Hoàng đế “A” lên một tiếng, tùy tay chạm vào sách bảo Như Ý: “Hoàng quý phi đúng là có dụng tâm nhưng chuyện trẫm ở trên ngự thuyền cũng không liên quan tới nàng ta”.
Hòa Kính nói: “Cậu tất nhiên là không nhiều lời. Sau lại biết Dực Khôn cung nương nương cùng Hoàng a mã tranh cãi, nương nương liền vội vàng chạy đến gặp nhi thần cùng đi khuyên bảo, sau đó mới gặp cảnh Dực Khôn cung nương nương phát điên. Kỳ thật Hoàng a mã cùng Dực Khôn cung nương nương cũng là vợ chồng, tranh chấp cũng là chuyện thường tình. Nhưng khi thấy có nhi thần cùng tần phi ở trước mặt, lại có đám nô tài thì chuyện đó khó có thể vãn hồi được nữa rồi”.
Trong con ngươi Hoàng đế nổi lên lửa khói tối tăm: ” Ý con là mọi chuyện của trẫm, Hoàng quý phi đều biết hết sao?”
“Không phải Hoàng a mã cùng nương nương thân thiết nên mọi chuyện nương nương đều biết hết sao? Nàng ta còn có ý xem xét, đợi đến thời cơ kéo nhi thần vào lúc Dực Khôn cung nương nương phát điên. Nương nương xưa nay ôn nhu kính cẩn, cuối cùng cũng có ý đồ này”.
Sắc mặt Hoàng đế dần dần khó coi: “Nàng ta nếu đã hỏi thăm Phó Hằng thì tất nhiên cũng đã hỏi thăm người bên ngoài. Hừ, nội tâm Hoàng quý phi thật nhiều”.
Hòa Kính mỉm cười: “Khiến Hoàng a mã sủng ái nương nương nhiều năm, tất nhiên là tâm tư hơn người rồi. Hoàng a mã, chúng ta nói cái này thì hờn giận còn có ích gì nữa. Nhi thần lâu rồi không thỉnh an Hoàng tổ mẫu, nhi thần cùng Hoàng a mã đến Từ Ninh cung đi”.
Ý cười Hoàng đế đọng lại ở khóe môi nhưng cũng không đề cập đến việc này. Không lâu sau đó, lại có người đưa Tam Bảo cùng Vân Chi đi, chỉ còn lại Dung Bội cùng với Lăng Chi bên ngoài, cũng tốt, không có nhiều người quấy rầy. Lăng Chi tức giận đến phát khóc, lôi kéo tay Dung Bội nói: “Bây giờ thì sao chứ? Hoàng thượng rốt cuộc không phế truất nương nương, vì sao chỉ còn hai người chúng ta hầu hạ? Trong cung, chỉ có thường tại tiểu chủ mới có hai cung nữ. Không phải, thường tại còn có thái giám hầu hạ, nương nương ngay cả điểm đó cũng không có”.
Dung Bội chỉ phải an ủi nói: “Đừng khóc, đừng khóc. Tam Bảo đi hầu hạ Thập nhị a ca, Vân Chi đi đến nơi Uyển tần tiểu chủ, cũng không có việc gì đâu”.
Như Ý giả vờ nghe không thấy. Nàng một mình ở lại Phật đường, nàng chính là thấy kỳ quái vì sao hắn không trực tiếp phế truất chính mình, cũng đỡ phải tra tấn vụn vặt thế này. Không nghĩ ra, cũng không muốn suy nghĩ, nàng cô độc ngồi trên bồ đoàn, lật những kinh văn tối nghĩa mà xem. Đêm xuân lạnh lẽo, nàng mặc quần áo màu xanh, bất giác giác phát lạnh, cố gắng chịu đựng.
Có tiếng bước chân đến gần, nàng tưởng Dung Bội, cũng không ngẩng đầu lên. Người kia đứng trước mặt mình, rõ ràng là một đôi hài màu tím tùng diệp trường thanh. Người nọ dần cúi người xuống, nhẹ nhàng ôm nàng, ôn nhu nói: “Tỷ tỷ, trời lạnh mà ngồi đây không tốt”.
Thanh âm như lọt vào tai an tâm. Ngoại trừ Hải Lan thì còn ai nữa chứ. Như Ý cầm tay nàng đứng dậy, hai người ngồi đối diện, Như Ý hỏi: “Muội sao lại đến đây?”
Hải Lan nói: “Vĩnh Kỳ tiến cung thỉnh an nên ở bên cạnh Hoàng thượng. Muội nhân cơ hội này đả thông quan hệ, bước vào nhìn tỷ tỷ một cái”. Nàng nói xong nước mắt rơi cuồn cuộn.
Như Ý cười: “Muội không phải là người hay khóc nhưng lại hay khóc vì ta. Xem ra ta là người xấu rồi”.
Hải Lan khẽ chặn miệng nàng lại: “Tỷ tỷ nói chuyện như vậy mà không để tâm”. Nàng dùng khăn tay lau nước mắt: “Muội muội cùng với Diệp Tâm mang ít xiêm y cùng đệm chăn đã giao cho Dung Bội. Tỷ tỷ yên tâm, quần áo đều do tự tay muội muội làm nên đừng ngại”. Nàng lại nói: “Vĩnh Cơ cũng tốt. Ngoại trừ lúc theo muội muội đến thư phòng, đều là ở bên cạnh Thái hậu, Thái hậu đối đãi Vĩnh Cơ cũng rất tốt”.
Như Ý niệm câu Phật: “Đáng thương Vĩnh Cơ của ta, nếu Thái hậu có thể thương hại, ta cũng an tâm chút”.
Hải Lan nhịn khóc mà nói: “Tỷ tỷ, muội vào đây một chuyến không dễ, Hoàng thượng lại đuổi Lý Ngọc về Viên Minh viên, trước mặt chuyện gì cũng đều giao cho Tiến Trung. Tiến Trung cùng Ngụy Yến Uyển là một giuộc với nhau, lại khó lường. Về sau muội muốn vào đây thăm tỷ tỷ, e là rất khó khăn”.
Như Ý biết dụng ý của nàng: “Muội hao hết tâm tư vào đây, tất có chuyện quan trọng muốn với ta”.
Hải Lan lấy trong tay một cãi nhẫn ruby, vô cùng trịnh trọng đặt ở trước mặt Như Ý: “Đây là vật mà Lăng Vân Triệt trước khi chết giao cho muội, muội mặc dù không biết chân ý của hắn thế nào nhưng hắn đã từng nói cho muội biết, đây là vật đính ước của hắn với Ngụy Yến Uyển”.
Ánh mắt Như Ý nhảy dựng: “Muội tính thế nào?”
Hải Lan vội vàng nói: “Vân là Lăng Vân Triêt, Yến tử là Ngụy Yến Uyển, thâm ý trong đó không cần nói cũng biết. Ngụy Yến Uyển như mặt trời ban trưa, một khi đi lên hậu vị, tỷ tỷ vạn kiếp bất phục, Nếu muốn Đông Sơn tái khởi, ngay lúc này đây lật đổ Ngụy Yến Uyển mới là biện pháp tốt nhất”.
“Lăng Vân Triệt đã là người chết, ta sao còn dùng hắn mà đặt cược chứ?” Như Ý khinh xuy, ánh mắt vi lạnh: “Với lại ta cùng với Hoàng thượng thói quen khó sửa cho nên chỉ dùng một cái nhẫn là không thể Đông Sơn tái khởi được”.
Hải Lan nhìn chằm chằm vào nàng, tha thiết nói: “Tỷ tỷ, muội biết tỷ có rất nhiều điều không cam lòng, Tỷ nói đúng, gả cho một nam nhân như vậy dù có vinh hoa phú quý nhưng cuối cùng lại có ích gì chứ? Tỷ tỷ nghĩ lại xem, tỷ tỷ còn có muội, có Vĩnh Cơ, có Vĩnh Kỳ! Tỷ tỷ, muội thấy Lăng Vân Triệt là thật tâm với tỷ cho nên mới không tiếc tính mạng của mình. Một khi đã như vậy thì dùng hắn thì sao chứ? Hắn nếu nhìn thấy tỷ tỷ sống tốt thì ở dưới cửu tuyền hắn cũng sẽ mỉm cười”.
Hải Lan nói xong liền lấy chén trà trong tay Như Ý đang uống ra, mới phát hiện bên trong chén trà không có một mảnh lá trà nào, chỉ là nước trắng lạnh lẽo mà thôi. Ngay cả cái đĩa đựng chén trà cũng lộ ra vài phần phấn trắng. Nàng càng thêm buồn bã, nắm chặt tay Như Ý, không chịu buông ra.
Ước chừng là do hàn khí xâm nhập vào cơ thể, Như Ý ho khan vài tiếng, chậm rãi trầm giọng nói: “Lăng Vân Triệt bị người khác xuyên tạc ô danh mà chết, ta không muốn sau khi hắn chết không thể an bình, lại chịu nhục nhã thêm lần nữa. Dựa vào một cái nhẫn thì chưa hẳn sẽ làm cho địa vị Ngụy Yến Uyển lay động. Hải Lan, thôi đi”.
Trong con ngươi của nàng không hề thay đổi sự bướng bỉnh, làm cho Hải Lan có chút lo sợ nhưng mà vừa nghĩ tới cảnh Như Ý chịu bao khổ sở, Hải Lan sao có thể nghe theo: “Không thể bỏ qua! Nếu muội để cho tỷ tỷ chịu bao thống khổ và nhục nhã thì sao muội có thể ngủ ngon được chứ? Tỷ tỷ, tỷ tỷ bị nhốt tại Dực Khôn cung, muội ở Diên Hi cung thì làm sao cảm thấy dễ chịu được? Tỷ tỷ, chúng ta thay đổi một lần được không?”
Đã mất quá nhiều bi thương, Như Ý ôn mặc cùng mệt mỏi: “Thắng, ta vẫn là Hoàng hậu nhưng vẫn làm tổn thương nam nhân của ta như trước. Thua, lại ảnh hưởng đến muội, ảnh hưởng đến tiền đồ đang tốt đẹp của Vĩnh Kỳ. Hải Lan, ta thật sự mệt mỏi rồi. Khi còn sống ta đã không thể rời bỏ khỏi nơi này nhưng ta không muốn chết ở nơi này, chúng ta cứ im lặng như vậy đi”.
Trong lời nói của Như Ý như tiếng chuông boong boong, như ngọn gió bay thẳng vào tim Hải Lan. Hải Lan rõ ràng chấn động một chút, trong con ngươi đau đớn không thôi. Miệng nàng khẽ nhếch, cũng không nói nên lời, suy sụp cúi đầu. Nàng thì thào: “Tỷ tỷ, muội không biết tỷ tỷ lại nản lòng đến mức này. Hôm nay, muội cũng không còn gì để nói nữa”.
Nàng phất tay áo đứng dậy, đem cái nhẫn kia cất vào hoa mai hương túi có chứa trân châu kia, trân trọng nói: “Tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ không vui thì muội muội tạm thời đi về. Cái túi có mùi hương hoa mai này là khi lúc tỷ tỷ trở về làm rơi ra, muội muội nhất định cất giữ để làm kỉ niệm”.
Trân châu, vốn là vật yêu thích nhất của Như Ý cho nên mỗi trang sức đều có trân châu. Nàng đang muốn đồng ý, bỗng nhiên lấy tay che miệng ho khan hai tiếng, trên mặt nổi lên mấy phần suy yếu. Hải Lan thân thiết nói:”Sao ho khan mà vẫn còn đừng lên? Trong cung âm lãnh, không bằng thỉnh Giang Dữ Bân đến xem sao”.
Như Ý liên tục xua tay nói: “Thời tiết thay đổi, ho khan cũng là điều bình thường. Không cần kêu Giang Dữ Bân cùng Nhị Tâm lo lắng cho ta, không khỏi lien lụy, cũng đừng làm cho bọn họ biết chuyện của ta”.
Hải Lan lo lắng, ngoài miệng vâng lời nhưng vẫn còn không yên lòng. Như Ý nói: “Không cần lo lắng cho ta, chỉ cần chăm sóc cho Vĩnh Cơ và Vĩnh Kỳ là được rồi. Trên đùi Vĩnh Kỳ bị thương như thế nào? Tuy chỉ là ốm đau lặt vặt nhưng cũng nên Giang Dữ Bân nhìn qua xem sao”.
Hải Lan ứng thừa, đau lòng nói: “Tỷ tỷ còn không biết tính tình Vĩnh Kỳ nữa sao? Giấu bệnh sợ thầy cũng không lo sức khỏe của mình. Chỉ vì sợ người khác thấy mình yếu đuối mà có lời đồn đãi. Nay nó giúp đỡ Hoàng thượng xử lý chính vụ ngày đêm nên chỉ cần gọi Thái y nhìn sơ là được rồi”.
Hải Lan tha thiết dặn dò vài câu, cũng không dám ở lâu mà rời đi. Như Ý lẳng lặng ngồi xuống, nhìn ánh mặt trời dần dần buông xuống. Một đêm kia, Như Ý bỗng nhiên nằm mộng thầy người cô của nàng – Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu của tiên đế.
Trong mơ, cô chưa già đi hoặc nói một cách chính xác là lòng của nàng đã già nhưng tướng mạo trong còn khỏe mạnh. Tóc đen của nàng có xen lẫn vài sợi tóc bạc, một thân Hoàng hậu phương trang, khí thế uy nghiêm giống như năm đó. Trong mơ gặp ại người cô, Như Ý rơi lệ, nàng vừa hô lên một tiếng: “Cô mẫu”. Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu lại cười nhếch môi, nghiêm nghị nhìn nàng: “Như Ý, mũ phượng Hoàng hậu của ngươi đâu?”. Nàng không nói gì, chỉ có thể im lặng mà chống đỡ.
Cô lại cười lạnh liên tục: “Vô dụng! Đúng là vô dụng! Trên đầu đội mũ phượng mà cũng để người ta cướp lấy. Ngay cả nam nhân của mình cũng không giữ được, cuối cùng cũng là một đám bị chồng ruồng bỏ!”
Như Ý quỳ gối trước mặt Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu, thản nhiên cười nói: “Cô, trên đời này có cái gọi là nhân duyên hay không? Cháu nghĩ cho dù cháu là nữ nhân của hắn, là thê tử của hắn nhưng hắn lại luôn gây cho cháu tầng tầng lớp lớp thất vọng. Nhân duyên chúng ta, chính là có nhân nhưng vô duyên. Cháu từng rất yêu nam nhân này nhưng nay lại cảm thấy làm bạn bên cạnh hắn, cháu thấy rất mệt mỏi. Cô, cháu thật sự mệt mỏi lắm rồi!”.
Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu lớn tiếng quát lớn: “Mệt sao? Một người thất bại thì có tư cách gì nói mình mệt mỏi, đơn giản chính là làm chưa đủ tốt! Ngươi từng chìm sâu vào tình yêu bên trong mà không thể tự thoát ra được, không quả quyết cũng không thể quyết tuyệt cho nên ngươi mới rơi vào tình cảnh này!”.
“Ngày xưa phạm đủ sai lầm là do cháu gieo gió gặt bão! Nay bị khóa thâm cung, cháu thấy cũng là điều hiển nhiên”. Nàng ngửa đầu nhìn cô mẫu: “Cô! Tình yêu và quyền lực tất nhiên là ma chướng nhưng thanh tỉnh càng làm cho người ta thấy rét lạnh, làm cho chúng ta trăm kiếp cũng không thể siêu thoát, chẳng lẽ chính là Hoàng thượng sao?”
Tiếng nói của cô thê lương xẹt qua: “Hoàng đế cho ngươi thất vọng thì sao? Chung quy chỉ có một Hoàng đế, bắt được hắn thì có thể bắt được sự trông cậy cả đời sao?”
“Cháu cũng đã từng nghĩ như vậy, cháu đã từng đem cả đời phó thác vào hắn, khát vọng được an bình sinh sống nhưng sự chờ đợi cháu là sự thất vọng!”. Như Ý dần dần bình tĩnh, thong dong nói: “Cô, cháu từng nghĩ chỉ có nam nhân này làm cháu thất vọng, sau này cháu mới biết được, chân chính làm cho cháu thất vọng là do cháu đã trải qua vài thập niên như vậy. Cô, cháu hỏi cô một câu, nếu cô còn sống thì cô có thể có một ngày khiến cô thấy bình an hỉ nhạc, trôi chảy không ưu sầu hay không?”
Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu nhìn Như Ý, đáy mắt có chút cảm xúc phức tạp khó phân biệt, rốt cục im lặng rời đi, quay về chốn đất hoang hồng minh. Như Ý tỉnh lại, lau mồ hôi lạnh trên trán. Từ đó đối với ai, nàng cũng thấy thẹn thùng, cũng bởi vì Ô Lạp Na Lạp thị lại có thêm một người bị chồng ruồng bỏ.