phút chốc toàn bộ sức lực và cố gắng bao lâu nay đều giống như bọt biển, tan vỡ không còn lại chút gì, yêu một người lại yêu đến khắc sâu vào tâm khảm, yêu đến đau lòng, yêu đến không thể nào khống chế bản thân.
Thế nhưng trong mối tình này, giống như chỉ có cô vì nó mà đau đớn, nữ nhân cô yêu lại có thể tàn nhẫn rời bỏ cô đi lâu đến như vậy, cô kiên nhẫn đợi, sống trong nỗi đau dằn vặt cùng tâm như tro tàn mà đợi.
Đến khi kiên nhẫn đường như đã bị mài mòn hết sạch, trong lòng điên cuồng có một tâm ma nói với mình rằng.
Nữ nhân ấy —— không cần cô nữa.
Nỗi sợ hãi cùng bất an không ngừng lấn áp đi mọi sự bình thản, nuốt chửng đi sự tự tin cùng tín nhiệm của cô, giống như một con ác quỷ không ngừng nói bên tai.
Khương Tình —— Hạ Nhi chính là không còn yêu cô. Sẽ vĩnh viễn mãi mãi không trở về bên cô nữa.
Buồn cười làm sao chứ?
Một người nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay như cô, lại không thể nắm chắc được tâm tư của nữ nhân mình yêu, để rồi lâm vào ma chướng.
Dưới ánh đèn rực rỡ ngoài cổng lớn Nam Cung gia, màu vàng nhạt chiếu rọi trên mặt, ánh sáng ấm áp bao trùm lấy thân hình nữ nhân lạnh lùng tựa băng tuyết, Khương Tình thu hồi tầm mắt, bỗng nhiên cười một tiếng.
Khương Tình chậm rãi đưa tay lên, trên đôi găng trắng muốt nhuốm đầy máu tươi, lại dùng tay kia chậm rãi kéo găng ra, bàn tay thon dài tinh xảo, khớp tay cân xứng rõ ràng, máu thịt lẫn lộn, miểng ly ghim sâu vào lòng bàn tay toả ra ánh sáng lành lạnh, làn da trắng nõn mềm mại tựa bạch ngọc hoàn mỹ nhất.
Dưới ánh đèn, chiếc nhẫn lấp lánh toả ra ánh sáng nhàn nhạt trên ngón tay áp út thon dài, xinh đẹp kỳ ảo, tươi đẹp lại giống như một minh chứng cho tình yêu ba năm trước, ánh sáng ấy vĩnh hằng không thể mất đi, cho dù có che đậy hay phủ một lớp sương mù qua năm tháng.
Thân hình Khương Tình bỗng nghiêng qua, lung lay như sắp đổ, bàn tay đưa lên ôm lấy ngực.
Lam Tinh từ bên cạnh nhìn thấy, lập tức nhanh chóng chạy tới, giọng nói nồng đậm lo lắng bất an:
“Khương Tình! Cô không sao chứ?”
Khương Tình khẽ vươn đầu lưỡi, liếm lên khoé môi mỏng của mình, cảm nhận vị máu ngòn ngọt trong miệng, nhẹ nhàng cười, giọng nói như gió nhẹ lại tựa như mưa phùn:
“Tôi không sao.”
Lam Tinh đưa tay lên đỡ Khương Tình tới cửa xe, giống như trách cứ lại như bất mãn:
“Cô vì nữ nhân mà hành hạ mình đến mức này, đáng sao?”
Khương Tình ngồi vào trong xe, đợi Lam Tinh mở cửa xe trước bước vào, thanh âm lạnh lẽo không chút độ ấm vang lên:
“Lam Tinh! Chỉ cần tôi nghe cô nói một câu oán hận lần nữa. Tôi sẽ để cô trở về Lam gia. Cửa nhỏ Khương gia không chứa nổi đại phật như cô.”
Lam Tinh sợ hãi đến ngậm chặt miệng, không dám hé môi nói thêm gì nữa.
Khương Tình thản nhiên cúi đầu xuống, ánh mắt nâu sẫm nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, giọng nói xa cách lãnh đạm, mềm nhẹ tựa như trân châu được gọt giũa:
“Ngoài cô ấy ra! Trên đời này không có thứ gì đáng để tôi phải như vậy.”
Lam Tinh trầm mặc, khó khăn lắm mới mở miệng:
“Thật ra Hạ tiểu thư rất để ý cô, vừa nghe tin cô cố ý để lộ ra, đã lập tức trở về nước. Tại sao cô không làm hoà với Hạ tiểu thư chứ? Còn lạnh lùng với Hạ tiểu thư như vậy?”
“Cô cảm thấy tôi đang làm gì? Lam Tinh?”
Khương Tình lên tiếng, âm thanh vẫn không nghe ra tâm tình.
Lam Tinh im lặng một chút, sau đó như quyết tâm mở miệng:
“Tôi thấy cô bây giờ đang dày vò Hạ tiểu thư, cả hai đều mệt mỏi. Không phải sao?”
Khương Tình thấp giọng cười một tiếng, giọng nói trầm khàn, hàm xúc không rõ hỏi:
“Cô cảm thấy tôi và cô ấy, ai yêu ai nhiều hơn?”
Lam Tinh suy nghĩ một lúc, nhẹ giọng chắc chắn trả lời:
“Hạ tiểu thư yêu cô hơn.”
“Giỏi cho Hạ Nhi yêu tôi hơn!”
Khương Tình bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng nhợt nhạt, trầm trầm nặng nề, như trào như phúng.
Chỉ trong một tiếng cười đó, Lam Tinh liền sửng sốt, cô cảm thấy Khương Tình là một người quá lãnh tình, cao ngạo lại tôn quý, thiên tài tuyệt diễm, tài hoa hơn người, nữ nhân nhìn thấy đều không chủ động mà ngưỡng mộ yêu thích điên cuồng. Hạ tiểu thư cũng là nữ nhân, làm sao không yêu thích một người phong thái ưu nhã vân đạm phong khinh như Khương Tình được.
Chỉ là Lam Tinh chưa bao giờ nghe nữ nhân lãnh đạm cao quý như đứng trên đám mây kia cười tự giễu như vậy, dường như trong lòng có hàng vạn hàng nghìn tâm tình, đây vẫn là Khương Tình lạnh nhạt tự kiềm chế, cho dù trời có sụp đổ trước mắt, mặt cũng không đổi sắc, từ trước tới nay đều ra vẻ thong dong bình tĩnh đây sao?
“Lam Tinh! Hạ Nhi quay về nhìn thấy tôi trước mắt cô ấy ôn nhu với nữ nhân khác, lại chỉ im lặng bỏ đi, trong đôi mắt cô ấy tôi chỉ thấy sự chán ghét cùng buông xuôi vô cùng dễ dàng. Nếu đổi lại là tôi —— Lam Tinh! Tôi nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để kéo cô ấy trở về bên mình, cho dù là cách thức đê hèn khốn nạn nhất. Có chết cũng không buông tha cho cô ấy. Lam Tinh! Vậy ai yêu ai hơn?”
Giọng Khương Tình lãnh đạm nhàn nhạt, cảm giác không cao không thấp, lại vô hạn ưu thương.
Lam Tinh: “….”
______
Hàn Tịch đưa Hạ Nhi trở về phòng, sau khi cẩn thận chăm sóc cô một lượt, liền ngồi trên ghế sofa bên cạnh canh chừng, sợ nửa đêm Hạ Nhi lại phát sốt.
Hạ Nhi rất mệt mỏi, vừa nằm xuống đã ngủ đến mơ mơ hồ hồ, cũng may ba năm qua cô rèn luyện thân thể rất tốt, năng lực hồi phục lại không tồi.
Sáng hôm sau Hạ Nhi tỉnh lại đã không còn cảm giác khó chịu như hôm qua nữa.
Một bàn tay lành lạnh áp lên trán cô.
“Không sao nữa rồi.”
Giọng nói hơi khàn khàn xen lẫn một tia thở phào nhẹ nhõm.
Khuôn mặt Hạ Nhi trắng nõn, lông mi dài run rẩy, đôi mắt mờ mịt hơi nước dần mở ra.
“Hàn Tịch! Cô không ngủ sao?”
Hàn Tịch cười khẽ, thấp giọng dịu dàng:
“Tôi không sao.”
Hạ Nhi muốn ngồi dậy, tay chống lên trên giường.
Hàn Tịch nhanh tay đỡ lấy cô.
Hạ Nhi cười khẽ, giọng thấp đến không thể thấp hơn:
“Cô ngủ đi. Tôi khoẻ rồi.”
Hàn Tịch liếc nhìn cô, không đồng ý khàn giọng:
“Cô chuẩn bị đi. Tôi sẽ gọi bữa sáng cho cô.”
Hạ Nhi thở dài, chân mày nhíu lại trầm giọng trách móc:
“Cô chăm sóc sức khoẻ cho người khác, còn bản thân lại xem thường sức khoẻ của mình. Hàn Tịch! Đối với bác sĩ sức khoẻ là quan trọng nhất, cô muốn cứu người thì trước tiên phải có sức đã.”
Hàn Tịch cúi đầu bật cười thành tiếng, thanh âm trầm trầm cực hạn vui vẻ.
Hạ Nhi nhìn thấy, chân mày càng nhíu chặt hơn, gằn giọng chầm chậm nhấn từng chữ:
“Hàn Tịch! Cô ngay lập tức đi ngủ. Được chứ?”