Ôn Hủ Hủ cảm thấy hơi chạnh lòng.
“Dì làm sao vậy?”
“…… Không có việc gì, dì cảm thấy thấy nhà trẻ của con quá đẹp. Đi, dì dẫn con đến chỗ cô giáo.”
Ôn Hủ Hủ vội thu lại cảm xúc của mình, tay dắt Hoắc Dận đi qua cổng trường.
“Ồ? Đây không phải Hoắc Dận sao? Hôm nay em đến trường sao?”
Thấy Hoắc Dận, cô giáo phụ trách đón trẻ ở cổng trường lộ ra vẻ mặt rất kinh ngạc.
Hoắc Dận nhìn thấy theo phản xạ có điều kiện, lập tức rụt người về phía mẹ.
Ôn Hủ Hủ vội vàng ôm lấy cậu.
“Đúng vậy, khoảng thời gian trước Dận Dận nhà chúng tôi không được khỏe, cho nên không tới. Giờ đã đỡ hơn rồi nên con sẽ quay trở lại lớp học.”
“A, không khỏe sao? Tôi còn tưởng rằng cậu bé sẽ không tới nữa chứ.”
Thật không ngờ, cô giáo này nhìn Hoắc Dận đang trốn phía sau lộ ra vẻ không quá tin những lời Ôn Hủ Hủ nói.
Ôn Hủ Hủ: “……”
Quên đi, không so đo với bọn họ.
Ôn Hủ Hủ nắm tay con trai: “Thật ngại quá, tôi có thể đưa con tôi vào không? Sức khỏe con tôi không tốt lắm, tôi muốn dặn dò cô giáo của con một chút.”
“Vậy sao được? Đây là lần đầu tiên cô đến nhà trẻ quốc tế sao? Cô không hiểu quy định ở đây à?”
“Không phải……”
“Vị phụ huynh này, nhà trẻ quốc tế này của chúng tôi có đội ngũ giáo viên theo tiêu chuẩn quốc tế. Trong thành phố này có rất nhiều người muốn gửi con họ đến đây. Nếu cô nghi ngờ chúng tôi không thể chăm sóc tốt cho con cô, cô có thể đưa con về nhà!”