“Nhìn nụ cười gian này, chắc chắn là kiệt tác của huynh rồi”, mọi người nói một câu đầy ẩn ý sâu xa.
“Thanh Vân Tông mang tiền đến núi Thiên Lang chuộc người đi”, màn đêm tĩnh mịch vì câu nói này mà trở nên náo nhiệt.
“Thế này là thế nào?”, Diệp Thành đang nói chuyện với phía Chu Ngạo không khỏi đứng lên, nhìn về nơi phát ra âm thanh với vẻ mặt kỳ lạ: “Theo kế hoạch, không phải ngày mai mới đến Hằng Nhạc Tông và Thanh Vân Tông sao?”
“Nhìn xem, ta nói rồi mà! Đêm nay Nam Sở chắc chắn không thể yên bình”, chẳng mấy chốc đã có tiếng người vang lên.
Dưới màn đêm, mọi người lại túm năm tụm ba kéo nhau bay về một hướng.
Trên đời này đúng là nhiều người rảnh rỗi, ở đâu có chuyện là chạy tới hóng, lũ lượt kéo nhau tới núi Thiên Lang.
“Chuyện gì vậy!”, ở ngọn núi đến chim còn không đậu, có một tên đang vác bao tải giật mình nhìn những bóng người bay ngang qua bầu trời, điều đáng nói là đầu tên này sáng bóng, dưới trời tối trông như chiếc bóng đèn.
Người này không cần nói nhiều cũng biết, chính là Long Nhất.
“Không phải ngày mai mới bắt đầu sao?”, Long Nhất nhìn bao tải trên vai, sau đó lại nhìn từng bóng người lướt qua trên hư không.
“Thay đổi kế hoạch rồi à?”, Long Nhất sờ đầu, sau đó biến mất trong màn đêm.
Không biết bao lâu sau hắn ta mới dừng lại ở nơi sâu trong quần sơn.
Chẳng mấy chốc có tiếng gió vang lên, ba bóng đen bay tới không theo thứ tự cụ thể, đưa mắt nhìn sang thì thấy lão tổ nhà họ Tô, Bạch Dịch và Hắc Bào, trên vai ba người đều vác theo bao tải, trong bao tải không cần nói cũng biết chính là người của Thanh Vân Tông.
Hế?
Nhìn thấy ba người kia, Long Nhất cũng giật mình.
Bốn người họ phụ trách bắt cóc người của Thanh Vân Tông, bây giờ cả bốn đều ở đây, hiển nhiên người đòi tiền chuộc của Thanh Vân Tông lúc này không phải người của họ.
“Xem ra có kẻ khác bắt cóc người của Thanh Vân Tông rồi!”, lão tổ nhà họ Tô vuốt râu: “Nhưng sẽ là thế lực nào đây?”