“… Ừ.” Bạch Thời lên tiếng, trong đầu đang suy tính, có trốn được hôm nay cũng không trốn được ngày mai, nếu không đi cùng đại ca thì càng xui xẻo hơn, cuối cùng đành phải cam chịu tiến vào. Đáy mắt Tống Minh Uyên lóe lên nét vui vẻ, vươn tay về phía cậu.
Bạch Thời mặt liệt nhìn nhìn, đang định nắm lấy thì chợt thấy Ân Kiệt tiến tới, hơn nữa sắc mặt có vẻ không tốt, vội hỏi: “Làm sao thế?”
Giọng Ân Kiệt rất thấp: “Tin tức vừa nhận được, Hải thúc gặp người của bên kia ngay giữa đường, hai bên đã đánh nhau, hình như hỏa lực của họ rất mạnh.”
Trong đầu Bạch Thời lập tức hiện lên hình ảnh đám người trò chuyện với Phượng Tắc, lại nghĩ họ không có đồ ăn, nếu bay về hướng này chắc sẽ dừng lại, liền vội vàng hỏi: “Còn xa lắm không?”
Sau đó, Bạch Thời liếc nhìn phi thuyền và đại ca, ngẫm nghĩ vài giây, vô thức muốn chạy trốn, nhưng cuối cùng cũng nhịn được, nhìn đại ca hỏi thăm. Tống Minh Uyên rất hài lòng với sự thức thời của cậu, gọi Lam và Joshua tới, nói lại sự việc một lần, ý bảo Ân Kiệt gửi tọa độ cho họ, lúc này mới xoa xoa đầu ngốc manh: “Đi thôi.”
Trì Tả vẫn luôn đi bên cạnh Bạch Thời, đương nhiên cũng nghe thấy Ân Kiệt nói gì, vội vã chạy theo.
Nơi này là trạm chung chuyển vũ trụ, ngoại trừ phi thuyền lui tới thì còn có thể thấy cả cơ giáp, bởi vậy dù dùng cơ giáp để di chuyển cũng không gây chú ý, có điều bọn họ đều dùng cơ giáp cao cấp, xung quanh vang lên từng đợt âm thanh thán phục, mọi người đồng loạt nhìn qua, đưa mắt xem họ bay xa.
Tống Minh Uyên thu ánh mắt, bảo Ân Kiệt gửi luôn tọa độ cho mình, sau đó trao đổi phi thuyền với họ, điều khiển Trọng Thiên ra khỏi bến cảng, nhanh chóng rời xa khu vực hỗn loạn kia, trở về vũ trụ bao la.
Phi thuyền của Ân Kiệt không bay nhanh được như thế, vẫn luôn đi theo đằng sau, chỉ là đúng lúc này chợt phát hiện phía trước phát ra ánh sáng màu tối, sau đó hình dáng phi thuyền cũng trở nên mơ hồ, lập tức ngẩn ngơ.
Tia sáng kia lóe lên một màu màu đen, ẩn chứa cảm giác uy nghiêm, sau đó phi thuyền nhanh chóng phân giải đa số bộ phận, thoáng chốc ráp lại, trước mặt hắn đột ngột xuất hiện một cơ giáp cao cấp. Ân Kiệt và mấy người đi cùng lập tức hít vào một hơi, khiếp sợ nhìn cơ giáp đen kia biến mất trong tầm mắt, rất lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại.
Chẳng lẽ đây là cơ giáp thể năng lượng? Nhưng làm sao có thể? Người này lấy ở đâu ra?
Họ đã từng nghe nói về loại cơ giáp này, cũng biết có cụ thể về sự ưu việt của nó, nhưng chưa từng thấy cảnh biến hình thực sự lần nào, giờ phút này quan sát ở khoảng cách gần, rung động mà thị giác mang lại rất lớn. Bên trong buồng lái hoàn toàn tĩnh mịch, mãi một lát sau mới có người nghi hoặc: “Là cơ giáp của A Bạch?”
Ân Kiệt đáp: “Không phải, cơ giáp mà A Bạch lái đi mới là cơ giáp thể năng lượng mà chúng ta biết.”
“Kia là?”
Ân Kiệt lắc đầu: “Tôi cũng không rõ lắm.”
Mấy người quay sang nhìn nhau, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Không hổ là Tống gia ở đế đô, A Bạch quen người bạn trai này thật sự không tồi.
Tốc độ của Bạch Thời nhanh hơn đám Lam, không mất bao lâu đã phát hiện ánh lửa lóe lên phía trước, vì vậy lại tăng tốc, từ từ thấy rõ cảnh tượng hỗn chiến của mấy cơ giáp cao cấp, hơn nữa xung quanh còn có hài cốt của ba cơ giáp khác, hư hỏng rất nghiêm trọng, ngoài rìa là hai chiếm hạm đang giằng co, tình thế cực kỳ kịch liệt.
Nhưng không biết vì sao, nơi này không có cơ giáp màu đỏ của lão đầu, cậu quan sát xung quanh một chút, quả thực không rõ nên giúp ai.
“Chủ nhân.” Lục Việt bỗng nhiên lên tiếng, “Cơ giáp màu xanh bên kia xin trò chuyện, có nhận không?”
Bạch Thời lia mắt nhìn một vòng, phát hiện tín hiệu đến từ khu vực kịch liệt nhất ở trung tâm, trong lòng hơi động: “Nhận.”
Lục Việt nghe lời nhận liên lạc, một giây sau, giọng nói quen thuộc và âm thanh nổ vang cùng truyền tới, như thể đập thẳng vào màng nhĩ.
“A Bạch.”
Bạch Thời không kiềm chế được mà hít một hơi, trong đầu vô thức hiện lên vô số hình ảnh, cậu kiềm nén cảm xúc đang dâng lên, cố gắng bình tĩnh nói: “… Ông nội.”
“Ừm.”
Bạch Thời không nói không rằng xông thẳng lên phía trước, nhanh chóng gia nhập chiến cuộc, rút kiếm bổ về phía cơ giáp gần nhất. Một nhát chém mạnh mẽ gây ra tiếng động cực lớn, kiếm của đối phương đã đứt lìa, Bạch Thời không cho gã cơ hội thở dốc, thuận thế quay người đá vào ngực gã, đạp cho gã nọ bay ra ngoài.
Các cơ giáp đang hỗn chiến xung quanh đồng loạt dừng lại, có kẻ lập tức công kích cậu. Bạch Thời nhẹ nhàng di chuyển tránh thoát, sau đó vọt tới trước mặt cơ giáp bên cạnh, giơ kiếm bổ ngang, trong nháy mắt đã chặt đứt đối phương!
Mảnh vỡ ầm ầm văng tung tóe trong ánh lửa, khoang cứu thương bắn ra ngoài, cuối cùng được đồng bọn nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy, khó khăn lắm mới thoát chết, đám người xung quanh đều nhìn sang đầy nghi hoặc.
—— Ai thế?
Động tác của Bạch Thời không ngừng, tiếp tục xông tới trước, có điều cậu không ham chiến, nhanh nhẹn loại bỏ chướng ngại trước mắt trong thời gian ngắn, bay tới bên cạnh Trì Hải Thiên, cậu phát hiện cơ giáp của ông bị tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, tiềm tàng nguy hiểm có thể hỏng hẳn bất cứ lúc nào, quan tâm hỏi: “Ông nội, không sao chứ ạ?”
Trì Hải Thiên ngồi trên đài điều khiển nhìn cậu, ánh mắt vui mừng: “Ừm.”
Bạch Thời vô thức muốn thành lập liên kết để ông chuyển qua cơ giáp này, nhưng xung quanh toàn là kẻ địch, nếu làm như vậy có khi sẽ trúng đạn, đành tạm thời bỏ qua ý định này. Cậu dừng một chút, muộn màng nhận ra mình có thể bảo vệ ông già mê cắn thuốc này rồi, Bạch Thời bỗng cảm thấy hình tượng của mình có chút cao lớn hơn, bờ môi động đậy, cuối cùng không nhịn được: “Ông nội, ai đánh ngài? Ngài nói một câu, để con giải quyết.”
Trì Hải Thiên mơ hồ đoán được suy nghĩ của oắt con này, khóe miệng giật giật: “Tập trung vào trận chiến của mi đi.”
“… Dạ.” Bạch Thời ngoan ngoãn đáp lời, qua vài giây lại hỏi, “Đến cùng thì ngài bị ai đánh?”
Nhân số hai bên tương đương, có điều dù tất cả đều là cơ giáp cao cấp, nhưng phía Trọng Huy lại lợi hạn hơn rất nhiều, thực lực của người điều khiển cũng mạnh hơn, bởi vì hồi nãy Bạch Thời làm màu quá trớn, cho nên hiện tại mục tiêu công kích chủ yếu của chúng đều nhắm vào cậu.
Đúng thời điểm này, Lam, Joshua và Trì Tả chạy tới, nhờ có Bạch Thời, bọn họ nhanh chóng phân rõ địch ta, đồng loạt gia nhập cuộc chiến.
Bạch Thời không những phải đối phó với kẻ địch mạnh, mà còn phải cản một phần công kích cho lão đầu, có vẻ hơi bận rộn, lúc này áp lực đã giảm, lại thấy Trì Tả bay về bên này, liền liên lạc với cơ giáp của Trì Tả, bảo cậu tạm thời giữ chân đối phương, còn mình thì kết nối với cơ giáp của Trì Hải Thiên.
Trì Hải Thiên muốn nói một câu hồ đồ, nhưng thấy phe mình dần dần chiếm ưu thế, ông biết oắt con này đã thấy cơ giáp của ông sắp tan tành nên mới vội vã như vậy, không từ chối, đứng dậy đi qua.
Đám người Trọng Huy không ngu, bọn chúng đã sớm phát hiện thực lực của mấy người mới tới đều rất mạnh, đợi khi thấy lại có thêm một cơ giáp màu đen xuất hiện, lập tức quyết định hạ lệnh rút lui.
Bạch Thời nhìn thấy đại ca đến là an tâm nhiều, ý bảo Lục Việt đề phòng, sau đó vội vã đứng dậy, nhanh chóng chạy tới trước mặt lão đầu.
Sau khi Trì Hải Thiên bước vào phải ngồi dựa ở cửa khoang, trên người ông có vết thương, hình như rất mệt mỏi, đang nhắm mắt yên tĩnh, giờ phút này nghe thấy tiếng bước chân liền mở mắt nhìn cậu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mấy năm trước, chỉ là lúc nhìn thấy gương mặt tinh xảo đến quá phận của cậu thì sững sờ một chút, sau đó lại khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Bạch Thời chưa từng thấy lão đầu chật vật như thế này, há hốc miệng: “… Ông nội.”
Trì Hải Thiên gật gật đầu: “Tinh thần lực cấp S rồi à?”
“Dạ.” Bạch Thời ngơ ngác đáp lại, mất hai giây sau mới hoàn hồn, vội vã lấy máy trị liệu, ngồi xổm xuống ngoan ngoãn trị liệu cho ông, Bạch Thời thấy mắt ông còn mang theo chút tơ máu, lại liên hệ với trạng thái này, liền suy đoán đã lâu rồi ông không ngủ, cũng không biết rốt cuộc thì người này bận rộn gì nữa.
Trì Hải Thiên rũ mắt nhìn qua, chậm rãi đưa tay xoa xoa đầu cậu: “A Bạch, con trưởng thành rồi.”
Bạch Thời mơ hồ thấy mũi cay cay: “… Dạ.”
Trì Hải Thiên lại nhìn cậu một lát, không nói thêm gì nữa, hai mắt nhắm nghiền.
Bạch Thời biết ông mệt mỏi, vì vậy cố gắng làm thật nhẹ, tránh quấy rầy đến ông, đợi trị liệu xong thì bắt đầu làm vệ sinh, muốn lau sạch dấu máu trên trán, đúng lúc này cậu nhạy cảm phát hiện cái gì đó, toàn thân cứng đờ, thậm chí vô thức nín thở.
Bạch Thời chậm rãi nhích tới gần, nhìn chằm chằm vào nơi giao nhau giữa mặt và tóc của lão đầu, chỉ thấy ở nơi đó tách ra một lớp ra mỏng, cậu không nhịn được nắm lấy nó kéo xuống, sau đó hít vào một hơi.
Đây là một khuôn mặt cực kỳ lãnh diễm đến khó tin, không hề già chút nào!
Trì Hải Thiên đã sớm mở mắt, đang yên lặng nhìn cậu.
Bạch Thời: “…”
Ôi chà lão đầu à, với khuôn mặt này ấy mà, tất cả hình tượng trước kia của ông đã tan tành mây khói hết rồi?! Lúc đại ca cho tui xem tư liệu là tui đã thấy có vấn đề rồi mà, quả nhiên đây là khuôn mặt giả phải không? Chỉ có điều bây giờ muốn gặp bọn tui, cho nên tạm thời dán vào chứ không cấy da nhân tạo chứ gì? Tín nhiệm cơ bản nhất giữa người và người đâu rồi?!
Trì Hải Thiên không nói gì, chỉ nhìn cậu.
Hai người đối mặt thật lâu, Bạch Thời lấy lại tinh thần, mặt liệt nắm chặt cái mặt nạ kia, lặng lẽ dán lại cho ông.
Trì Hải Thiên: “…”
Trì Hải Thiên bị oắt con này làm cho dở khóc dở cười, đưa tay kéo xuống ném qua một bên: “Không có gì muốn hỏi à?”
Bạch Thời rất xoắn xuýt.
Thực ra từ hai năm trước, lúc lơ đãng đề cập đến lão đầu với đại ca, đại ca đã đưa tư liệu cho cậu xem, trong tư liệu nói Trì Hải Thiên là một người rất bình thường, ban đầu sống yên ổn ở nông thôn, nhưng có một ngày đi dạo qua mấy cô nhi viện rồi nhận nuôi Trì Tả, lúc này mới dọn tới trấn Kerry.
Cậu biết thừa lão đầu không hề đơn giản, cảm thấy việc này hoàn toàn không dính dáng gì tới tư liệu, lại nhớ tới việc đại ca cấy da nhân tạo, lờ mờ đoán ra một khả năng, đó chính là lão đầu đã thế thân Trì Hải Thiên ban đầu, sử dụng tài khoản cá nhân và thẻ chứng minh của Trì Hải Thiên, sống như vậy mười mấy năm trời.
Hôm nay, suy đoán này đã được chứng thực rồi.
Cậu im lặng một lát: “… Con đã sớm cảm giác ngài có vấn đề, ngài nói đi, có phải Trì Hải Thiên đã bị ngài giết rồi không?”
“Không phải.” Trì Hải Thiên đáp, “Lúc đó ta cũng ở vùng ngoại ô, kế hoạch ban đầu là đi đăng ký một cái tên khác, về sau nơi đó xảy ra lở núi, Trì Hải Thiên ban đầu lại ở một mình, không ai biết ông ta đã chết.”
“Đã hiểu, cho nên ngài có thể dùng tên của ông ta, sau đó dọn nhà?”
“Ừm.”
Bạch Thời không nhịn được mà hỏi: “Vậy đến cùng ngài tên gì?”
Trì Hải Thiên xoa đầu cậu, thản nhiên nói: “Con cứ coi ta là Trì Hải Thiên đi.”
Bạch Thời thấy ông rất mệt, liền đứng dậy quan sát bên ngoài, phát hiện cuộc chiến đã chấm dứt, người của Trọng Huy cũng đã rút lui hoàn toàn, vì vậy cậu bảo Lục Việt biến thành phi thuyền loại nhỏ, nhìn qua: “Ông…”
Bạch Thời hơi khựng lại, cảm thấy mình không thể mở miệng gọi ông nội với gương mặt này được, đành nói: “Ngài vào phòng tắm rửa ngủ một giấc đi.”
Trì Hải Thiên không từ chối, ừ một tiếng, đứng dậy tiến vào.
Mặc dù Lam và Joshua biết Trọng Thiên là cơ giáp thể năng lượng, nhưng không rõ Lục Việt cũng thế, giờ phút này thấy nó đột nhiên biến hình, cả hai không tránh khỏi giật mình, sau đó mới hoàn hồn một chút. Lam khẽ cười, liên lạc với cơ giáp của Joshua: “Cậu có cảm thấy cặp tiểu phu phu này quá kéo hận không?”
Joshua cười tà: “Có chút, nhưng rất tốt.”
“Hả?”
“Như vậy mới thú vị, đợi quay về học viện cùng nhào tới đánh với họ một trận?”
“Được đấy.”
Trì Tả cũng đang nhìn Lục Việt, cậu biết ông nội ở đang bên trong, vội vã bay tới xin kết nối. Bạch Thời xác nhận bằng giọng nói, yên lặng ngồi trong sô pha chờ đợi. Trì Tả vội vã chạy vào, thực ra trong lòng vẫn hơi nghi hoặc nhóm người mình mới đánh là ai, có điều việc ông nội gặp nguy hiểm quan trọng hơn. Trì Tả nhìn xung quanh một vòng, hỏi: “Ông nội đâu rồi?”
“Trong phòng ngủ, bị thương nhẹ, đã…” Bạch Thời còn chưa nói xong đã thấy bạn nhỏ này quay đầu chạy, bàn tay đang duỗi ra giữa không trung dừng lại, chớp mắt mấy cái, lại để xuống.
Trì Tả từng nghe Bạch Thời nói Trì Hải Thiên rất lợi hại, nhưng căn bản chưa từng gặp, kể cả lần này cũng thế, cho nên cậu không thể nào tưởng tượng được hình ảnh kia. Trong ấn tượng của Trì Tả, Trì Hải Thiên là một người ông nghiêm túc nhưng rất hiền hòa, hôm nay nghe thấy người này bị thương, trái tim cậu lập tức treo lên tận cổ, hốt hoảng đẩy cửa ra: “Ông nội, ông nội, ông không sao chứ…”
Lúc này Trì Hải Thiên vừa tắm xong, nửa người trên trần trụi, đang lau tóc, nghe vậy thì quay người nhìn qua. Trì Tả đứng đờ đẫn ở cửa nhìn gương mặt này, thét lên một tiếng má ơi rồi vội vàng chạy ra ngoài, Trì Tả nghĩ, đối với đàn ông đẹp đẽ khỏa thân ấy mà, bây giờ cậu đã sinh ra tâm lý oán hận rồi.
“…” Trì Hải Thiên quát, “Quay lại!”