Nếu cô buông tay, lâu cao như vậy thật sự là vô vọng!
phu nhân không muốn chết, tay kia cố gắng kéo cửa sổ lại.
Nhưng có thể trong mắt bà ấy là Hứa Trúc Linh đang tàn nhẫn đóng cửa sổ lại, không muốn cho bà ta cầm lấy.
“Cô… Cô tại sao lại là người phụ nữ ác độc như vậy? Con trai tôi bị mù mới nhìn trúng cô, cô là đồ đàn bà độc ác!
Tôi cho cô biết, tôi cho dù có chết, cũng sẽ biến thành Lệ Quỷ mà ám lấy cô, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, Hứa Trúc Linh!
Tôi sẽ không bỏ qua cho côi”
Những chữ cuối cùng, mỗi chữ điều độc ác.
Đó chính là một lời nguyền rủa!
Phu nhân mở to mắt nhìn cô, giống như có thâm cừu đại hận từ trước.
Mà hiện tại Hứa Trúc Linh thâm nghĩ chỉ muốn cứu người, cũng không kịp trả lời vấn đề của bà ấy.
“Mẹ… Mẹ đừng có nhúc nhích, con thật sự chịu không nổi, đừng nhúc nhích…”
Thật sự cô đã dùng hết sức mà kéo, thế nhưng tay càng ngày càng trượt xuống, dần dần cũng không trụ được.
Thời điểm mắt nhìn thấy phu nhân sắp rơi xuống, không nghĩ đến sau lưng truyền đến một tiếng vang thật lớn, âm thanh giống như cửa phòng đã bị đá văng.
Sau đó có một người lao đến lập tức bắt lấy tay tay, vững vàng mà bắt lấy tay của phu nhân.
Người phá cửa sắt chính là Cố Đình Sâm!
Hai người hợp lực mà kéo phu nhân từ cửa sổ lên, Hứa Trúc Linh yếu ớt đến mức ngã trên mặt đất, lòng bàn tay vô tình bị mảnh thủy tinh trên mặt đất đâm vào, máu tươi lập tức tiếp tục tràn ra ngoài.
Mà Cố Đình Sâm ôm lấy phu nhân không ngừng an ủi.
Ông cũng không dám tưởng tượng, nếu như mình chậm một bước, sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy cô ấy nữa có phải hay không.