Còn có một cây côn đen sì cực nặng, Dương Khai vẫn không nhìn ra rốt cuộc nó được luyện chế từ loại vật liệu gì mà thành, nhưng trọng lượng của cây côn này quả thực nặng ngoài sức tưởng tượng. Không cần nó có uy năng gì, dựa vào sức nặng vượt quá tưởng tượng của nó, chỉ cần có người có thể nhấc lên, vung vẩy sơ sơ là đã tạo ra sức mạnh không thể đỡ rồi.
Dùng sức một đánh ra mười chính là đạo lý này.
Nhưng Dương Khai lại bất đắc dĩ phát hiện, ngay cả lực lượng của bản thân hắn cũng đừng nghĩ tới chuyện dùng cây côn này làm vũ khí, không khỏi xoa xoa cổ tay thở dài.
Ba món đồ khác nhau, không nhiều cũng không ít.
Nhưng việc Dương Khai cần xử lý không chỉ có ba thứ này.
Suy nghĩ một lát, Dương Khai khẽ dang tay ra, lò luyện khí cấp Hư Vương từ từ xuất hiện, ngay sau đó liền truyền ra tiếng hót của khí linh, trong Thạch phủ lập tức hiện ra một con quái điểu dài ba trượng.
Khí linh thoắt một cái, liền bay tới bả vai của Dương Khai, dùng chiếc mỏ dài rỉa lông trên người nó.
Dương Khai liếc nhìn nó một cái, khẽ mỉm cười, ngay sau đó dùng thần niệm trao đổi một hồi. Một lát sau, con chim lửa nghiêng đầu nhìn chiếc nhẫn đeo trên tay Dương Khai, ánh mắt lấp lánh lóe lên vẻ ngưng trọng và hưng phấn.
Còn có vẻ hơi do dự và sợ hãi nữa chứ! Trông hết sức nhân tính hóa.
– Nếu như không muốn, vậy thì trở về tiếp tục giúp ta luyện hóa Long Cốt Long Châu đi. Dương Khai mỉm cười nói.
Vừa dứt lời, khí linh liền hóa thành một luồng lửa, phóng thẳng về phía chiếc nhẫn. Dương Khai cau mày lại, sau khi phát động thần niệm, chiếc nhẫn liền truyền ra một lực hút, hút linh khí vào trong đó.
Quả nhiên khí linh không chịu được sự cám dỗ của Dương Khai, thấy vậy, Dương Khai rất hài lòng.
Một lát sau, chiếc nhẫn kia lóe sáng lên, Dương Khai lần nữa thả khí linh ra ngoài. Chỉ có điều giờ phút này, thân thể của khí linh vừa nãy và bây giờ hơi khác nhau, bởi vì lửa bên trong thân của nó vẫn còn có một tia sáng đỏ thẫm, đang không ngừng bơi qua bơi lại như con rắn.
Mà khí linh sau khi hót lên một tiếng cao vút, ngọn lửa trên thân thể liền tỏa ra ngập trời, tựa như đang ra sức chiến đấu với tia sáng đỏ thẫm vậy, cần phải đem nó dung hợp lại.
Thái Dương Chân Hỏa!
Trong chiếc nhẫn của Dương Khai chỉ có hai thứ khác nhau, một là Băng Ngọc Vạn Năm, hai là Thái Dương Chân Tinh.
Lần trước khí linh nuốt một viên Thái Dương Chân Hỏa đã được luyện hóa, đạt được lợi ích rất lớn, vậy mà lúc chiến đấu cùng khí linh thiên địa trong Đế Uyển lại vẫn như cũ không phải là đối thủ của nó, từ đó có thể thấy được sự hung hãn và khó chơi của khí linh thiên địa hệ băng như thế nào.
Dương Khai nếu đã muốn khí linh thiên địa hệ băng kia, hiển nhiên là hắn cần phải tăng lên uy lực và thực lực của khí linh lên một chút, mà nuốt Thái Dương Chân Hỏa luyện hóa là biện pháp có hiệu quả nhanh nhất.
Đương nhiên, cũng có nguy hiểm nhất định, bởi vậy hắn mới muốn phải hỏi ý của khí linh. Khí linh cũng không phụ sự kỳ vọng của hắn, ham muốn đối với Thái Dương Chân Hỏa đã vượt qua sự sợ hãi của nó, lập tức chủ động chui vào trong chiếc nhẫn, hấp thụ một tia Thái Dương Chân Hỏa ra ngoài.
Dẫu sao cũng đã từng có kinh nghiệm về phương diện này, nên biểu hiện của khí linh lần này so với lần trước ở trong Thi huyệt đã tốt hơn rất nhiều. Mặc dù xem ra, sau khi chịu sự xung kích của một tia Thái Dương Chân Hỏa, hình thái của nó cũng không ổn định lắm, linh lực hệ hỏa cũng dao động hơi hỗn loạn, nhưng dẫu sao cũng không bị lâm vào trong tình trạng hôn mê.
Trên mặt Dương Khai lộ ra nụ cười, lại đưa tay hướng về lò luyện khí, khí linh lập tức quay trở vào trong đó, bắt đầu đồng hóa tia năng lượng Thái Dương Chân Hỏa kia.
Tin rằng không lâu nữa, đợi khi khí linh lần nữa xuất hiện, thì sẽ càng mạnh mẽ hơn so với trước.
Xử lý xong chuyện khí linh, Dương Khai thu lại lò luyện khí, lại vươn tay cầm trận bài của Phân Quang Vân Hải trận, đặt trước mặt cẩn thận quan sát.
Lúc đó, khi chiếm được khối trận bài này, hắn cũng chưa kịp nhìn kĩ, chỉ khi nghe được Thái Hợp và Đỗ Tư Tư chính miệng nói ra mới biết được thứ này có giá trị rất xa xỉ. Bây giờ cẩn thận quan sát thì bất ngờ phát hiện, nguyên liệu của trận bài này không phải là gỗ cũng không phải là kim loại, nhìn qua giống như tấm thẻ làm bằng gỗ, nhưng lại khá nặng, kích thước cỡ lòng bàn tay, mặt sau cũng có rất nhiều hình vẽ những đám mây trắng, nếu nhìn kĩ sẽ khiến người ta không cưỡng lại được sinh ra một loại ảo giác như sa vào trong biển mây vậy. Dương Khai rùng mình, vội nhắm mắt lại, điều khiển thánh nguyên và thần niệm bắt đầu luyện hóa.
Trận bài do trận khí sư luyện chế ra, cũng tương tự như bí bảo vậy, luyện hóa nó cũng giống như luyện hóa bí bảo, hơn nữa cũng không cần bỏ ra nhiều công sức đã có thể luyện hóa được hoàn toàn, có thể nói là hết sức dễ dàng.
Thời gian trôi qua, vừa mới chớp mắt đã là một tháng, trong thời gian ở nơi này, Dương Khai không ngừng luyện hóa trận bài, lúc này cuối cùng đã luyện hóa thành công, rồi thu vào trong cơ thể. Chỉ cần lại tìm hiểu qua về các loại tính năng thần kỳ của Phân Quang Vân Hải Trận, là hắn có thể tùy lúc tùy chỗ bày ra đại trận.
Đoạt được dị bảo này, Dương Khai mừng rỡ vô cùng, cuối cùng cũng đã bổ sung được khuyết điểm sau khi tự bạo Bách Nhạc Đồ, hơn nữa uy lực mà trận bài này có thể phát huy ra, so với Bách Nhạc Đồ chắc chắn mạnh hơn nhiều.
Đúng lúc này, trong lòng Dương Khai chợt động liền mở mắt ra thì bỗng nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào Dương Viêm đã ngồi trước mặt mình, đang nhìn chằm chằm vào cây côn đen xì dài một xích đặt trên mặt đất, ngẩn ngơ suy nghĩ.
Tuy nàng vẫn choàng chiếc áo bào màu đen như cũ, nhưng Dương Khai vẫn phát hiện nét mặt của nàng có một chút kỳ lạ, bộ dạng dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
– Cô nương đến từ lúc nào vậy? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.
Tuy rằng Dương Viêm cũng có lệnh bài cấm chế của Thạch phủ, nhưng bản thân hắn lại không nhận ra nàng đến, điều này cũng hơi khó tin.
– Mới mấy ngày thôi, thấy huynh đang luyện hóa trận bài, nên không làm phiền huynh. Dương Viêm thuận miệng đáp lại một câu, vẻ mặt sung sướng, chỉ vào cây côn đen sì nằm trên mặt đất nói: – Cây Hám Thiên Trụ này do huynh mang về từ Đế Uyển sao?
– Hám Thiên Trụ ư? Dương Khai cau mày, ngay sau đó giống như nhớ ra cái gì đó, kinh ngạc nhìn nàng: – Cô nương hiểu được chữ viết trên đây sao?