Hiện tại, bộ áo lân giáp màu vàng trên người hắn đã biến mất không thấy, nhưng ánh mắt mừng rỡ nhìn linh quả trong tay Hàn Lập, hiện ra vẻ hưng phấn.
” Ha ha, Hàn đạo hữu quả nhiên độn thuật kinh người, có thể đem vật ấy bình yên thoát đi. Để tại hạ nhìn một chút, linh quả này liệu có phải thật sự là Chi Long quả.”
Hưng phấn nói xong, thân hình đã hạ xuống, đứng trên ngon núi phía dưới, bộ dáng muốn tới gần.
” Lũng huynh không cần sốt ruột, nên chờ các đạo hữu khác tới đây, sau đó nhìn kĩ cũng không muộn,” Hàn Lập cười nhạt, linh quang trong tay chớp lóe, hộp ngọc biến mất không thấy.
” A. Hàn đạo hữu nói phải, đúng là Lũng mỗ có chút nóng vội.” Lũng Đông nghe vậy biến sắc, trong mắt hiện lên tia hung ác, nhưng lập tức nhớ tới cái gì, trong nháy mắt đã lấy lại thần sắc nói.
Vì vậy hắn cười cười lui lại vài bước, cách xa Hàn Lập ngoài mười trượng, thong dong ngồi xuống.
Hàn Lập đứng yên chỗ cũ, hai tay chắp sau lưng yên lặng chờ những người khác.
Đợi thời gian ăn một bữa cơm sau, bạch mi thanh niên cùng thiếu phụ cũng tới, vừa nghe Hàn Lập thật sự cướp được linh quả, đồng dạng mừng rỡ như điên.
Bất quá trước khi mọi người đến đông đủ, bọn họ đành phải kìm nén niềm kích động trong lòng, ngồi xuống một bên. Yên lặng chờ đợi những người khác đến.
Ước chừng một thời gian sau, mọi người trong lòng đều có chút mất kiên nhẫn, mà sắc mặt Lũng Đông cũng dần biến đổi, hai bên hai đạo ánh sáng vàng bắn nhanh đến, một người ở khoảng không sau lưng đám người.
” Thật xấu hổ, làm cho chư vị đạo hữu phải đợi lâu. Tiểu muội khi ngang qua một phiến rừng rậm ngẫu nhiên phát hiện một ngọn Bích linh mộc vạn năm, cần tốn chút công phu, mới lấy được cả gốc.”
Bạch bào thiếu nữ cười dài nói, lập tức hạ xuống.
” Bích linh mộc vạn năm? Chính là thượng giai tài liệu mộc thuộc tính, đạo hữu phúc duyên thật không nhỏ a.” Du Hồng có chút kinh ngạc.
” Khách khách, Du tỷ tỷ thật biết nói đùa. So với Chi Long quả, chỉ một cái bích linh mộc có tính là cái gì. Hàn huynh, hẳn là đã lấy linh quả tới tay đi.” Bạch bào thiếu nữ nhẽ cời một tiếng, ánh mắt vừa chuyển rơi xuống trên người Hàn Lập.
” Đích thật đã tới tay, các vị đạo hữu có thể xem trước một chút.” Hàn Lập sắc mặt không đổi gật đầu, một tay hướng túi trữ vật phất một cái, hộp ngọc liền xuất hiện, nắp hộp mở ra, một tay nhẹ nhàng nâng lên.
Một mùi hương thơm ngát bay ra, ánh mắt mọi người đều quay tới, gắt gao nhìn vào chùm linh quả, mấy đạo thần niệm bao lấy linh quả cẩn thận xem xét.
” Hẳn là không giả, đúng là linh dược thật.” Du Hồng trên mặt chợt lóe vui mừng, nói trước một bước, mấy người khác sau khi thu lại thần niệm, đều gật gật đầu, lộ vẻ đồng ý ” Tốt quá, nếu thứ này không giả, mấy người chúng ta mau phân chia. Bất quá một chùm Chi Long quả có khoảng sáu quả, Chúng ta cho dù một người một quả, còn có một quả khó phân chia.” Hàn Lập đảo qua hộp ngọc, bình tĩnh trả lời.
Nghe Hàn Lập nói vậy, những người khác đều nhướng mày.
” Sáu quả đích thật khó chia, bất quá việc này tính sau, trước tiên cứ đem chia mỗi người một quả trước đã.” Bạch mi thanh niên không kiên nhẫn nói.
” Lý huynh nói vô cùng có lý! Hàn đạo hữu trước tiên đem chia linh quả đi.” Du Hồng cũng cười cười đồng ý.
Lũ Đông càng không có ý kiến gì.
Hàn Lập thấy vậy, cười nhạt.
Một tay hắn nâng hộp ngọc, nhoáng lên một cái tới trước mặt yêu nữ Du Hồng, hai ngón tay nhẹ nhấc, một quả Chi Long được bứt ra, đưa về phía trước.
Thiếu phụ mừng rỡ lập tức lấy ra một hộp gỗ, muốn nhận lấy linh quả.
Nhưng Hàn Lập lại vẫn chưa buông tay, thâm ý nhìn nàng mỉm cười không nói.
Thiếu phụ nao nao, nhưng bỗng giật mình.
Lúc này hướng tay áo bóc hai tấm phù trù ra! Hiện ra tiểu kiếm màu vàng trên không trung.
Đem tiểu kiếm ném tới.
Đúng là thanh trúc phong vân kiếm của Hàn Lập!
Hàn Lập há mồm nuốt lấy, tiểu kiếm màu vàng hóa thành một đạo ánh sáng vàng bay vào trong miệng.
Đồng thời ngón tay kia buông lỏng, một quả Chi Long cũng bay tới rơi vào trong hộp gỗ.
Khi Du Hồng sắc mặt vui mừng kiểm tra linh quả, Hàn Lập đã nhoáng lên một cái xuất hiện bên kia, đem một quả đưa tới trước mặt bạch mi thanh niên.
Vị tu yêu giả này vừa nhìn thấy một màn lúc trước, liền biết phải làm thế nào. Không đợi Hàn Lập mở miệng, đã giải trừ cấm chế trên tiểu kiếm, ném cho Hàn Lập.
Cứ vậy trong chớp mắt công phu, trong tay Hàn Lập chỉ còn hai linh quả.
Hàn Lập đem một quả thu lại, sau đó lại hướng hộp ngọc về phía mặt đất trước mặt mọi người, bản thân chỉ đứng ở một bên lạnh nhạt nhìn.
Với hắn mà nói, loại linh quả này chỉ cần một quả cũng đủ, nhiều hơn lại không phải là chuyện tốt, hắn làm ra hành động thức thời, khiến đám người kia sửng sốt, nhìn về phía hắn ánh mắt không khỏi nhu hòa” Bây giờ còn một linh quả, không bằng Chúng ta tranh đua thế nào? Ai ra nhiều linh thạch, quả này sẽ về tay người đó. Cạnh tranh linh thạch, sau đó phân chia cho các đạo hữu còn lại.” Lũng Đông ho nhẹ một tiếng, đề nghị.
” Hừ, Lũng đạo hữ tính toán thật quá tốt. Ai chẳng biết Lũng gia các ngươi giàu nứt đố đổ vách, bốn người bọn ta dù có cộng lại, linh thạch cũng không nhiều bằng các hạ.” Bạch mi thanh niên hừ lạnh một tiếng, sắc mặt trầm xuống cự tuyệt.
” A, vị đạo hữu này có ý kiến gì hay hơn?” Huyết chi thanh niên cũng không tức giận, ngược lại nói.
” Người nào muốn được linh quả, đương nhiên là đổi vật lấy vật. Mặc kệ là linh dược, hay tài liệu, chỉ cần xuất ra đủ cho những người còn lại chia, hơn nữa giá trị cũng lớn hơn, lúc này có thể lấy đi linh quả cuối cùng này. Mấy vị cảm thấy thiếp thân nói như vậy có hữu lý?” Du Hồng ngón tay vén mấy sợi tóc trước mặt, quyến rũ cười rộ lên.
Bạch mi thanh niên nghe vậy, gật đầu.
Bạch bào thiếu nữ nghiêng đầu suy nghĩ, con mắt hơi đổi tỏ vẻ đồng ý.
Hàn Lập không có ý tứ phản đối.
” Tiểu tiên tử nói vậy cũng có đạo lý, vậy cứ theo lời tiên tử vậy.” Lũng Đông trong lòng không muốn, nhưng bốn người đã đông ý, chỉ có thể miễn cưỡng cười chấp nhận.
Một lúc sau, một luồng ánh sáng xanh bay lên hơn mười trượng, hiện ra trên không trung đỉnh núi, sau đó run lên, hóa thành một đạo ánh sáng xanh bắn về phía xa.
Vài cái hô hấp, liền bay ra xa địa phương ngoài trăm trượng, chớp nhoáng vài cái, rồi biến mất không còn bóng dáng.
Hàn lập ngồi trên phi xa, chậm rãi thưởng thức một đoạn viên mộc xanh tươi trong tay.
Đoạn viên mộc này dài chừng nửa thước, nhưng mặt ngoài trong suốt, toàn thân toát ra linh quang, cẩn thận nhìn lại, bên trong còn ẩn chứa một chút sợi màu bạc chớp động không thôi.
” Bích linh mộc, thúc dục thứ này thời gian lâu một chút, có khi có chỗ hữu dụng.”